Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 10, 2008

Bài thi : Thần đồng vấn Khổng Tử

Hưu khi niên thiếu thông minh tử, Quảng hữu anh tài trí quá nhân. Đàm luận thế gian vô hãn sự, Phân minh Cổ Thánh hiện kỳ thân. Tạm dịch : Đừng khinh tuổi trẻ bậc Thần đồng, Có lắm anh tài trí quảng thông. Luận việc thế gian không giới hạn, Thánh xưa hiện rõ thể vừng đông. Tối hôm ấy, Đức Khổng Tử ngồi thẩn thờ trước án, ngọn đèn bạch lạp lụn tàn. Tử Lộ mạo muội vào hỏi thầy : - Thầy trầm tư về cuộc tranh luận với Hạng Thác ? - Phải. - Thầy không vui vì mình yếu lý ? - Không. Thấy Tử Lộ có ý hồ nghi, nên Đức Khổng Tử nói tiếp : - Nầy Do, bình sanh ta đi chu du thiên hạ để truyền bá Nhơn đạo, mặt luôn luôn hướng thẳng, lòng sáng tợ gương, ý thành, ngôn chánh. Còn miệng lưỡi của Hạng Thác là miệng lưỡi của phường biện sĩ, nên có thể chứng minh ngựa trắng không phải là ngựa trắng. Khi xướng thuyết Liên Hoành cũng thuận, mà bày kế Hợp Tung cũng thông. Xét từ bản chất của ngôn ngữ, cuộc tranh luận vừa qua cũng như nước chảy dòng đôi, xa trăm ngàn đợt sóng nhấp nhô, nhưng kỳ thật không lượn ...

Thần đồng vấn Khổng Tử

Thật ra mình chưa tìm được bài gốc câu chuyện Khổng Tử gặp Hạng Thác, hình như trong cuốn Các câu chuyện Phật giáo nên mình tạm post lên bài này nhé. Chúc Nhung vui vẻ Đức Khổng Tử cùng một số học trò, trên đường đi qua nước Trần, gặp một đám trẻ nhỏ chơi đùa giữa đường. Ngài ngồi trên xe nhìn đám trẻ, thấy có một cậu bé cặm cụi lấy cát đắp một cái thành nhỏ mà không đùa nghịch. Đức Khổng Tử dừng lại hỏi cậu bé : - Sao cậu không chơi đùa với mấy đứa trẻ kia ? Cậu bé đáp : - Đùa giỡn thì vô ích. Sự đùa giỡn có thể làm rách quần áo, nhọc công mẹ vá khâu và làm buồn lòng đến cha, nên tôi không đùa nghịch. Nói xong, cậu tiếp tục đắp thành. Đ.Khổng Tử lại hỏi : - Cậu không tránh cho xe của tôi đi sao ? Cậu bé thản nhiên đáp : - Từ xưa đến giờ, xe phải tránh thành, chớ có bao giờ thành tránh xe. Đức Khổng Tử nghe cậu bé trả lời hay quá, thấy cậu bé nầy có vẻ khác lạ, liền xuống xe đến gần cậu bé bàn luận nhiều việc xa xôi. Cậu bé đều trả lời xuôi rót, nhưng có tánh cách biến trá. Đức Khổng T...

Tình bạn vĩ đại và một cuộc đời vĩ đại

 “Kho tàng kinh nghiệm của một người sẽ bớt đi sự phong phú nếu không có bất kỳ khó khăn nào để vượt qua.” Đó chính là cuộc đời của Helen Keller (1880 - 1968) và tình bạn của bà với Anne Sullivan (1866 - 1936). Tên đầy đủ của Helen là Helen Adams Keller, một nữ tác giả nổi tiếng thế giới và một giảng viên “đặc biệt” người Mỹ, người được Tổng thống Lyndon Johnson tặng thưởng Huân chương Tự do, tấm huân chương cao quý nhất của nước Mỹ dành cho những công dân có sự cống hiến xuất sắc cho cộng đồng. Bà sinh tại Tuscumbia, một thị trấn miền quê thuộc vùng tây bắc Alabama vào ngày 27/06/1880. Tháng hai năm 1882, mười chín tháng sau khi cất tiếng khóc chào đời, Helen bị một cơn sốt bại não tấn công. Thời đó, nguyên nhân căn bệnh của Helen vẫn là một bí ẩn đầy thách thức đối với giới y khoa. Các bác sĩ đương thời gọi đó là “bệnh sốt não” trong khi các chuyên gia y tế ngày nay cho đó là bệnh ban đỏ hay chứng “viêm màng não”. Lúc đó Helen rơi vào tình trạng sốt cao kéo dài nhiều ngày và chỉ ...

