<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670</id><updated>2012-01-31T21:30:26.464+07:00</updated><category term='Những câu nói hay nhất'/><category term='SAEDI'/><category term='Danh ngôn'/><category term='Tình yêu'/><category term='Quan trọng'/><category term='Phật giáo'/><category term='Kĩ năng mềm'/><category term='Ebooks'/><category term='Giáo dục'/><category term='Tình bạn'/><category term='Truyện ngắn'/><category term='Văn học xưa'/><category term='Góc nhìn khác'/><category term='Sách'/><category term='Nhân vật'/><category term='Cổ học tinh hoa'/><category term='Tản mạn cuối tuần'/><category term='Điển tích'/><category term='hermione9333'/><category term='Quà tặng cuộc sống'/><category term='Kỉ niệm'/><category term='Đọc  và suy ngẫm'/><category term='Nơi nào có ý chí nơi đó có con đường'/><category term='Thế giới hiện tại'/><title type='text'>I'm the story I was telling</title><subtitle type='html'>Cỏ dại luôn được xem là tầm thường. Nhưng cỏ dại luôn là loài kiên cường, dù bị nhổ vẫn có thể mọc. Phát triển rất tươi tốt bên cạnh những người bạn khác</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>94</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-6345248733370461637</id><published>2012-01-31T12:38:00.002+07:00</published><updated>2012-01-31T12:38:39.531+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tình bạn'/><title type='text'>Đôi nét về Friendship - FC.</title><content type='html'>Bạn có biết chữ " TÌNH BẠN " ( Friendship ) trong tiếng Anh có nghĩa là gì không ? Ở mỗi một chữ cái đều chứa đựng những ý nghĩa để tạo nên một tình bạn đẹp. Nào chúng ta cùng khám phá nhé ! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Fun: Là biết bao niềm vui thích mà bạn bè đã và sẽ mang đến cho bạn trong cuộc sống này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Respect: Hãy luôn tôn trọng những mối quan hệ bạn bè. Trước hết cứ tôn trọng lần nhau và hiểu rằng khi bạn tôn trọng họ cũng chính là bạn đang tôn trọng chính mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Interest: Thật hạnh phúc khi bạn được bạn bè quan tâm. Những lời hỏi thăm chân tình, những dòng mail ngắn, những lá thư đầy tâm sự hoặc chỉ một cú điện thoại thôi cũng đủ sức tạo nên một tình bạn ... dù cho hai bạn ở cách xa nhau. Vì cả hai biết rằng họ đang nghĩ về nhau. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Eagerness: Nhiệt tình, sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau dù bất kỳ hoàn cảnh nào trong cuộc sống. Thế mới là một cuộc sống tốt chứ ! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nicethings: Là tất cả những điều tốt đẹp mà chúng ta làm cho nhau. Vì có như thế tình bạn mới có thể tồn tại được. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dependability: Sự tin cậy, tin tưởng là một phần tạo nên tình bạn bền vững. Vì tình bạn đẹp không có chỗ cho sự nghi ngờ đâu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Share: Đương nhiên vẫn có sự sẻ chia những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Chỉ có sự sẻ chia mới là sợi chỉ đỏ cột chặt mối quan hệ này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Honest: Tình bạn cần lắm sự trung thực. Có trung thực với nhau, hiểu nhau, thông cảm cho nhau thì mới là bạn của nhau được chứ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Important: Không ai muốn mình cô đơn cả, vì vậy bạn cứ xem những người bạn thân của bạn là một phần quan trọng của cuộc sống. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Present: Mỗi người bạn là một món quà mà cuộc sống đã mang đến cho bạn. Vậy còn chần chừ gì nữa mà không mở lòng đón nhận món quà ấy! Có vô vàn điều kỳ diệu và tuyệt đẹp mà tình bạn mang đến cho chúng ta. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Tình bạn thật là đẹp đẽ, tuyệt vời không có gì có thể định nghĩa, mô tả được, chúng ta hãy biết tôn trọng và giữ gìn Tình Bạn nhé!&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-6345248733370461637?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/6345248733370461637/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2012/01/oi-net-ve-friendship-fc.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/6345248733370461637'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/6345248733370461637'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2012/01/oi-net-ve-friendship-fc.html' title='Đôi nét về Friendship - FC.'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-2664448166456481098</id><published>2012-01-02T17:58:00.003+07:00</published><updated>2012-01-04T23:11:57.615+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Danh ngôn'/><title type='text'>Danh ngôn (tiếp theo)</title><content type='html'>It takes a minute to have a crush on someone, an hour to like someone and a day to love someone - but it takes a lifetime to forget someone.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Johnny Depp&lt;/div&gt;"Mỗi ngày biết thêm một điều mình chưa biết, mỗi tháng không quên những điều mình đã biết. Như vậy mới đáng gọi là người ham học."&lt;br /&gt;&lt;div align="right"&gt;Tử Hạ&lt;/div&gt;"Tôi đã học được ba điều quan trọng ở đại học: Biết dùng thư viện, biết nhớ nhanh và chính xác, biết ngủ mọi lúc nếu rảnh 15 phút và có một mặt phẳng. Điều mà tôi chưa học được là làm thế nào suy nghĩ có sáng tạo theo một thời khóa biểu."&lt;br /&gt;&lt;div align="right"&gt;A. De Mille&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-2664448166456481098?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/2664448166456481098/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2012/01/danh-ngon-tiep-theo.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/2664448166456481098'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/2664448166456481098'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2012/01/danh-ngon-tiep-theo.html' title='Danh ngôn (tiếp theo)'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-9015282090222550638</id><published>2011-12-11T21:01:00.000+07:00</published><updated>2011-12-11T21:37:44.823+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Danh ngôn'/><title type='text'>Danh ngôn sưu tầm (tiếp theo)</title><content type='html'>"Khi ngồi trên ghế nhà trường, lúc gặp khó khăn trong học tập thì có giáo viên giúp đỡ bạn. Tuy nhiên, nếu lúc đó bạn lại cảm thấy mọi khó khăn đều do những yêu cầu quá nghiêm khắc từ phía giáo viên thì bạn đừng nên đi làm sau khi tốt nghiệp. Đơn giản nếu như không có những yêu cầu nghiêm khắc từ phía công ty thì chắc chắn bạn sẽ không làm được gì và sẽ nhanh chóng thất nghiệp, hơn nữa lúc này sẽ không có ai giúp đỡ bạn cả."&lt;br /&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;span style="font-size: medium;"&gt;&lt;i&gt;Bill Gates&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;"Nhiệm vụ của một trường đại học tiến bộ không phải là cung cấp những câu trả lời thích hợp, mà chính phải là đặt ra các câu hỏi thích hợp."&lt;br /&gt;&lt;div align="right"&gt;C. Ozick&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;"Cái hấp dẫn và đẹp đẽ không phải luôn là tốt, nhưng cái tốt thì luôn là đẹp."&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;N. De Lenclos&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-9015282090222550638?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/9015282090222550638/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/11/danh-ngon-suu-tam-tiep-theo.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/9015282090222550638'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/9015282090222550638'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/11/danh-ngon-suu-tam-tiep-theo.html' title='Danh ngôn sưu tầm (tiếp theo)'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-5717802647001036978</id><published>2011-12-05T22:41:00.001+07:00</published><updated>2011-12-05T22:42:04.714+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tình yêu'/><title type='text'>Người con gái yêu bạn nhất, là...</title><content type='html'>&lt;div class="main-bd"&gt;  &lt;span style="color: #333333; font-family: tahoma, verdana, arial, sans-serif;"&gt;… Người con gái yêu bạn nhất là người sau khi nổi giận với bạn, họ quay đi và sẽ không ngừng khóc.&lt;br /&gt;… Khi một người con gái vừa đi vừa khóc trên phố mà chẳng cần quan tâm rằng có hay không người đang nhìn mình, thì lúc đó, chắc chắn rằng trái tim họ đã thật sự tan nát.&lt;br /&gt;… Con gái chỉ “lảm nhảm” với người mà họ yêu, và cũng chỉ nhõng nhẽo với người mà họ thực sự quan tâm.&lt;br /&gt;… Sự ương ngạnh, tính khí thất thường, tỏ ra như một “đứa bé” hư, tất cả cũng chỉ vì họ muốn bạn chú ý, quan tâm đến họ nhiều hơn.&lt;br /&gt;… Nếu như họ ko yêu bạn, họ sẽ chẳng nỗi giận với bạn, không mong bạn tới dỗ dành, và cũng sẽ không vì bạn mà rơi nước mắt. Bởi nếu là người mà họ ko yêu, sẽ chẳng bao có khả năng khiến họ như thế.&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Và bạn có biết… khi bạn rời xa họ, bỏ họ lại một mình… Họ sẽ mong đợi. Và lo sợ biết bao nhiêu.&lt;br /&gt;Và tất cả những điều đó cũng chỉ vì họ yêu bạn.&lt;br /&gt;Và tất cả những điều đó cũng là vì bạn không đủ hiểu họ.&lt;br /&gt;Phụ nữ biết quá nhiều những thứ họ không nên biết.&lt;br /&gt;Đàn ông lại có quá nhiều thứ không biết về những điều họ nên biết.&lt;br /&gt;Bởi vậy, khi giận nhau, bạn cho rằng tính khí họ thật tệ. Họ lại cho rằng bạn dần không yêu thương họ.&lt;br /&gt;Khi “chiến tranh lạnh”, bạn cho rằng họ không chấp nhận, không hiểu bạn hoàn toàn. Họ lại nghĩ bạn không quan tâm họ.&lt;br /&gt;Hãy ôm người con gái bạn yêu thật chặt, trao cho cô gái ấy một nụ hôn đễ xóa hết sự tổn thương trong lòng, và nước mắt trên khóe mi cô.&lt;br /&gt;Bời vì điều khiến họ cảm thấy sợ hãi nhất chính là sự vô tâm, lạnh lùng ngoảnh mặt bước đi của bạn.&lt;br /&gt;Nếu có yêu thương, xin hãy bao dung, bởi một lúc nào đó, khi mất nhau, chúng ta lại nuối tiếc một đời…&lt;br /&gt;Hy vọng mỗi một người con trai nên biết trân trọng người con gái đang thực sự ở bên cạnh mình.&lt;br /&gt;Họ cho bạn tất cả, không mong nhận lại, chỉ ước mong bạn hiểu, và nắm chặt lấy đôi bàn tay của họ.&lt;br /&gt;Đừng làm người con gái của bạn phải khóc, đừng khiến họ đau lòng, và đừng làm cho họ cảm thấy tuyệt vọng.&lt;br /&gt;Bởi vì một khi người con gái yêu, nếu mất đi người mình yêu…&lt;br /&gt;Điều đó đồng nghĩa, họ đang mất đi cả thế giới này.&lt;/span&gt;    &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-5717802647001036978?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/5717802647001036978/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/12/nguoi-con-gai-yeu-ban-nhat-la.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/5717802647001036978'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/5717802647001036978'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/12/nguoi-con-gai-yeu-ban-nhat-la.html' title='Người con gái yêu bạn nhất, là...'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-3832314586527101293</id><published>2011-12-01T21:45:00.001+07:00</published><updated>2011-12-01T21:45:43.751+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Tái ông thất mã, yên tri phi phúc</title><content type='html'>Tái ông thất mã:&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;table bgcolor="#cccccc" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" style="border-collapse: collapse;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td align="left" valign="top"&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="color: green; font-family: MS Song; font-size: large;"&gt;塞翁失馬&lt;/span&gt; &lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Tái:&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; Vùng biên giới. &lt;i&gt;&lt;b&gt;Ông:&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; ông già. &lt;i&gt;&lt;b&gt;Thất:&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; mất. &lt;i&gt;&lt;b&gt;Mã:&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; ngựa.&lt;br /&gt;Tái ông là ông già ở vùng biên giới giữa hai nước.&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Tái ông thất mã là ông già ở vùng biên giới mất ngựa.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;Sách Hoài Nam Tử có chép một câu chuyện như sau:&lt;br /&gt;"Một ông lão ở gần biên giới giáp với nước Hồ phía Bắc nước Tàu, gần Trường thành, có nuôi một con ngựa. Một hôm con của ông lão dẫn ngựa ra gần biên giới cho ăn cỏ, vì lơ đễnh nên con ngựa vọt chạy qua nước Hồ mất dạng. Những người trong xóm nghe tin đến chia buồn với ông lão.&lt;br /&gt;Ông lão là người thông hiểu việc đời nên rất bình tỉnh nói: - Biết đâu con ngựa chạy mất ấy đem lại điều tốt cho tôi.&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Vài tháng sau, con ngựa chạy mất ấy quay trở về, dẫn theo một con ngựa của nước Hồ, cao lớn và mạnh mẽ.&lt;br /&gt;Người trong xóm hay tin liền đến chúc mừng ông lão, và nhắc lại lời ông lão đã nói trước đây.&lt;br /&gt;Ông lão không có vẻ gì vui mừng, nói: - Biết đâu việc được ngựa Hồ nầy sẽ dẫn đến tai họa cho tôi.&lt;br /&gt;Con trai của ông lão rất thích cỡi ngựa, thấy con ngựa Hồ cao lớn mạnh mẽ thì thích lắm, liền nhảy lên lưng cỡi nó chạy đi. Con ngựa Hồ chưa thuần nết nên nhảy loạn lên. Có lần con ông lão không cẩn thận để ngựa Hồ hất xuống, té gãy xương đùi, khiến con ông lão bị què chân, tật nguyền.&lt;br /&gt;Người trong xóm vội đến chia buồn với ông lão, thật không ngờ con ngựa không tốn tiền mua nầy lại gây ra tai họa cho con trai của ông lão như thế.&lt;br /&gt;Ông lão thản nhiên nói: - Xin các vị chớ lo lắng cho tôi, con tôi bị ngã gãy chân, tuy bất hạnh đó, nhưng biết đâu nhờ họa nầy mà được phúc.&lt;br /&gt;Một năm sau, nước Hồ kéo quân sang xâm lấn Trung nguyên. Các trai tráng trong vùng biên giới đều phải sung vào quân ngũ chống ngăn giặc Hồ. Quân Hồ thiện chiến, đánh tan đạo quân mới gọi nhập ngũ, các trai tráng đều tử trận, riêng con trai ông lão vì bị què chân nên miễn đi lính, được sống sót ở gia đình."&lt;br /&gt;Sau khi kể câu chuyện trên, sách Hoài Nam Tử đưa ra luận điểm: Họa là gốc của Phúc, Phúc là gốc của Họa. Họa Phúc luân chuyển và tương sinh. Sự biến đổi ấy không thể nhìn thấy được, chỉ thấy cái hậu quả của nó.&lt;br /&gt;Do đó, người đời sau lập ra thành ngữ: &lt;i&gt;Tái ông thất mã, an tri họa phúc.&lt;/i&gt; Nghĩa là: ông lão ở biên giới mất ngựa, biết đâu là họa hay là phúc.&lt;br /&gt;Hai điều họa phúc cứ xoay vần với nhau, khó biết được, nên khi được phước thì không nên quá vui mừng mà quên đề phòng cái họa sẽ đến; khi gặp điều họa thì cũng không nên quá buồn rầu đau khổ mà tổn hại tinh thần. Việc đời, hết may tới rủi, hết rủi tới may, nên bắt chước tái ông mà giữ sự thản nhiên trước những biến đổi thăng trầm trong cuộc sống.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-3832314586527101293?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/3832314586527101293/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/12/tai-ong-that-ma-yen-tri-phi-phuc.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/3832314586527101293'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/3832314586527101293'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/12/tai-ong-that-ma-yen-tri-phi-phuc.html' title='Tái ông thất mã, yên tri phi phúc'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-7072140629593280671</id><published>2011-11-25T23:23:00.001+07:00</published><updated>2011-11-25T23:24:38.024+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Câu Chuyện Thật đã xảy ra ở Trung Quốc vào năm 2008</title><content type='html'>&lt;div class="io SD"&gt;&lt;div class="vg"&gt;Câu Chuyện Thật đã xảy ra ở Trung Quốc vào năm 2008, và đã được đưa lên BBC &amp;amp; CNN. Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi. Giữa đường, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô. Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên đường… -“Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình. Người đàn ông sững sờ, nói: -“Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?” -“Cứu tôi ư? Ông đã làm gì để cứu tôi chứ?” Cô lái xe vặn lại, và vài hành khách bình thản cười. Người đàn ông thật sự tức giận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù ông đã không có khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị đối xử như thế chứ. Ông từ chối xuống xe, và nói: “Tôi đã trả tiền đi xe nên tôi có quyền ở lại xe.” Cô lái xe nhăn mặt nói: “Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.” Điều bất ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe, họ nói: -“Ông ra khỏi xe đi, chúng tôi có nhiều công chuyện đang chờ và không thể trì hoãn thêm chút nào nữa!” Một vài hành khách khỏe hơn tìm cách lôi người đàn ông xuống xe. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba tên du côn mỉm cười với nhau một cách ranh mãnh và bình luận: -“Chắc tụi mình đã phục vụ cô nàng ra trò đấy nhỉ!” Sau nhiều lời qua tiếng lại, hành lý của người đàn ông bị ném qua cửa sổ và ông bị đẩy ra khỏi xe. Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xe lên đến đỉnh đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực thẳm sâu hun hút. Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô. Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô lái xe: -“Chạy chậm thôi, cô định làm gì thế hả?” Tên du côn tìm cách giằng lấy vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài vực như mũi tên bật khỏi cây cung. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm sau, báo địa phương loan tin một tai nạn bi thảm xảy ra ở vùng “Phục Hổ Sơn”. Một chiếc xe cỡ trung rơi xuống vực, tài xế và 13 hành khách đều thiệt mạng. Người đàn ông đã bị đuổi xuống xe đọc tờ báo và khóc. Không ai biết ông khóc cái gì và vì sao mà khóc! . &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn có biết vì sao ông ta khóc? Nếu bạn có trên xe bus, bạn có đứng lên như người đàn ông kia? Chúng ta cần những người như ông để tạo nên và duy trì một xã hội bình thường! Khi ta đối xử với người khác bằng cả tấm lòng, ta sẽ nhận được hơi ấm và tình yêu từ mọi người! . &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là một câu chuyện rất bi thảm. Bạn sẽ làm gì nếu như bạn là người lái xe? (st) &lt;b&gt;***&lt;/b&gt; Đừng nghĩ nó chỉ xảy ra ở Trung Quốc mà hãy nghĩ rằng nó là một việc liên quan đến lương tâm của con người bạn nhé. Việt Nam chưa có trường hợp nào lao xe xuống vực thế này nhưng việc thờ ơ với người khác thì có nhiều lắm. Chúng ta quá vô tâm với cuộc sống xung quanh này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bao nhiêu người đọc xong bài viết này mà đã làm được một điều đơn giản hơn đó là dừng lại hỏi một người đang dắt bộ một chiếc xe trên đường ? Bao nhiêu người trong số chúng ta đã dừng lại nhặt một viên gạch rơi giữa đường để người khác không đâm phải ? Và bao nhiêu người sau khi đọc bài này sẽ thay đổi chính mình ?&lt;/div&gt;&lt;span class="a-j fo Cx" role="button" tabindex="0"&gt;Thu gọn bài đăng này&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="B-u-ac B-u-Nd-ja a-l-k B-u" data-content-type="image/jpeg" data-content-url="https://plus.google.com/photos/116616313210082272782/albums/5677800785182291665/5677800786494892386" style="height: 301px;"&gt;&lt;img src="https://lh5.googleusercontent.com/-NMZp6ItK-zc/TsuZu6h2KWI/AAAAAAAAEeI/pw5bKDgYGi8/h301/bussssss.jpg" style="display: block;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-7072140629593280671?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/7072140629593280671/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/11/cau-chuyen-that-xay-ra-o-trung-quoc-vao.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/7072140629593280671'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/7072140629593280671'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/11/cau-chuyen-that-xay-ra-o-trung-quoc-vao.html' title='Câu Chuyện Thật đã xảy ra ở Trung Quốc vào năm 2008'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-4209077734106836710</id><published>2011-11-04T21:34:00.000+07:00</published><updated>2011-11-04T21:34:14.785+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Những câu chuyện về cuộc sống</title><content type='html'>&lt;div class="fck_details"&gt;          &lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; &lt;strong&gt;Hai hạt giống&lt;/strong&gt; nằm cạnh nhau trong một mảnh đất màu mỡ đầy nhựa sống của mùa xuân.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; Hạt thứ nhất nói:&lt;em&gt; "Tôi muốn phát triển. Tôi muốn đâm những cái rễ sâu xuống đất bên dưới và nảy mầm lên khỏi lớp đất cứng phía trên tôi. Tôi muốn nhú ra những nụ hoa để báo hiệu mùa xuân đến... Tôi muốn đón lấy ánh nắng mặt trời ấm áp&amp;nbsp; và những giọt sương long lanh tươi mát trên những cánh hoa".&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; Và rồi nó lớn lên.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; &amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;center&gt; &lt;img src="http://www.vivicorp.com/upload/vivicorp/doanhnhan/07-09-2011/huynk/a2.jpg" /&gt;&lt;/center&gt; &lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;Hạt giống thứ hai rụt rè: &lt;em&gt;"Tôi sợ lắm. Nếu tôi đâm những cái rễ xuống đất, tôi không biết mình sẽ gặp phải gì trong bóng tôi bên dưới đó. Nếu tôi đẩy mình ra khỏi lớp đất cứng phía trên kia, tôi e rằng mình sẽ làm tổn thương những chồi non mỏng manh mất thôi... Và điều gì sẽ xảy ra nếu những nụ hoa vừa nhú lên đã bị ốc sên ăn mất? Nếu tôi nở hoa, lũ con nít sẽ không tha tôi, chúng sẽ lôi cổ tôi ra khỏi đất. Không, tốt hơn hết là tôi đợi cho đến khi nào thật an toàn".&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; Và rồi nó cứ đợi.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; Một con gà mái từ trong sân đi ra. Nó bới đất tìm thức ăn và bắt gặp hạt giống đang nằm chờ. Không một chút chần chừ, nó mổ lấy hạt giống tội nghiệp kia và nuốt chửng.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; &lt;strong&gt;Trong cuộc sống, những ai sợ phải đương đầu với rủi ro, mạo hiểm mà không biết chớp lấy cơ hội đề vươn lên trong cuộc sống thì cũng sẽ nhanh chóng bị cuộc sống vùi đi.&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; &amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;center&gt; &lt;img src="http://www.tin247.com/muctim/080910120724-699-16.jpg" style="height: 375px; width: 500px;" /&gt;&lt;/center&gt; &lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; &lt;strong&gt;Đại bàng - gà&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; Ngày xưa, có một ngọn núi thật là cao, bên sườn núi có một tổ chim đại bàng, trong tổ có 4 quả trứng lớn. Một trận động đất xảy ra làm rung chuyển ngọn núi, một quả trứng đại bàng lăn xuống và rơi vào một trại gà nằm dưới chân núi. Một con gà mái tình nguyện ấp quả trứng lớn ấy.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; Một ngày kia, trứng nở ra một chú đại bàng xinh đẹp. Nhưng buồn thay chú chim nhỏ được nuôi dạy và lớn lên như một con gà. Từ nhỏ cho đến lớn, đại bàng con đều làm những việc mà những con gà thực thụ làm, nó đào đất tìm giun và côn trùng, kêu cục tác, cũng vỗ cánh và bay được một ít trên không trung.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; Chẳng bao lâu sau, đại bàng cũng tin nó chỉ là một con gà như bao con gà khác.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; Đại bàng yêu gia đình và ngôi nhà đang sống, nhưng tâm hồn nó vẫn khao khát một điều gì cao xa hơn.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; Cho đến một ngày, trong khi đang chơi đùa trong sân, đại bàng nhìn lên trời và thấy những chú chim đại bàng đang dũng mãnh lướt đi trong gió, lượn cao vút giữa bầu trời.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; Ồ - đại bàng kêu lên: &lt;em&gt;"Ước gì tôi có thể bay như những con chim đó".