Đâu là hạnh phúc?

Hạnh phúc đôi khi ở rất gần mà bạn vô tình không nhận ra. Như những cảnh đẹp bên đường mà bạn quên không trông thấy chỉ vì mãi nhìn về đích. Hạnh phúc không nằm ở đích đến mà trải dài trong cả cuộc hành trình. Hãy là người lữ hành cần mẫn nhặt nhạnh từng viên sỏi hạnh phúc bé nhỏ cất vào túi, và cũng đừng quên sẻ chia những "viên sỏi" ấy với người khác. Khi sẻ chia bạn sẽ lại càng có nhiều hơn và cuối cùng khi kết thúc cuộc hành trình, bạn đã có một "túi" thật đầy hạnh phúc

Vô đề-Chưa có tựa thôi nhé

Đây là bài thơ của em mình làm, nhưng chưa đặt tựa, nên tạm gọi là vô đề vậy. Gió chiều chợt ùa về bao kỉ niệm Chạm vào trái tim kẽ nhịp nhàng Gió như mang bao lời nhớ thương Gài vội trên khung cửa sổ Yêu sao những buổi chiều lộng gió Những cơn mưa không hẹn mà vội vàng Yêu sao những tiếng cười rộn rã Đám bạn bè ríu rít kể nhau nghe Yêu sao gốc bàng già cằn cõi Ê a tiếng học bài đâu đây Yêu làm sao những gì thuộc về bạn Dẫu thời gian có làm phai mờ tất cả Lòng tôi vẫn mang kỉ niệm về bạn Tình bạn thật đơn thuần, thắm đậm Chẳng đam mê, cuồng dại tâm hồn Chẳng nhớ nhung tím thẫm cả hoàng hôn Chẳng làm má ai rực lên màu lửa Tình bạn là ngôi nhà không cửa khóa Ta bước chân vào chẳng ngại chi Tôi kể bạn nghe về tất cả Mong gió sẽ hát bài ca tôi và bạn Đi khắp nẻo đường vạn dặm Đưa chúng ta và mọi người Gần nhau như gió hát.... Bạn có nghe gió hát không? Có nghe xao xuyến tận tâm hồn

Sở kiến hành

Nguyên tác 所見行 有婦攜三兒 相將坐道旁 小者在懷中 大者持竹筐 筐中何所盛 藜藿雜枇糠 日晏不得食 衣裙何框禳 見人不仰視 淚流襟浪浪 群兒且喜笑 不知母心傷 母心傷如何 歲饑流異鄉 異鄉稍豐熟 米價不甚昂 不惜棄鄉土 苟圖救生方 一人竭傭力 不充四口糧 沿街日乞食 此計安可長 眼下委溝壑 血肉飼豺狼 母死不足恤 撫兒增斷腸 奇痛在心頭 天日皆為黃 陰風飄然至 行人亦悽惶 昨宵西河驛 供具何張黃 鹿筋雜魚翅 滿棹陳豬羊 長官不下箸 小們只略嘗 撥棄無顧惜 鄰狗厭膏粱 不知官道上 有此窮兒娘 誰人寫此圖 持以奉君王 Phiên âm Hán - Việt Sở kiến hành Hữu phụ hề tam nhi Tương tương toạ đạo bàng Tiểu giả tại hoài trung Đại giả trì khúc khuông. Khuông trung hà sở thịnh? Lê hoắc tạp nhi khang Nhật án bất đắc thực Y quần hà khuông nhương! Kiến nhân bất ngưỡng thị Lệ lưu khâm lang lang Quần nhi hả hỉ tiếu Bất tri mẫu tâm thương. Mẫu tâm thương như hà? Tuế cơ lưu dị hương Dị hương sảo phong thục Mễ giá bất thậm ngang. Bất tích khí hương thổ Cẩu đồ cứu sinh phương Nhất nhân kiệt dung lực Bất sung tứ khẩu lương. Duyên nhai nhật khuất thực Thử kế an khả trường Nhãn hạ uỷ câu hác Huyết nhục tự sài lang. Mẫu tử bất túc tuất Phủ nhi tăng đoạn trường Kì t...