&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; Bầy gà cười ầm lên: &lt;em&gt;"Anh không thể bay cao với những con chim đó được. Anh là một con gà và gà không biết bay cao."&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; Đại bàng tiếp tục nhìn gia đình thật sự của nó, mơ ước có thể bay cao cùng họ. Mỗi lần đại bàng nói ra mơ ước của mình, bầy gà lại bảo nó đều đó không thể xảy ra.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; Rồi đại bàng tin là thật, không mơ ước nữa và tiếp tục sống như một con gà. Cuối cùng, đại bàng chết.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; Thiếu sót lớn nhất trong cuộc đời con đại bàng này chính là niềm say mê khám phá bản thân. Nó chưa bao giờ dám thưc hiện ước mơ, chưa bao giờ dám học bay để có thể tự tin bay vút lên trời xanh như tổ tiên ngàn đời của mình.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; &lt;strong&gt;Trong cuộc sống cũng vậy nu bạn tin rằng bạn là một người tầm thường, bạn sẽ sống một cuộc sống tầm thường vô vị. Nếu bạn đã từng mơ ước trở thành đại bàng, bạn hãy theo đuổi ước mơ đó... và đừng sống như một con gà.&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; &amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;center&gt;   &lt;img src="http://anhso.net/data/1/ahha/584743/55470_poster200018761.jpg" style="height: 333px; width: 500px;" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt; &lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; &lt;strong&gt;Hãy nghe một viên sỏi kể về nguồn gốc của mình:&lt;/strong&gt; "&lt;em&gt;Tôi vốn là một tảng đá khổng lồ trên núi cao, trải qua bao năm tháng dài đằng đẵng và bị mặt trời nung đốt, người tôi đầy vết nứt. Tôi vỡ ra và lăn xuống núi, mưa bão và nước lũ cuốn tôi vào sông suối.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; &lt;em&gt;Do liên tục bị va đập, lăn lộn, tôi bị thương tích đầy mình. Nhưng rồi dòng nước đã làm lành những vết thương của tôi. Và tôi trở thành một hòn sỏi láng mịn như bây giờ."&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; Bạn nghĩ gì khi nghe câu chuyện trên. Cảm thấy lý thú với chuyến đi của hòn sỏi hay xúc động trước ánh mắt lạc quan của nó đối với cuộc đời đầy biến động.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt; &lt;strong&gt;Vì thế trong cuộc sống, bạn luôn nhớ cuộc hành trình của hòn sỏi để sống tự tin hơn, đem tình yêu xoa dịu và làm lành những vết thương. Sự va đập của cuộc sống chẳng có gì đáng sợ, có khi được rèn giũa bạn sẽ là viên ngọc quý long lanh.&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;center&gt;   &lt;img src="http://memoryriver.files.wordpress.com/2010/11/song-suoi-mua-thu13.jpg" style="height: 356px; width: 500px;" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;         &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-4209077734106836710?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/4209077734106836710/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/11/nhung-cau-chuyen-ve-cuoc-song.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/4209077734106836710'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/4209077734106836710'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/11/nhung-cau-chuyen-ve-cuoc-song.html' title='Những câu chuyện về cuộc sống'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-4699506325557151798</id><published>2011-09-16T12:34:00.000+07:00</published><updated>2011-09-16T12:34:02.158+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản mạn cuối tuần'/><title type='text'>Học được gì qua chuyện "Cô bé lọ lem"?</title><content type='html'>&lt;div class="vbs_post_body"&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện "Cô bé Lọ lem" mà bạn vừa kể?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Học sinh (HS):&lt;/b&gt; Thích Cô bé Lọ lem Cinderella ạ, và cả hoàng tử nữa. Không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt; Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm!&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ). Bây giờ thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy!&lt;br /&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-BfEFMzkAUsk/Tm07HwhyYFI/AAAAAAAACiU/mlhw_jasyNo/s1600/co-be-lo-lem.jpg" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="329" src="http://1.bp.blogspot.com/-BfEFMzkAUsk/Tm07HwhyYFI/AAAAAAAACiU/mlhw_jasyNo/s400/co-be-lo-lem.jpg" width="232" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Cô bé lọ lem&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt; (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Vì sao thế?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt; Vì …vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi.&lt;br /&gt;Bây giờ thầy hỏi một câu khác: Bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt; Vì có cô tiên giúp ạ, cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Đúng, các em nói rất đúng! Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt;  Đúng ạ!&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt;  Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không ?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt; Không ạ! &lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý: dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt.&lt;br /&gt;Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt; Không ạ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Đúng quá rồi! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt; Chính là Cinderella ạ.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm cản trở Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào &lt;br /&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt; Phải biết yêu chính mình ạ!&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt;  Đúng ạ, đúng ạ!&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không ?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt; (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô bé Lọ lem) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này trong số các em có ai muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn câu chuyện Cô bé Lọ lem! Các em có tin như thế không?&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Tất cả học sinh vỗ tay reo hò hoan hô. &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Theo &lt;b&gt;Huy Đường&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-4699506325557151798?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/4699506325557151798/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/09/hoc-uoc-gi-qua-chuyen-co-be-lo-lem.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/4699506325557151798'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/4699506325557151798'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/09/hoc-uoc-gi-qua-chuyen-co-be-lo-lem.html' title='Học được gì qua chuyện &quot;Cô bé lọ lem&quot;?'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-BfEFMzkAUsk/Tm07HwhyYFI/AAAAAAAACiU/mlhw_jasyNo/s72-c/co-be-lo-lem.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total><georss:featurename>2 Hồ Xuân Hương, phường 6, Quận 3, Hồ Chí Minh, Việt Nam</georss:featurename><georss:point>10.7777043 106.6887151</georss:point><georss:box>10.7757543 106.6862476 10.7796543 106.69118259999999</georss:box></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-8525755955591025157</id><published>2011-09-13T07:58:00.000+07:00</published><updated>2011-09-13T07:58:31.251+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ebooks'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thế giới hiện tại'/><title type='text'>Thế giới phẳng</title><content type='html'>&lt;div id="__ss_1310015" style="width: 477px;"&gt;&lt;b style="display: block; margin: 12px 0 4px;"&gt;&lt;a href="http://www.slideshare.net/www.bantinsom.com/th-gii-phng" target="_blank" title="Thế giới phẳng _ www.bantinsom.com"&gt;Thế giới phẳng _ www.bantinsom.com&lt;/a&gt;&lt;/b&gt; &lt;iframe frameborder="0" height="510" marginheight="0" marginwidth="0" scrolling="no" src="http://www.slideshare.net/slideshow/embed_code/1310015" width="477"&gt;&lt;/iframe&gt; &lt;br /&gt;&lt;div style="padding: 5px 0 12px;"&gt;View more &lt;a href="http://www.slideshare.net/" target="_blank"&gt;documents&lt;/a&gt; from &lt;a href="http://www.slideshare.net/www.bantinsom.com" target="_blank"&gt;Bản tin Sớm&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-8525755955591025157?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/8525755955591025157/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/09/gioi-phang.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8525755955591025157'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8525755955591025157'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/09/gioi-phang.html' title='Thế giới phẳng'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-1183140757390677625</id><published>2011-08-25T23:17:00.000+07:00</published><updated>2011-08-25T23:17:46.058+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Danh ngôn'/><title type='text'>Danh ngôn (tiếp theo)</title><content type='html'>"Các bài giảng của giáo sư, cho dù có đầy đủ, xúc tích đến đâu, có chứa  chan tình yêu tri thức của bản thân giáo viên đến đâu, thì về thực chất,  mà nói, đó chẳng qua cũng vẫn chỉ là chương trình, là những lời chỉ dẫn  tuần tự để điều chỉnh trật tự nhận thức của sinh viên. Người nào chỉ  biết ngồi nghe giáo sư giảng chứ bản thân mình trong lòng không cảm thấy  khát khao đọc sách, thì có thể nói tất cả những điều người ấy nghe  giảng ở trường đại học cũng sẽ chỉ như một tòa nhà xây trên cát mà  thôi."&lt;br /&gt;I. A. Gontcharov&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-1183140757390677625?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/1183140757390677625/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/08/danh-ngon-tiep-theo.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/1183140757390677625'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/1183140757390677625'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/08/danh-ngon-tiep-theo.html' title='Danh ngôn (tiếp theo)'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-5160922065457655679</id><published>2011-07-05T07:29:00.000+07:00</published><updated>2011-07-05T07:29:43.360+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nơi nào có ý chí nơi đó có con đường'/><title type='text'>Cậu bé 11 tuổi không tay đầy nghị lực</title><content type='html'>&lt;div class="pHead"&gt;TTO - Hai đoạn video trích từ một bộ phim tài liệu được  phát sóng vào năm ngoái của đài MBC về một cậu bé mất cả hai tay và mỗi  bàn chân chỉ có 4 ngón nhưng rất tự lập và vui vẻ đã khiến cư dân mạng  vô cùng xúc động những ngày gần đây.&lt;/div&gt;&lt;div class="pHead"&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" style="border-collapse: separate; width: 40px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img border="1" class="lImage" hspace="0" src="http://phienbancu.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=503949" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt; &lt;td class="tLegend"&gt;Nghị lực và tinh thần lạc quan của Tae-ho đã khiến nhiều người cảm phục - Ảnh: Hellokpop&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;Theo trang Hellokpop của Hàn Quốc, cậu bé tên là Tae  Ho, sinh năm 2000 tại miền nam Hàn Quốc với dị tật bẩm sinh không có  cánh tay và chân chỉ có 4 ngón. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Tae Ho bị cha mẹ bỏ rơi khi mới sinh ra, sau đó được cô Seung Ga Won nhận về nuôi. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Đã có lúc, bác sĩ bảo rằng cậu bé sẽ không sống quá 10  tuổi. Nhưng với sự nỗ lực của bản thân, Tae Ho hiện vẫn sống rất vui vẻ,  lạc quan. Dù không có tay nhưng cậu bé rất tự lập trong cuộc sống hàng  ngày. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Tae Ho có thể dùng chân để đánh răng, thay quần áo, ăn  cơm thậm chí còn biết chăm sóc da mặt cho mình. Cậu bé rất thích đi học.  Ở lớp, Tae Ho rất vui vẻ, hòa đồng với các bạn. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Người bạn thân nhất của cậu là cô bé Nam Goong Ingee,  bạn học từ lớp 2 của Tae Ho. Cô bé thậm chí còn bày tỏ rằng mình sẽ kết  hôn với Tae Ho và không bao giờ thay đổi quyết định này.&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" style="border-collapse: separate; width: 40px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img border="1" class="lImage" hspace="0" src="http://phienbancu.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=503954" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;div class="tLegend"&gt;Tae-ho xoay sở để tự đánh răng bằng chân - Ảnh: chụp từ video&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Câu chuyện về nghị lực phi thường của Tae Ho đã nhanh  chóng thu hút sự chú ý của cư dân mạng, làm rung động biết bao trái tim  của độc giả. Bạn có nick Meoxudeokinhcan bình luận: “Cậu bé thật tuyệt  vời! Hãy mạnh mẽ và cười thật nhiều! Tôi rất ngưỡng mộ cậu bé! Cậu bé đã  khiến tôi bật khóc và mỉm cười…”. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Nick Upandenergy chia sẻ: “Tôi không phải là người dễ  xúc động…Nhưng khi xem video này tôi đã bật khóc. Có lẽ do bản năng làm  mẹ của tôi trỗi dậy nhưng tôi nghĩ phần nhiều là vì chính Tae Ho đã  truyền cảm hứng cho tôi mặc dù những điều bất hạnh luôn vây quanh cuộc  sống của cậu bé. Tôi rất muốn nhìn thấy cậu bé lớn lên là một người khỏe  mạnh và là một hình mẫu cho những người khác”.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;b&gt;Mời bạn đọc xem hai đoạn video về câu chuyện đầy xúc động của Tae Ho (phụ đề tiếng Anh) &lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;object style="height: 390px; width: 640px;"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/BfL2U0BJ48g?version=3"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowScriptAccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/BfL2U0BJ48g?version=3" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" allowScriptAccess="always" width="640" height="390"&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;object style="height: 390px; width: 640px;"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/npzPll8D-yg?version=3"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowScriptAccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/npzPll8D-yg?version=3" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" allowScriptAccess="always" width="640" height="390"&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-5160922065457655679?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/5160922065457655679/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/07/cau-be-11-tuoi-khong-tay-ay-nghi-luc.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/5160922065457655679'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/5160922065457655679'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/07/cau-be-11-tuoi-khong-tay-ay-nghi-luc.html' title='Cậu bé 11 tuổi không tay đầy nghị lực'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-5549627445696399979</id><published>2011-07-05T07:18:00.002+07:00</published><updated>2011-07-05T17:53:35.803+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nơi nào có ý chí nơi đó có con đường'/><title type='text'>Nick Vujicic - không tay, không chân, không lo âu!</title><content type='html'>&lt;div id="yui_3_3_0_1_1309823533311260"&gt;&lt;b&gt;TTO - Sau khi đọc bài “Cậu  bé 11 tuổi không tay đầy nghị lực”, Tuổi Trẻ Online chia sẻ đến các bạn  câu chuyện cảm động về một người không tay, không chân nhưng vẫn không  tắt niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Đó chính là Nick Vuijcic.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/MslbhDZoniY" width="425"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/2uBZEPWle0w" width="425"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="yui-media yui-editorial-embed" style="height: 349px; width: 425px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="yom-figure yom-fig-center" id="ymh-player-swf" style="background: none repeat scroll 0% 0% #cccccc; width: 425px;"&gt;&lt;div class="legend"&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;Nick Vujicic sinh ngày 4-12-1982 tại Úc. Từ lúc chào đời &lt;span class="yshortcuts" id="lw_1309775358_0"&gt;anh&lt;/span&gt;  không có tay lẫn chân. Đến bây giờ vẫn không có nghiên cứu khoa học nào  có thể giải thích được điều này. Thế nhưng, bố mẹ anh luôn cố gắng giúp  anh có một cuộc sống bình thường như bao đứa trẻ khác. &lt;br /&gt;18 tháng  tuổi, Nick đã được bố tập bơi. Đến năm anh 6 tuổi, bố dạy anh cách dùng  chân để đánh máy và mẹ đã chế tạo một dụng cụ bằng nhựa để giúp anh có  thể cầm bút chì. Cũng có lúc anh cảm thấy chán chường và không muốn tiếp  tục sống. Đó là lúc anh 8 tuổi, anh đã sợ hãi khi nghĩ rằng một ngày  nào đó không có bố mẹ bên cạnh để chăm sóc. Nhưng với sự giúp đỡ của gia  đình, bạn bè anh đã vượt qua tất cả trở ngại đó.&lt;br /&gt;Tất cả hoạt  động của anh đều được thực hiện bởi một chân nhỏ bên trái. “Tôi gọi nó  là cái dùi trống của tôi, tôi sẽ không làm được gì nếu thiếu nó. Khi  xuống nước, tôi sẽ nổi hoàn toàn bởi 80% cơ thể tôi là những lá phổi.  Bàn chân nhỏ xíu đóng vai trò là chiếc chân vịt” - anh lạc quan nói. &lt;br /&gt;Thật  khó có thể tưởng tượng chỉ với chiếc chân nhỏ bé ấy anh có thể chơi  gold, đá bóng, bơi lội thậm chí lướt sóng rất cừ khôi! Năm 23 tuổi, anh  lấy bằng cử nhân thương mại với chuyên môn kế hoạch tài chính và kế  toán. Anh còn là diễn giả nhiệt thành, luôn mang đến cho các bạn trẻ  nhiều niềm hi vọng vào cuộc sống thông qua những câu chuyện cảm động. &lt;br /&gt;Năm 1990, Nick được trao giải thưởng Công dân trẻ của Úc vì lòng dũng cảm và sự bền chí. &lt;br /&gt;&lt;b&gt;DƯƠNG CHÂU &lt;i&gt;tổng hợp&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-5549627445696399979?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/5549627445696399979/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/07/nick-vujicic-khong-tay-khong-chan-khong.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/5549627445696399979'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/5549627445696399979'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/07/nick-vujicic-khong-tay-khong-chan-khong.html' title='Nick Vujicic - không tay, không chân, không lo âu!'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/MslbhDZoniY/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-714690283100650363</id><published>2011-06-07T15:02:00.000+07:00</published><updated>2011-06-07T15:02:15.154+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Văn học xưa'/><title type='text'>Lạc Thần Phú</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://en.chinabroadcast.cn/mmsource/image/2003-6-5/people0002.jpg" /&gt;&lt;/center&gt; &lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;  Bài&lt;/span&gt;&lt;em style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt; Lạc Thần Phú&lt;/em&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"&gt;  nổi tiếng của Tào Thực tả mối tình với Chân thị. Chân thị nguyên là con  dâu Viên Thiệu, sau khi Tào Tháo phá Ký Châu thì đem gả cho Tào Phi,  mặc dù Tào Thực cũng xin được lấy nàng. Về sau Phi trúng gian kế của  Quách phi mà bức tử Chân hậu, nhưng rồi ân hận, nên đem tặng Thực chiếc  gối của Chân hậu. Tào Thực dạo chơi bên dòng sông Lạc rồi nghỉ đêm tại  đó, ôm gối nằm mộng thấy Chân thị, tỉnh giấc làm ra bài phú này, tả giấc  mơ gặp nữ thần sông Lạc. Với sự tưởng tượng thần kỳ và từ chương hoa  lệ, tình cảm tha thiết chân thành, bài phú trở thành một kiệt tác tình  yêu trong văn học Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;dl&gt;&lt;dt&gt;&lt;span style="font-family: Georgia,Helvetica; font-size: 180%;"&gt;&lt;em&gt;Lạc Thần Phú&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;  &lt;/dt&gt;&lt;em style="font-family: times new roman;"&gt;Nguyên tác Tào Thực&lt;/em&gt;&lt;span style="font-family: Georgia,Helvetica; font-size: 85%;"&gt;Hoàng  Sơ tam niên, dư triều kinh sư, hoàn tế Lạc xuyên. Cổ nhân hữu ngôn, tư  thủy chi thần, danh viết Mật Phi. Cảm Tống Ngọc đối Sở Vương thần nữ chi  sự, toại tác tư phú. Kỳ từ viết:Dư tòng kinh thành, ngôn quy  đông phiên. Bối Y Quyết, việt Hoàn Viên, kinh thông cốc, lăng Cảnh Sơn.  Nhật ký tây khinh, xa đãi mã phiền. Nhĩ nãi thuế giá hồ hành cao, mạt tứ  hồ chi điền, dung dữ hồ dương lâm, lưu miện hồ Lạc xuyên. Vu thị tinh  di thần hãi, hốt yên tư tán. Phú tắc mạt sát, ngưỡng dĩ thù quán, đổ  nhất lệ nhân, vu nham chi bạn. Nãi viện ngự giả nhi cáo chi viết: “Nhĩ  hữu địch vu bỉ giả hồ? Bỉ hà nhân tư? Nhược thử chi diễm dã!”Ngự  giả đối viết: “Thần văn hà Lạc chi thần, danh viết Mật Phi. Nhiên tắc  quân vương sở kiến, vô nãi nhật hồ? Kỳ trạng nhược hà? Thần nguyện văn  chi.”Dư cáo chi viết: “Kỳ hình dã, phiên nhược kinh hồng, uyển  nhược du long. Vinh diệu thu cúc, hoa mậu xuân tùng. Phảng phất hề nhược  khinh vân chi tê nguyệt, phiêu phiêu hề nhược lưu phong chi hồi tuyết.  Viễn nhi vọng chi, kiểu nhược thái dương thăng triều hà; bách nhi sát  chi, chước nhược phù cừ xuất lộc ba. Nùng tiêm đắc trung, tu đoản hợp  độ. Kiên nhược tước thành, yêu như ước tố. Diên cảnh tú hạng, hạo chất  trình lộ. Phương trạch vô gia, duyên hoa phất ngự. Vân kế nga nga, tu mi  liên quyên. Đan thần ngoại lãng, hạo xỉ nội tiên, minh mâu thiện lai,  yểm phụ thừa quyền. Côi tư diễm dật, nghi tĩnh thể nhàn. Như tình xước  thái, mị vu ngữ ngôn. Kỳ phục khoáng thế, cốt tượng ứng đồ. Phi la y chi  thôi sán hề, nhị dao bích chi hoa cư. Đái kim thúy chi thủ sức, xuyết  minh châu dĩ diệu khu. Tiễn viễn du chi văn lý, duệ vụ tiêu chi khinh  cư. Vi u lan chi phương ái hề, bộ trì trù vu sơn ngung. Vu thị hốt yên  túng thể, dĩ ngao dĩ hi. Tả ỷ thái mao, hữu ấm quế kỳ. Nhưỡng hạo uyển  vu thần hử hề, thái thoan lai chi huyền chi. Dư tình duyệt kỳ thục mỹ  hề, tâm chấn đãng nhi bất di. Vô lương mai dĩ tiếp hoan hề, thác vi ba  nhi thông từ. Nguyện thành tố chi tiên đạt hề, giải ngọc bội dĩ yếu chi.  Ta giai nhân chi tín tu, khang tập lễ nhi minh thi. Kháng quỳnh dĩ hòa  dư hề, chỉ tiềm uyên nhi vi kỳ. Chấp quyến quyến chi khoản thực hề, cụ  tư linh chi ngã khi. Cảm Giao Phủ chi khí ngôn hề, trướng do dự nhi hồ  nghi. Thu hòa nhan nhi tĩnh chí hề, thân lễ phòng dĩ tự trì. Vu thị Lạc  linh cảm yên, tỉ ỷ phảng hoàng, thần quang li hợp, tác âm tác dương.  Tủng khinh khu dĩ hạc lập, nhược tướng phi nhi vị tường. Tiễn tiêu đồ  chi hữu liệt, bộ hành bạc nhi lưu phương. Siêu trường ngâm dĩ vĩnh mộ  hề, thanh ai lệ nhi di trường. Nhĩ nãi chúng linh tạp tháp, mệnh trù  khiếu lữ, hoặc hí thanh lưu, hoặc tường thần chử, hoặc thái minh châu,  hoặc thập thúy vũ. Tòng nam Tương chi nhị phi, huề Hán tân chi du nữ.  Thán bào qua chi vô thất hề, vịnh khiên ngưu chi độc xứ. Dương khinh chi  y mĩ hề, ế tu tụ dĩ diên. Hưu tấn phi phù, phiêu hốt nhược thần, lăng  ba vi bộ, la miệt sinh trần. Động vô thường tắc, nhược nguy nhược an.  Tiến chỉ nan kỳ, nhược vãng nhược hoàn. Chuyển miện lưu tinh, quang  nhuận ngọc nhan. Hàm từ vị thổ, khí nhược u lan. Hoa dung a na, lệnh ngã  vong san. Vu thị bình ế thu phong, xuyên hậu tĩnh ba. Phùng di minh cổ,  Nữ Oa thanh ca. Đằng văn ngư dĩ cảnh thặng, minh ngọc loan dĩ giai thệ.  Lục long nghiễm kỳ tề thủ, tải vân xa chi dung duệ, kình nghê dũng nhi  giái cốc, thủy cầm tường nhi vi vệ. Vu thị việt bắc. Quá nam cương, hu  tố lĩnh, hồi thanh dương, động chu thần dĩ từ ngôn, trần giao tiếp chi  đại cương. Hận nhân thần chi đạo thù hề, oán thịnh niên chi mạc đương.  Kháng la mệ dĩ yểm thế hề, lệ lưu khâm chi lãng lãng. Điệu lương hội chi  vĩnh tuyệt hề. Ai nhất thệ nhi dị hương. Vô vi tình dĩ hiệu ái hề, hiến  Giang Nam chi minh ngọc. Tuy tiềm xứ vu thái dương, trường ký tâm vu  quân vương. Hốt bất ngộ kỳ sở xá, trướng thần tiêu nhi tê quang. Vu thị  bối hạ lăng cao, túc vãng thần lưu, di tình tưởng tượng, cố vọng hoài  sầu. Ký linh thể chi phục hình, ngự khinh châu nhi thượng tố. Phù trường  xuyên nhi vong phản, tư miên miên đốc. Dạ cảnh cảnh nhi bất mị, triêm  phồn sương nhi chí thử. Mệnh bộc phu nhi tựu giá, ngô tướng quy hồ đông  lộ. Lãm phi bí dĩ kháng sách, trướng bàn hoàn nhi bất năng khứ.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Georgia,Helvetica; font-size: 85%;"&gt;Dịch văn:Năm  thứ ba Hoàng Sơ, ta đến kinh sư triều bái thiên tử, lúc trở về đi qua  Lạc Thủy. Theo truyền thuyết, tên của vị thần linh ở Lạc Thủy này là  Phục Phi, nguyên là tiểu nữ của Phục Hy Đế (tức Thái Hạo) lúc chơi đùa ở  Lạc Thủy bị chết đuối, sau khi chết được phong làm thần của Lạc Thủy.  Vì thế nên câu chuyện viên tướng của Sở Vương là Tống Ngọc ngộ kiến thần  nữ được viết thành “Thần Nữ Phú”, ta cũng đem chuyện của chính mình đã  trải qua mà viết lại như vầy:Ta từ kinh thành trở về phong ấp ở  phương đông (Quyền Thành). Vòng bên Y Quyết Sơn, vượt qua Hoàn Viên Sơn,  lại đi xuyên Thông Cốc để lên Cảnh Sơn. Lúc này, mặt trời đã xuống phía  tây, xa mã đều đã mệt mỏi. Vì vậy nên xe dừng lại trên bãi cỏ thơm bên  bờ sông, cho ngựa thả rong ăn cỏ uống nước. Ta thả bộ chầm chậm nhàn nhã  trong rừng cây thưa, phóng tầm mắt thưởng thức cảnh sắc mỹ lệ của Lạc  Thủy. Bỗng nhiên ta cảm thấy tâm thần chấn động, tâm tình như đang thả  trôi về phương xa. Vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một cảnh tượng kỳ dị,  có một nữ tử đẹp tựa thiên tiên đang ở ven núi bên cạnh. Ta vội kéo tên  tùy tùng lại hỏi: “Ngươi có nhìn thấy cô gái kia không? Nàng là ai?  Thật là quá đẹp!” tùy tùng đáp: “Thần nghe nói thần linh của Lạc Thủy  gọi là Phục Phi, vậy quân vương nhìn thấy ắt là nàng ta? Tướng mạo nàng  như thế nào? Thần rất muốn nghe.”Ta nói: “Thần thái nàng khinh  doanh nhu mỹ tựa như chỉ cần động nhẹ cũng khiến nàng phiên phiên bay  lên như hồng nhạn, thân hình nàng kiện mỹ nhu khúc như du long đằng  không hỷ hí; dung nhan sáng lạng giống hoa cúc mùa thu nở rộ, nét thanh  xuân phồn thịnh như thanh tùng mùa xuân xanh tươi; bước đi như có như  không tựa mây thưa nhè nhẹ bao quanh minh nguyệt, hình tượng phiêu đãng  bất định như gió thổi làm tuyết hoa cuốn lên; nhìn xa xa, trong sáng  khiết bạch giống như thái dương từ trong sóng nước đang dần lên cao, đến  gần xem thì thật là minh lệ diệu nhãn như hoa hà đang đứng trên mặt  nước hồ trong suốt; vai đẹp như được vót, eo được thắt một sợi lụa trắng  mềm mại, cổ nhỏ dài, làn da trắng nhạt ẩn ẩn hiển lộ; không cần nước  hoa, không cần son phấn; búi tóc phất phơ cao cao, đôi lông mày dài dài  uốn khúc; hàm răng trắng tinh hiện sau đôi môi; đôi mắt sáng trong đa tư  thật quyến rũ, hai lún đồng tiền ẩn hiện trên hai gò má. Tư thái kỳ mỹ,  minh diễm cao nhã, nghi dung an tịnh, thần thái nhàn thục, nhu thuận  khoan hòa duyên dáng, dùng lời nói thật khó mà hình dung được. Cách ăn  mặc của nàng nhân gian thật hiếm thấy, cốt cách tướng mạo như tiên nữ  trong tranh; y phục của nàng may bằng lụa mỏng sáng đẹp, đeo đôi hoa tai  được điêu khắc từ ngọc đẹp; trang sức làm bằng hoàng kim phối phỉ thúy,  dung mạo mỹ lệ sáng ngời như hy thế minh châu; nàng mang một đôi hài  thêu hoa tinh mỹ, đang bồi hồi rảo bước bên dườn núi, tung tăng nhảy  nhót, vừa đi vừa nô đùa; mặt trái có cờ màu ở bên cạnh, mặt phải có lộng  quế chi che bóng. Nàng đang cuộn tay áo, để cánh tay trắng ngần ngập  vào trong Lạc Thủy khiến cho nước sông trở nên đen đúa.Ta đã ái  mộ sâu sắc sự hiền thục và diễm lệ của nàng, tâm tình trôi dạt, buồn bã  không vui. Khổ nỗi không có người mai mối đi truyền đạt lòng ái mộ của  ta, phải dùng ánh mắt chứa chan tình cảm để biểu lộ tấm lòng, hy vọng  tình cảm tha thiết của ta có thể biểu đạt với nàng trước người khác, ta  muốn đem ngọc bội đeo bên lưng tặng nàng làm vật thề hẹn. Nàng thật quá  hoàn mỹ, không những biết giữ lễ nghĩa mà còn thông hiểu thi ca, nàng  đưa mỹ ngọc lên để đáp trả lại ta, chỉ vào đầm nước ước định kỳ hẹn gặp  mặt. Trong lòng ta tràn đầy sự yêu thương chân thành, chỉ sợ vị thần đẹp  đẽ đang lừa dối; truyền thuyết từng có hai vị thần nữ ở bên bờ Hán Thủy  tặng bạch ngọc cho Trịnh Giao Phủ ước định chung thân, nhưng rồi phản  bội lời thề, ngoảnh mặt đã không còn gặp lại, vì vậy nên ta do dự bán  tín bán nghi, nét mặt nghiêm nghị nhưng lòng đầy sự hoan hỷ, trấn định  tình tự, buộc mình phải nghiêm thủ lễ nghi giữa nam và nữ để tự khống  chế lấy mình.Do vậy nên Lạc Thần cảm động, luẩn quẩn bồi hồi,  ngũ sắc thần quang thoắt ẩn thoắt hiện hốt minh hốt ám, tung thân khinh  linh nhẹ nhàng như tiên hạc muốn bay đi mà vẫn còn lưu luyến. Nàng bồi  hồi giữa khóm hương Thục Lan trên con đường nhỏ đang tỏa hương không  ngừng bay lên không trung, rồi cất giọng ngâm nga quyến luyến, thanh âm  bi ai thê lương ngân vang không ngắt. Chẳng lâu sau, các thần linh gọi  nhau tụ lại, có vị nhảy nhót trong dòng nước sông trong vắt, có vị bay  lượng trên bãi cát Lạc Thần thường du, có vị ở dưới đáy sông nhặt minh  châu, có vị nhặt những sợi lông vũ đẹp đẽ bên bờ sông. Lạc Thần có Nga  Hoàng, Nữ Anh ở Tương Thủy, nữ thần ở Hán Thủy theo bên cạnh bầu bạn,  than thở cho sự cô đơn lẻ loi của Bào Qua Tinh, đồng tình với Khiên Ngưu  Tinh sống một mình trong cảnh tĩnh mịch. Nàng đưa tay lên, dùng tay áo  che ánh nắng mặt trời để tầm mắt ngắm được xa thêm, phần thân áo trên  nhè nhẹ phiêu động theo gió. Cử động của nàng nhẹ nhàng như một con phi  điểu, phiêu dật như thần, thâm bất khả trắc; cất từng bước nhỏ trên mặt  nước, dưới chân nàng nở ra từng làn nước mềm mại; hành tung bất định,  buồn vui không tỏ, tiến thoái nan liệu, muốn đi nhưng vẫn còn đứng lại,  ánh mắt nhu tình lưu động, thần thái phi dương, gương mặt hữu tình thật  kiều lệ, dường như nàng có rất nhiều lời muốn nói chứa trong miệng, hơi  thở ngạt ngào hương lan; hoa dung nguyệt mạo của nàng lôi cuốn quyến rũ  khiến ta không còn biết ta đang ở đâu. Lúc này, phong thần ngưng thổi  gió, thủy thần dừng khởi sóng, thần ty âm dương gõ vang tiếng trống  trời, Nữ Oa cất cao giọng hát trong trẻo; cá chép xúm lại vây quanh cỗ  xe, sáu con rồng tề đầu tịnh tiến, kéo xe mây chầm chậm mà đi; kình ngạc  tranh nhau nhảy đến bảo hộ cỗ xe, thủy điểu dương cánh bay qua bay lại  như con thoi để hộ vệ. Vì vậy, Lạc Thần vượt qua quần đảo nhỏ, vòng qua  eo núi phía nam, nàng quay đầu lại dùng ánh mắt thanh tú mỹ lệ nhìn ta,  đôi môi mấp máy, chầm chậm nói những lễ tiết cương thường không thể  không phân li, thống hận cảnh ngộ bất đồng của thần và người, rồi nàng  đưa tay lên dùng tay áo gạt lệ, nước mắt lại cuồn cuộn tuôn trào thấm  ướt cả y thường; cuộc gặp gỡ mỹ hảo vĩnh viễn đoạn tuyệt một cách thương  tâm, ai oán; từ đây biệt li đất trời mỗi ngã. Không có tín vật biểu thị  ái tình có thể tặng nhau, nàng liền đem chiếc ngọc hoàn danh quý của  Giang Nam tặng cho ta, “tuy ẩn cư nơi thiên giới, thiếp vẫn sẽ thường  nhớ đến quân vương …” còn chưa dứt lời thì bóng dáng chợt đã biến mất,  thần quang tiêu độn.Do đó, ta trèo đèo vượt núi, thượng hạ truy  tung, mong tìm được dấu chân Lạc Thần lưu lại. Lạc Thần đã đi, tình cảnh  vẫn còn, tìm khắp bốn phương. Ta trông mong hình bóng Lạc Thần lại xuất  hiện, vì vậy ta ngồi thuyền nhỏ ngược xuôi dòng nước, phiêu bạc trên  Trường Giang không muốn trở về, tư niệm liên miên bất tuyệt, lòng tư mộ  lại càng nồng nhiệt. Đêm khuya, tâm thần bất an, không thể ngủ được,  sương đêm dày đặc thấm ướt y thường cho đến khi trời sáng. Không chờ  được nữa, phải lệnh cho bộc phu khởi giá tiếp tục quy trình. Ta nắm chặt  dây cương, giơ roi quất ngựa, vẫn đứng tại nơi cũ, không nỡ rời đi.&lt;/span&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: Georgia,Helvetica; font-size: 85%;"&gt;Quảng Châu, ngày 14 tháng 06 năm 2006&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Georgia,Helvetica; font-size: 85%;"&gt;HSV đóng dấu ký nhận bản quyền&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/dl&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="postbody"&gt;洛神賦&lt;br /&gt;曹植&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;黃初三年&lt;br /&gt;余朝京師&lt;br /&gt;還濟洛川&lt;br /&gt;古人有言&lt;br /&gt;斯水之臣&lt;br /&gt;名曰宓妃&lt;br /&gt;感宋玉對楚王神女之事&lt;br /&gt;遂作斯賦&lt;br /&gt;其詞曰&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;余從京域&lt;br /&gt;言歸東藩&lt;br /&gt;背伊闕&lt;br /&gt;越轘轅&lt;br /&gt;經通谷&lt;br /&gt;陵景山&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;日既西傾&lt;br /&gt;車殆馬煩&lt;br /&gt;爾乃稅駕乎蘅皋&lt;br /&gt;秣駟乎芝田&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;容與平陽林&lt;br /&gt;流眄乎洛川&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;於是精移神駭&lt;br /&gt;忽焉思散&lt;br /&gt;俯則未察&lt;br /&gt;仰以殊觀&lt;br /&gt;睹一麗人&lt;br /&gt;于巖之畔&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;乃援御者而告之曰&lt;br /&gt;爾有覿於彼者乎&lt;br /&gt;彼何人斯&lt;br /&gt;若此之豔也？&lt;br /&gt;御者對曰&lt;br /&gt;臣聞河洛之神&lt;br /&gt;名曰宓妃&lt;br /&gt;然則君王所見&lt;br /&gt;無乃是乎？&lt;br /&gt;其狀若何？&lt;br /&gt;臣願聞之&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;余告之曰&lt;br /&gt;其形也&lt;br /&gt;翩若驚鴻&lt;br /&gt;婉若游龍&lt;br /&gt;榮曜秋菊&lt;br /&gt;華茂春松&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;彷彿兮若輕雲之蔽月&lt;br /&gt;飄颻兮若流風之迴雪&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;遠而望之&lt;br /&gt;皎若太陽升朝霞&lt;br /&gt;迫而察之&lt;br /&gt;灼若芙蕖出淥波&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;襛纖得衷&lt;br /&gt;修短合度&lt;br /&gt;肩若削成&lt;br /&gt;腰如約素&lt;br /&gt;延頸秀項&lt;br /&gt;皓質呈露&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;芳澤無加&lt;br /&gt;鉛華弗御&lt;br /&gt;雲髻峨峨&lt;br /&gt;修眉聯娟&lt;br /&gt;丹唇外朗&lt;br /&gt;皓齒內鮮&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;明眸善睞&lt;br /&gt;靨輔承權&lt;br /&gt;瓖姿豔逸&lt;br /&gt;儀靜體閑&lt;br /&gt;柔情綽態&lt;br /&gt;媚於語言&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;奇服曠世&lt;br /&gt;骨像應圖&lt;br /&gt;披羅衣之璀燦兮&lt;br /&gt;珥瑤碧之華琚&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;載金翠之首飾&lt;br /&gt;綴明珠以耀軀&lt;br /&gt;踐遠遊之文履&lt;br /&gt;曳霧綃之輕裾&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;微幽蘭之芳藹兮&lt;br /&gt;步踟躕之山隅&lt;br /&gt;於是忽焉縱體&lt;br /&gt;以遨以嬉&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;左倚采旄&lt;br /&gt;右蔭桂旗&lt;br /&gt;攘皓腕於神滸兮&lt;br /&gt;采湍瀨之玄芝&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;余情悅其淑美兮&lt;br /&gt;心振蕩而不怡&lt;br /&gt;無良媒以接歡兮&lt;br /&gt;託微波而通辭&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;願誠素之先達兮&lt;br /&gt;解玉佩以要之&lt;br /&gt;嗟佳人之信修&lt;br /&gt;羌習禮而明詩&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;抗瓊珶以和予兮&lt;br /&gt;指潛淵而為期&lt;br /&gt;報眷眷之款實兮&lt;br /&gt;懼斯靈之我欺&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;感交甫之棄言兮&lt;br /&gt;悵猶豫而狐疑&lt;br /&gt;收和顏而靜志兮&lt;br /&gt;申禮防以自持&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;於是洛靈感焉&lt;br /&gt;徙倚傍偟&lt;br /&gt;神光離合&lt;br /&gt;乍陰乍陽&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;竦輕軀以鶴立&lt;br /&gt;若將飛而未翔&lt;br /&gt;踐椒塗之郁烈&lt;br /&gt;步蘅薄而流芳&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;超長吟以永慕兮&lt;br /&gt;聲哀厲而彌長&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;爾乃眾靈雜遝&lt;br /&gt;命儔嘯侶&lt;br /&gt;或戲清流&lt;br /&gt;或翔神渚&lt;br /&gt;或采明珠&lt;br /&gt;或拾翠羽&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;從南湘之二妃&lt;br /&gt;攜漢濱之游女&lt;br /&gt;歎匏瓜之無匹兮&lt;br /&gt;詠牽牛之獨處&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;揚清褂之猗靡兮&lt;br /&gt;翳修袖以延佇&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;體迅飛鳧&lt;br /&gt;飄忽若神&lt;br /&gt;陵波微步&lt;br /&gt;羅襪生塵&lt;br /&gt;動無常則&lt;br /&gt;若危若安&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;進止難期&lt;br /&gt;若往若還&lt;br /&gt;轉眄流精&lt;br /&gt;光閏玉顏&lt;br /&gt;含辭未吐&lt;br /&gt;氣若幽蘭&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;華容婀娜&lt;br /&gt;令我忘餐&lt;br /&gt;於是屏翳收風&lt;br /&gt;川后靜波&lt;br /&gt;憑夷鳴鼓&lt;br /&gt;女媧清歌&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;騰文魚以警乘&lt;br /&gt;鳴玉鸞以偕逝&lt;br /&gt;六龍儼其齊首&lt;br /&gt;載雲車之容裔&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;鯨鯢踊而夾轂&lt;br /&gt;水禽翔而為衛&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;於是越北沚&lt;br /&gt;過南岡&lt;br /&gt;紆素嶺&lt;br /&gt;迴清陽&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;動朱唇以徐言&lt;br /&gt;陳交接之大綱&lt;br /&gt;恨人神之道殊兮&lt;br /&gt;怨盛年之莫當&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;抗羅袂以掩涕兮&lt;br /&gt;浪流襟之浪浪&lt;br /&gt;悼良會之永絕兮&lt;br /&gt;哀一逝而異鄉&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;無微情以效愛兮&lt;br /&gt;獻江南之明璫&lt;br /&gt;雖潛處於太陰&lt;br /&gt;長寄心於君王&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;忽不悟其中所舍&lt;br /&gt;悵神宵而蔽光&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;於是背下陵高&lt;br /&gt;足往神留&lt;br /&gt;遺情想像&lt;br /&gt;顧望懷愁&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;冀靈體之復形&lt;br /&gt;御輕舟而上溯&lt;br /&gt;浮長川而忘反&lt;br /&gt;思綿綿而增慕&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;夜耿耿而不寐&lt;br /&gt;霑露霜而至曙&lt;br /&gt;命僕夫而就駕&lt;br /&gt;吾將歸乎東路&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;攬騑轡以抗策&lt;br /&gt;悵盤桓而不能去&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-714690283100650363?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/714690283100650363/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/06/lac-than-phu.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/714690283100650363'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/714690283100650363'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/06/lac-than-phu.html' title='Lạc Thần Phú'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-3425093198921736359</id><published>2011-04-27T13:18:00.000+07:00</published><updated>2011-04-27T13:18:12.389+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Bài học làm người trong lúc khốn khó…Từ Cậu Bé 9 Tuổi Ở Nhật</title><content type='html'>” Một câu chuyện cảm động về cách ứng xử tuyệt vời trong cơn hoạn nạn  của một cậu bé mới 9 tuổi ở Nhật…đã dạy cho tôi bài học làm người trong  lúc khốn khó nhất..”&lt;br /&gt;&lt;center&gt;&lt;img src="http://img814.imageshack.us/img814/6348/23127296832copy.jpg" /&gt;&lt;/center&gt; &lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;Tối hôm qua tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị  ở đó phân phát thực phẩm cho những người bị nạn… Trong cái hàng rồng  rắn của những người xếp hàng…tôi chú ý đến một em nhỏ chừng 9 tuổi…trên  người chỉ có chiếc áo thun và quần đùi…Trời rất lạnh mà em lại xếp hàng  cuối cùng…tôi sợ đến lượt của em thì chắc sẽ chẳng còn thức ăn nên mới  lại hỏi thăm.&lt;br /&gt;Em kể…khi đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần  ập đến…cha của em làm việc gần đó đã chạy vội đến trường…từ ban công lầu  3 của trường em chính mắt nhìn thấy chiếc xe và cha em bị nước cuốn  trôi…nhiều khả năng cha của em đã chết.&lt;br /&gt;Hỏi mẹ của em đâu…em nói…nhà em nằm ngay bờ biển…mẹ và em của em chắc  cũng không chạy kịp…Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe  hỏi đến thân nhân.&lt;br /&gt;Nhìn thấy em nhỏ lạnh…tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người  em…Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài…tôi  nhặt lên đưa cho em và nói :&lt;br /&gt;- ” Đợi tới phiên của con…chắc hết thức ăn…khẩu phần của chú đó…chú ăn rồi…con ăn đi cho đỡ đói..”.&lt;br /&gt;Cậu bé nhận túi lương khô của tôi…khom người cảm ơn…&lt;br /&gt;Tôi tưởng em sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó…nhưng không phải…cậu bé ôm  bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao  lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng.&lt;br /&gt;Ngạc nhiên vô cùng…tôi hỏi&lt;br /&gt;- ” tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó…”&lt;br /&gt;Cậu bé trả lời :&lt;br /&gt;- ” Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con…Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ…”!&lt;br /&gt;Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác khóc để mọi người không nhìn  thấy…Thật cảm động biết bao…Không ngờ một đứa nhỏ chỉ có 9 tuổi…mới học  lớp 3 đã có thể dạy tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó  nhất…Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh.&lt;br /&gt;Một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại…chịu gian khổ và  chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại.&lt;br /&gt;** Đất nước này đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự  điêu tàn…nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết  hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu…!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;center&gt;ST&lt;img src="http://img814.imageshack.us/img814/5876/rosew.gif" /&gt;&lt;/center&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-3425093198921736359?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/3425093198921736359/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/04/bai-hoc-lam-nguoi-trong-luc-khon-khotu.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/3425093198921736359'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/3425093198921736359'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/04/bai-hoc-lam-nguoi-trong-luc-khon-khotu.html' title='Bài học làm người trong lúc khốn khó…Từ Cậu Bé 9 Tuổi Ở Nhật'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-6625958105534784341</id><published>2011-04-06T21:42:00.002+07:00</published><updated>2011-04-06T21:42:43.356+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Suy ngẫm</title><content type='html'>Nếu chỉ đo thành công bằng giá trị của đồng tiền và thời gian hao tổn  sinh ra của cải,thì ở Mỹ làm chủ tiệm nail được xem là thành công hơn  làm một kỹ sư, ở Việt Nam làm chủ quán nhậu sẽ thành công hơn 1 giảng  viên. Thành công trong kinh doanh hay học vấn ko thể chỉ được định nghĩa  bằng số lượng tài sản hay những tấm bằng, mà là quá trình thay đổi tư  duy và nhận thức lâu dài nhằm đem đến những thành tựu mang tính chiến  lược và bền vững.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-6625958105534784341?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/6625958105534784341/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/04/suy-ngam.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/6625958105534784341'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/6625958105534784341'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/04/suy-ngam.html' title='Suy ngẫm'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-1752434628173739286</id><published>2011-03-31T21:59:00.000+07:00</published><updated>2011-03-31T21:59:05.643+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Phật giáo'/><title type='text'>KINH BẢY LOẠI VỢ</title><content type='html'>Chính tôi được nghe, một buổi sáng nọ, Đức Phật đến dự lễ cúng dường  tại nhà của cư sĩ Cấp Cô Độc. Khi thân hành tới nơi, Đức Phật thoáng  nghe những lời chửi bới ồn ào vọng lên từ sau nhà. Ngài hỏi cư sĩ Cấp Cô  Độc rằng: O&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này cư sĩ, trong nhà có việc gì mà ồn ào như thế ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cư sĩ Cấp Cô Độc thẹn thùng cung kính thưa rằng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Bạch Đức Thế Tôn, đó là sự ngỗ nghịch lớn tiếng của nàng dâu của con,  Su-cha-ta. Tuy là dâu trong gia đình, nhưng nó ỷ vào sự giàu có của gia  đình cha mẹ ruột nên nó thất lễ, không chịu vâng lời, không biết cung  kính cha mẹ chồng. Bạch Đức Thế Tôn, ngay cả chồng nó, nó cũng xử sự thô  lỗ và vô lễ như vậy. Ngoài ra, nó cũng không biết cung kính đảnh lễ  những Bậc Đạo Sư. Dù biết Thế Tôn thân lâm, nó cũng không tỏ ra trọng  nể, vẫn ồn ào lớn tiếng nãy giờ. Kính xin Thế Tôn từ bi cảm hóa nó. &lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Lúc bấy giờ Đức Phật cho gọi nàng dâu ra và dạy rằng: O&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Này Su-cha-ta, có bảy loại người vợ trên đời này. Con hãy chín chắn suy  nghĩ, so sánh và trả lời cho Như Lai biết con thuộc loại vợ nào:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Một là vợ như kẻ sát nhân.&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Hai là vợ như người ăn trộm.&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Ba là vợ như chủ nhân.&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Bốn là vợ như người mẹ.&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Năm là vợ như người em.&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Sáu là vợ như người bạn.&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Bảy là vợ như người hầu. O&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với gương hạnh hiền từ, cứu độ của Đức Phật, nàng dâu bắt đầu tỏ ra vâng phục rồi lễ phép thưa:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bạch Đức Thế Tôn, lời dạy của Ngài quá ngắn gọn, con không thể hiểu được. Kính xin Ngài từ bi chỉ dạy cặn kẽ thêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc ấy, Đức Phật ân cần dạy như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Một là, Người vợ nào có tâm địa hiểm độc, hai lòng không chung thủy  trong hôn nhân, bỏ rơi chồng mình, quan hệ bất chính với các đàn ông  khác chỉ vì choáng ngộp trước sự giàu có hay vẻ bề ngoài của họ, khinh  bỉ chồng và tính tình hiếu sát. Người vợ như vậy, Như Lai gọi là&amp;nbsp; loại  vợ sát nhân.&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; O&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hai là, người vợ nào không chung lo  kinh tế gia đình, trái lại còn tiêu xài hoang phí tài sản hợp pháp của  chồng tạo ra. Người vợ như vậy Như Lai gọi là loại vợ trộm cướp. O&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Ba là, người vợ nào sống ỷ lại, lười biếng, không có lời từ ái, nhu hòa  với chồng mà chỉ biết phát ngôn thô tháo, lấn lướt chồng. Người vợ như  vậy Như Lai gọi là vợ chủ nhân. O&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bốn là, người vợ nào  biết thương yêu chăm sóc, giúp đỡ chồng, biết cách giữ gìn và làm giàu  tài sản của chồng như một người mẹ lo lắng chu tất cho con cái. Người vợ  như vậy, Như Lai gọi là loại vợ như mẹ. O&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Năm là, người  vợ nào thùy mỵ, đoan trang, khiêm tốn, biết chiều chuộng và thuận phục  chồng mình như đối với một người anh trong gia đình. Người vợ như vậy,  Như Lai gọi là loại vợ như em. O&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sáu là, người vợ nào  luôn luôn niềm nở, vui vẻ, hòa thuận với chồng như thể khi hội ngộ một  người bạn thân từ lâu mới gặp lại. Luôn giữ tiết hạnh và thủy chung với  chồng. Người vợ như vậy, Như Lai gọi là loại vợ như bạn. O&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Bảy là, người vợ nào luôn mềm mỏng, không nóng tánh, không sân hận,  giận dỗi. Dù bị chồng đối xử không đẹp nhưng vẫn nhường nhịn, không tỏ  thái độ lỗ mãng, lớn tiếng. Trái lại còn biết tùy thuận để khuyên răn và  chinh phục chồng mình. Người vợ như vậy, Như Lai gọi là loại vợ như  người hầu.&amp;nbsp;&amp;nbsp; O&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này Su-cha-ta, trong bảy loại người vợ mà  Như Lai vừa nói, ba hạng đầu là loại vợ như sát nhân, như những người  bất hảo, do đó con nên xa tránh. Những hạng vợ như vậy do sống không  giới hạnh, ác khẩu và vô lễ, sau khi qua đời phải sanh vào cõi xấu. Bốn  loại vợ sau là đáng tôn kính và noi theo. Đó là vợ như mẹ, vợ như&amp;nbsp;&amp;nbsp; em,  vợ như bạn và vợ như người hầu. Những hạng vợ này khi sống thì tạo ra  hạnh phúc cho gia đình và con cái; khi qua đời thì được sanh vào cõi  lành.&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; O&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe Đức Phật ân cần giáo  dục, nàng dâu của cư sĩ Cấp Cô Độc tỏ ra ân hận và thành tâm sám-hối.  Nàng phát nguyện sẽ chung sống và phụng sự chồng với tư cách như người  hầu. Từ đó, gia đình của cư sĩ Cấp Cô Độc trở nên đầm ấm, an lạc và hạnh  phúc thật sự. O&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn : &lt;a href="http://www.buddhismtoday.com/viet/nghithuc/kinhtunghangngay12.htm" rel="nofollow" target="_blank"&gt;http://www.buddhismtoday.com/viet/nghithuc/kinhtunghangngay12.htm&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-1752434628173739286?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/1752434628173739286/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/03/kinh-bay-loai-vo.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/1752434628173739286'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/1752434628173739286'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/03/kinh-bay-loai-vo.html' title='KINH BẢY LOẠI VỢ'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-566027395969518711</id><published>2011-03-15T22:46:00.000+07:00</published><updated>2011-03-15T22:46:32.806+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thế giới hiện tại'/><title type='text'>Một người đàn ông đã từ bỏ cuộc sống của mình để cứu 3 người lạ thoát khỏi con nước dữ dội của sóng thần</title><content type='html'>&lt;div class="Normal" style="color: black; font: 15px/18px 'times New Roman'; margin: 1.2em 0px;"&gt;"I'm  crying" là câu chuyện đang lan truyền rất nhanh trong cộng đồng mạng.  Đó là bài viết đăng trên blog cá nhân của Sophie Alice Jessica  (26/6/1992), người Los Angeles.&lt;/div&gt;&lt;table style="border-collapse: collapse;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;img alt="" border="1" height="471" src="http://ione.net/files/subject/2011/03/6981/i-am-crying---japan.jpg" style="border-width: 0px;" width="600" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="Image" style="color: black; font: 12px Arial;"&gt;Bài viết đăng trên blog cá nhân của Sophie.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="Normal" style="color: black; font: 15px/18px 'times New Roman'; margin: 1.2em 0px;"&gt;Sophie  có một người bạn sống ở Sendai, Nhật Bản - tâm động đất và sóng thần.  Cô rất lo lắng và gọi điện cho người bạn ấy để biết được tình hình của  bạn. Và thật vui khi bạn của Sophie và gia đình vẫn bình an. Nhưng... cả  hai đều đã khóc thật nhiều bởi câu chuyện về tình người cảm động trong  thảm họa ấy mà Sophie đã ghi lại trong blog của mình:&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="color: black; font: 15px/18px 'times New Roman'; margin: 1.2em 0px;"&gt;“&lt;em&gt;Tôi đang khóc.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="color: black; font: 15px/18px 'times New Roman'; margin: 1.2em 0px;"&gt;&lt;em&gt;Tôi  vừa gọi điện cho một người bạn của tôi đang sống ở Nhật. Cô ấy sống ở  Sendai, và các bạn biết đấy, thành phố này chịu thiệt hại lớn nhất về  người và tài sản. Cô ấy vẫn ổn, cả gia đình cô ấy nữa, nhưng cô ấy đã  khóc nức nở khi gọi điện cho tôi, và sau khi nghe cô ấy kể chuyện, bây  giờ tôi đang khóc.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="color: black; font: 15px/18px 'times New Roman'; margin: 1.2em 0px;"&gt;&lt;em&gt;Cô  ấy nói cô ấy đang ở trên phố khi cơn động đất diễn ra cùng với mẹ và  đứa em trai 2 tuổi. Và rồi sóng thần ập đến. Nước tràn nhanh đến nỗi mặc  dù đã trốn được vào một căn nhà bên đường, họ biết rằng mực nước rồi sẽ  dâng cao rất nhanh, và họ phải tìm chỗ trốn khác trước khi bị chết  đuối. Họ không ngừng kêu cứu, và một người đàn ông đã nhìn thấy họ từ  ban công căn nhà phía sau. Rồi người đàn ông đó ngay lập tức nhảy xuống  khỏi ban công xuống nước, giúp bạn tôi, mẹ cô ấy và cậu em trai trèo lên  ban công vào căn nhà. Nước lúc đấy càng ngày càng mạnh, không thể đứng  vững được nữa. Mẹ bạn tôi kiên quyết để những đứa con của mình lên  trước, sau đó người đàn ông đứng dưới đỡ bà ấy lên.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="color: black; font: 15px/18px 'times New Roman'; margin: 1.2em 0px;"&gt;&lt;em&gt;Sau  khi cả ba người trèo lên ban công yên ổn, mẹ của bạn tôi nắm lấy tay  người đàn ông và kéo ông ấy lên. Bất chợt một chiếc ô tô (trong hàng  trăm chiếc) bị nước cuốn tràn tới đúng hướng người đàn ông đó. Mọi người  ở bên trên gào thét, nhưng rồi đột nhiên, người đàn ông ấy giật khỏi  tay mẹ bạn tôi, khi mà chiếc ô tô tràn tới, để bà ấy không bị kéo theo  xuống nước. Chiếc ô tô đâm vào ông ấy và cuốn ông hất đi.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="color: black; font: 15px/18px 'times New Roman'; margin: 1.2em 0px;"&gt;&lt;em&gt;Bạn  tôi và gia đình cô ấy an toàn, nhờ một người lạ, người đã tặng cả cuộc  sống để cứu lấy họ. Ông ấy đã có thể sống sót an toàn trong tòa nhà,  nhưng ông ấy đã nhảy xuống nước. Tôi đã rất cảm động khi nghe câu chuyện  này, tôi nghĩ nó chỉ có thể có trên phim mà thôi.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="color: black; font: 15px/18px 'times New Roman'; margin: 1.2em 0px;"&gt;&lt;em&gt;Tôi  không biết tên người ấy, hay người đàn ông đó là ai…nhưng tôi muốn dành  cho ông ấy một khoảng khắc đặc biệt khi cầu nguyện tối nay, và cả trong  tương lai nữa.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="color: black; font: 15px/18px 'times New Roman'; margin: 1.2em 0px;"&gt;&lt;em&gt;Ông ấy là một anh hùng thực sự.”&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="color: black; font: 15px/18px 'times New Roman'; margin: 1.2em 0px;"&gt;Thật  là câu chuyện cảm động đúng không teens! Chúng mình cùng cầu mong điều  kỳ diệu sẽ đến với người đàn ông "anh hùng" ấy nhé. Pray for Japan!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-566027395969518711?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/566027395969518711/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/03/mot-nguoi-ong-tu-bo-cuoc-song-cua-minh.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/566027395969518711'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/566027395969518711'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/03/mot-nguoi-ong-tu-bo-cuoc-song-cua-minh.html' title='Một người đàn ông đã từ bỏ cuộc sống của mình để cứu 3 người lạ thoát khỏi con nước dữ dội của sóng thần'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-3463371035211904646</id><published>2011-03-06T22:16:00.001+07:00</published><updated>2011-03-06T22:16:59.245+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nơi nào có ý chí nơi đó có con đường'/><title type='text'>Thành công sau một chặng đường dài</title><content type='html'>&lt;blockquote&gt;&amp;nbsp;“Nhà văn không thể biết trước thành công có đến với mình hay  không. Họ chỉ biết nỗ lực hết mình và chuẩn bị chào đón thành công bằng  việc viết, viết, và viết nhiều hơn nữa.” &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;-Noreen Ayres- &lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;Lại một lời từ chối nữa trong  vô số lời từ chối của các nhà xuất bản. Khi thì nó nhảy bổ ra từ thùng thư, lúc thì lại êm ái, lịch sự rót vào tai  Noreen Ayres từ ống nghe của chiếc điện thoại, lần khác nó chậm rãi bò  vào nhà cô bằng đường máy fax. Chỉ một vài tác giả không gặp những thất  vọng loại này, còn thì rất, rất nhiều người buộc phải đầu hàng và buông  bút.&lt;br /&gt;Nhưng  Noreen không nằm trong số họ. Ba mươi lăm năm viết và gởi, cuối cùng cô  đã chứng minh được rằng tất cả những lời từ chối cô nhận được chỉ là  một bản nháp được viết đi viết lại nhiều lần trước khi thành bản chính  với nội dung ngược lại. &lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;Noreen mơ  trở thành nhà văn từ năm mười bốn tuổi. Một giáo viên nhận ra khả năng  của cô và động viên cô học lên đại học. Với Noreen lúc ấy, vào đại học  là một ý nghĩ lạ lẫm bởi trong gia đình cô, chưa có ai học hết trung  học, nói chi đến đại học. Cha mẹ cô cũng chưa bao giờ quan tâm đến  chuyện học hành của con cái. Chính cô giáo của&amp;nbsp; Noreen đã thắp lên ngọn  lửa đó trong cô. Noreen rời gia đình vào năm mười bảy tuổi và tự bươn  chải để có tiền học đại học.&lt;br /&gt;Ở đại  học, các giáo sư của cô cũng nhận ra một điều gì đó đặc biệt trong các  bài viết của Noreen. Nhưng mọi việc chỉ dừng lại ở đó vì chưa kịp có tác  phẩm nào thì cô đã lập gia đình và có con. Đó là những chuỗi ngày dài  nhất của đời cô: bảy năm liền trong vai trò làm mẹ và tám năm kế tiếp cô  theo học hàm thụ sau đại học nhằm kiếm một tấm bằng thạc sĩ để có thể  đi dạy. Trong thời gian đi dạy và làm thư ký, cô dành hết thời gian rảnh  rỗi để làm thơ và viết truyện ngắn. Năm tháng qua nhanh trong khi cô  chỉ mới đi được những bước đi nhỏ bé vào lĩnh vực viết văn. Rồi cô làm  người sửa mo-rat cho các nhà xuất bản. Sáu năm nữa trôi qua, cô vẫn  viết, được một vài giải thưởng và nhiều lời khích lệ nhưng thành công  dường như không muốn đến với cô, không ai chịu xuất bản sách của cô.&lt;br /&gt;Thời giờ  mải miết trôi và Noreen biết rằng cô không còn nhiều thời gian. Khá lâu  sau cuộc ly hôn với người chồng đầu tiên, ở tuổi ba mươi tám, cô kết hôn  với Tom Glagola, một nhà văn nhiều khát vọng. Họ hứa với nhau hai điều:  một là sẽ mãi mãi bên nhau, và hai là quyết tâm trở thành những nhà văn  nổi tiếng. Cả hai đều đang phải làm việc toàn thời gian để duy trì cuộc  sống nên họ chỉ có thể viết khi nào tranh thủ được chút thời gian. Lại  sáu năm nữa trôi qua và họ vẫn chưa có tác phẩm nào được xuất bản. Cảm  thấy tuyệt vọng, Noreen cùng chồng đi đến một quyết định táo bạo: nghỉ  việc để toàn tâm toàn ý sáng tác. Để trang trải chi phí sinh hoạt, họ  phải mang cầm cố ngôi nhà của mình. Họ tự nhủ, thậm chí nếu họ vẫn không  thành công trước tuổi sáu mươi lăm, họ cũng mãn nguyện vì đã cố gắng  hết mình. &lt;br /&gt;Noreen  viết rất đều tay và công bố các truyện ngắn của mình ở bất kỳ nơi nào có  thể. Một năm rưỡi qua đi và không một mẩu truyện nào được xuất bản. Cô  bắt đầu nản và tự hỏi rằng mình đang cố gắng vì cái gì. Ở những thời  điểm quyết định như thế này, con người ta phải chọn lựa: hoặc từ bỏ giấc  mơ, hoặc đi tiếp bằng tất cả nghị lực và ý chí. Noreen đã quyết định  tiếp tục.&lt;br /&gt;Bà tham  gia hội nhà văn. Lấy những lời nhận xét và khuyến khích của các thành  viên trong hội làm động lực, Noreen chuyển sang viết tiểu thuyết trinh  thám. Tác phẩm đầu tiên bà gửi đến ba mươi ba nhà xuất bản và bà nhận  được … ba mươi ba lời từ chối cùng những lời khen về phong cách viết,  chứ không phải về nội dung tình tiết của truyện. Quyết tâm biến thất bại  thành cơ hội, Noreen tham gia các khóa học về nghiên cứu tội phạm, giám  định hình sự, đọc các vụ án trên báo chí và phỏng vấn các chuyên gia  trong những lĩnh vực đó. Một ngày kia bà gặp một vụ án mạng đáng chú ý.  Đó là vụ án về một nhân viên mẫn cán của một cửa hiệu tạp hóa bị giết  chết một cách dã man trong một vụ cướp. Bị kích thích và hấp dẫn bởi  những tình tiết bên trong vụ án, Noreen bắt tay vào viết.&lt;br /&gt;Noreen  mang một trăm trang bản thảo đầu tiên đến một hội nghị văn học có giới  xuất bản tham dự. Trước cuộc thảo luận, Noreen chuẩn bị rất kỹ, nghiên  cứu kỹ về lĩnh vực mà từng nhà xuất bản quan tâm, lưu ý cả về mức độ  thành công của họ. Tại hội nghị, bà đưa bản thảo cho đối tượng lựa chọn  đầu tiên của mình: Nhà xuất bản William Morris.&lt;br /&gt;Và, lần  này thì không một lời từ chối nào được thốt ra. Đại diện nhà xuất bản  chỉ hỏi bà một câu đơn giản: “Bà muốn ứng trước bao nhiêu?”. Thông  thường giá bản thảo của một nhà văn chưa có tác phẩm xuất bản lần nào là  vào khoảng 5.000 - 7.000 đô la. Noreen không biết điều đó, bà đưa ra  một cái giá mà bà nghĩ có thể giúp bà toàn tâm toàn ý viết trong vòng  hai năm: “150.000 đô la”. Thật bất ngờ, người đại diện đề nghị 120.000  đô la và đặt hàng bà hai cuốn, một thỏa thuận không thể tin được dành  cho một nhà văn mới.&lt;br /&gt;Cuối cùng  Noreen cũng đã trở thành một nhà văn có sách được xuất bản và được biết  đến rộng rãi khi bước vào tuổi năm mươi hai. Cuốn sách đầu tiên của bà,  A World the Color of Salt, xuất bản năm 1992, được nhiều nhà phê bình  văn học khen tặng và nhận được nhiều lời ca ngợi từ độc giả. Carcass  Trade là cuốn sách thứ hai của bà, được xuất bản năm 1994. Và cuốn thứ  ba, The Juan Doe Murders, vừa được bà hoàn thành cách đây không lâu.&lt;br /&gt;Dù Noreen  đã cầm bút và viết trong hơn ba thập kỷ trước khi sách của bà được xuất  bản, nhưng cuối cùng bà đã đạt được ước mơ của mình. Không ai có thể  tiên đoán được Noreen sẽ viết về những gì trong tương lai, nhưng chắc  chắn bà sẽ không có trang sách nào dành cho sự hối tiếc.&lt;br /&gt;NOREEN AYRES&lt;br /&gt;&lt;table align="left" border="0" cellpadding="4" cellspacing="5" height="81"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td bgcolor="#cfe6f9" valign="center"&gt;&lt;div class="pBody"&gt;“Cuộc sống luôn đầy những thử thách. Nếu không có thử thách, làm sao ta biết và nhận ra sức mạnh tuyệt vời đang ẩn chứa trong ta?”&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;- Keith Harrell&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Nguồn: &lt;b&gt;Nơi nào có ý chí nơi đó có con đường&lt;/b&gt; - &lt;br /&gt;First News và NXB Tổng hợp TPHCM phối hợp ấn hành &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-3463371035211904646?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/3463371035211904646/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/03/thanh-cong-sau-mot-chang-uong-dai.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/3463371035211904646'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/3463371035211904646'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/03/thanh-cong-sau-mot-chang-uong-dai.html' title='Thành công sau một chặng đường dài'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-4015783859888165039</id><published>2011-03-02T09:13:00.002+07:00</published><updated>2011-05-31T16:51:17.641+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Danh ngôn'/><title type='text'>Danh ngôn sưu tầm (Tiếp theo)</title><content type='html'>"Không một ai tự thay đổi cho đến khi người ấy cảm thấy buộc phải làm điều đó"&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;Socrates&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span id="advenueINTEXT" name="advenueINTEXT"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;span id="advenueINTEXT" name="advenueINTEXT"&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;“Cuộc sống luôn đầy những&lt;/span&gt; thử thách. Nếu không có thử thách, làm sao ta biết và nhận ra sức mạnh tuyệt vời đang ẩn chứa trong ta?”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="right" class="pBody"&gt;&lt;span id="advenueINTEXT" name="advenueINTEXT"&gt;&lt;b&gt;- Keith Harrell&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span id="advenueINTEXT" name="advenueINTEXT"&gt;"Hãy suy nghĩ như một triết gia và làm như một người thợ. "&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-4015783859888165039?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/4015783859888165039/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/03/danh-ngon-tt.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/4015783859888165039'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/4015783859888165039'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/03/danh-ngon-tt.html' title='Danh ngôn sưu tầm (Tiếp theo)'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-233753347197130799</id><published>2011-02-19T11:41:00.001+07:00</published><updated>2011-02-19T11:43:30.705+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Trở thành thiên tài không khó!</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;Đôi khi chúng ta ngạc nhiên trước tài năng của người  khác, và nghĩ rằng “đến khi nào mình mới giỏi được như vậy!”. Nhưng sự  thực thì không thật sự quá khó để bạn trở nên thành thiên tài trong mắt  mọi người đâu. Hãy cùng &lt;span class="VietAdTextLink" style="border-bottom-style: solid; border-bottom-width: 1px; text-decoration: underline; white-space: nowrap;"&gt;khám phá&lt;/span&gt; những bất ngờ có trong những chữ &lt;b&gt;GENIUS&lt;/b&gt; – thiên tài.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&amp;nbsp; &lt;img alt="" border="0" hspace="0" src="http://www.muctim.com.vn/article/media/2011/2-16/42802//thien.jpgp%281%29.jpg" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;G&lt;/b&gt;oals = mục đích&lt;/i&gt;.  Trong học tập hay trong công việc bạn hãy đặt ra cho mình một mục đích  để đạt tới. Điều này không vô ích đâu, nhưng ngược lại đó sẽ là đích để  giúp bạn tập trung hơn với công việc của mình.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;E&lt;/b&gt;ncouraged = được khuyến khích&lt;/i&gt;.  Sự động viên của gia đình, bạn bè và những người xung quanh bao giờ  cũng quý giá. Đó là động lực giúp bạn vượt khó, tăng thêm nghị lực giúp  bạn hoàn thành những mục đích đã đề ra. Vậy khi gặp những khó khăn, thất  bại đừng ngại chia sẻ với những người mà bạn tin tưởng. Nhưng chính bạn  cũng có thể tự động viên, khuyến khích mình vì chẳng phải “ thất bại là  mẹ thành công” sao!? Và chẳng có thất bại nào mà không mang lại cho  chúng ta một bài học quý giá. Hãy tự tạo cho bản thân một tinh thần lạc  quan trong khi thực hiện mục đích đã đề ra bạn nhé. Đó là không sợ thất  bại.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;N&lt;/b&gt;ormal = bình thường&lt;/i&gt;.  Sống giản dị, bình thường là cách bạn tạo nên sự gần gũi, thân thiện để  sống hòa đồng với mọi người. bạn không thể sống một mình đúng không?  Thiên tài cũng vậy. Thế nên đừng quá ỷ lại với tài năng của mình mà sống  không cần người khác bạn nhé!&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;I&lt;/b&gt;ntelligent = thông minh&lt;/i&gt;. Newtonđã nói: &lt;i&gt;thiên tài là do 1&lt;/i&gt; % trí thông minh và &lt;i&gt;99&lt;/i&gt; % &lt;i&gt;là&lt;/i&gt;  cần cù, phấn đấu! Điều đó chứng minhh một điều rằng thông minh rất cần  thiết, nhưng không phải là tất cả. Nếu lấy “ cần cù bù thông minh” thì  không có gì là không thể đúng không bạn!&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;U&lt;/b&gt;npretentious = khiêm tốn&lt;/i&gt;.  Khi bạn thật sự giỏi, bạn không cần phải cầm micrô để nói to cho mọi  người biết, nhưng kết quả của công việc sẽ chứng minh và mọi người sẽ  nhận ra rằng bạn là một người giỏi. Đừng quá tự cao vì sự giỏi của mình.  Vì tính tự cao không làm bạn cao thêm một chút nào cả, mà đôi khi còn  té rất đau nữa đó bạn.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;S&lt;/b&gt;eft - confident = tự tin&lt;/i&gt;.  Hãy tự tin với bản thân mình, điều đó sẽ giúp bạn thành công. Vì khi  bạn tự tin là bạn đã thành công một nửa rồi, một nửa còn lại là do mục  đích bạn đặt ra có khả thi hay không và do phương pháp bạn thực hiện.  Vậy hãy tự tin lên bạn nhé, bạn sẽ là một thiên tài!&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;Để  luôn thành công trong học tập, trong công việc điều đầu tiên và cũng là  điều quan trọng nhất được đặt ra là bạn phải thật sự tìm được niềm vui  và sự hứng thú với nó. Thế nên chúng mình chẳng ngạc nhiên gì khi biết  rằng thiên tài luôn say mê với công việc của mình bất kể những khó khăn,  trở ngại gì.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-233753347197130799?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/233753347197130799/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/02/tro-thanh-thien-tai-khong-kho.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/233753347197130799'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/233753347197130799'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/02/tro-thanh-thien-tai-khong-kho.html' title='Trở thành thiên tài không khó!'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-5367212372349888679</id><published>2010-12-28T22:42:00.002+07:00</published><updated>2010-12-28T22:42:52.502+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Chuyện Thỏ và Rùa</title><content type='html'>&amp;nbsp;Đây là một câu chuyện có vẻ quen thuộc với chúng ta nhưng được mở  rộng bởi CEO (Chief Executives Officer) của Coca Cola như sau:&amp;nbsp;Ngày xửa  ngày xưa, có một con rùa và một con thỏ cãi nhau xem ai nhanh hơn. Chúng  quyết định giải quyết việc tranh luận bằng một cuộc thi chạy đua. Chúng  đồng ý lộ trình và bắt đầu cuộc đua.&lt;br /&gt;Thỏ xuất phát nhanh như  như bắn và chạy thụt mạng một hồi, và sau khi thấy rằng đã bỏ khá xa bạn  rùa, thỏ nghĩ nó nên nghỉ mệt dưới một tán cây bên đường và thư giãn  trước khi tiếp tục cuộc đua. Thỏ ngồi dưới bóng cây và nhanh chóng ngủ  thiếp đi. Rùa từ từ vượt qua thỏ và sớm kết thúc đường đua, dành chiến  thắng. Thỏ giựt mình tỉnh giấc và nhận ra rằng nó đã bị thua.&lt;br /&gt;Bài học của câu chuyện trên là: chậm và ổn định đã chiến thắng cuộc đua.&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Nhưng cuộc sống không quá đơn giản như thế, câu chuyện được tiếp tục phát triển thêm:&lt;br /&gt;Thỏ  vô cùng thất vọng vì để thua và nó cố suy nghĩ. Nó nhận ra rằng nó đã  thua chỉ vì quá tự tin, bất cẩn và thiếu kỷ luật. Nếu nó không xem mọi  thứ quá dễ dàng và chắc thắng, thì rùa không thể nào có cửa hạ được nó.  Vì thế, nó quyết định thách thức một cuộc đua mới. Rùa đồng ý.&amp;nbsp;Lần này,  thỏ chạy với tất cả sức lực của nó và chạy suốt một mạch về đích. Nó bỏ  xa rùa đến mấy dặm đường.&amp;nbsp;Thế, bài học của câu chuyện này?: nhanh và  vững chắc sẽ chiến thắng cái chậm và ổn định.&amp;nbsp;Nếu có 2 người trong  công ty của bạn: một người chậm, nguyên tắc và đáng tin cậy; một người  khác nhanh và vẫn đáng tin cậy ở những việc anh ta làm. Người nhanh và  đáng tin cậy chắc chắn sẽ được thăng chức nhanh hơn.&lt;br /&gt;Chậm và chắc là  điều tốt, nhưng nhanh và tin cậy là điều tốt hơn. Nhưng câu chuyện cũng  không dừng lại ớ đây. Rùa đã suy ngẫm kết quả và nhận ra rằng: nó không  có cách nào thắng được thỏ trên đường đua vừa rồi. Nó suy nghĩ thêm một  tí nữa và rồi thách thỏ một cuộc đua khác, nhưng có một chút thay đổi về  đường đua.&amp;nbsp;Thỏ đồng ý. Họ bắt đầu cuộc đua. Như đã tự hứa với lòng mình  là phải luôn nhanh, thỏ bắt đầu chạy và chạy với tốc độ cao nhất cho  đến bên bờ sông. Vạch đích đến lại còn đến 2 Km nữa ở bên kia sông!&amp;nbsp;Thỏ  dành ngồi xuống và tự hỏi không biết làm sao đây. Trong lúc đó, rùa đã  đến nơi, lội xuống sông và bơi qua bờ bên kia, tiếp tục chạy và kết thúc  đường đua.&lt;br /&gt;Ý nghĩa từ câu chuyện này?. Trước tiên, cần phải xác định  ưu thế của mình, và sau đó là biết chọn sân chơi phù hợp.&amp;nbsp;Câu chuyện  vẫn chưa dừng lại.&amp;nbsp;Đến đây, thỏ và rùa đã trở thành đôi bạn thân thiết  và họ cùng nhau suy ngẫm. Cả hai nhận ra rằng cuộc đua sau cùng có lẽ sẽ  có kết quả tốt hơn. Vì thế, chúng quyết định tổ chức một cuộc đua cuối  cùng, nhưng chúng sẽ cùng chạy chung một đội.&amp;nbsp;Cuộc đua bắt đầu, thỏ cõng  rùa chạy đến bên bờ sông, rùa lội xuống sông và cõng thỏ bơi qua bên  kia bờ sông. Lên đến bờ, thỏ lại cõng rùa đưa cả hai cùng về đích. Và  chúng cùng nhận ra rằng đã về đích sớm hơn rất nhiều so với các lần đua  trước.&amp;nbsp;Bài học của câu chuyện này là gì?. Thật tuyệt vời nếu mỗi người  đều thông minh và đều có ưu điểm riêng, nhưng trừ khi các bạn cùng làm  việc với nhau trong một đội và cùng chia xẻ, cống hiến ưu thế của từng  người, bạn sẽ không bao giờ thực hiện công việc được hoàn hảo bởi vì  luôn luôn có những trường hợp bạn không thể làm tốt hơn người khác.&amp;nbsp;Điều  quan trọng của làm việc theo nhóm là phải chọn được người trưởng nhóm  trong từng trường hợp cụ thể. Phải chọn được người có ưu thế về lĩnh vực  mà họ làm trưởng nhóm.&amp;nbsp;Còn nhiều bài học nữa từ câu chuyện này. Lưu ý  rằng cả thỏ và rùa đều không hề đầu hàng hay nản chí sau thất bại. Thỏ  quyết tâm làm việc hăng hơn và cố gắng nhiều hơn sau khi phải thất bại  cay đắng. Rùa phải thay đổi chiến lược vì nó đã cố gắng làm việc hết  sức. Trong cuộc sống, khi phải chịu đựng, đối mặt với thất bại, có thể  đó cũng là thời điểm thích hợp để cố gắng hơn và nỗ lực nhiều hơn nữa,  nhưng đôi khi cũng cần phải thay đổi chiến lược và thử tìm kiếm giải  pháp khác. Và đôi khi phải làm cả hai.&amp;nbsp;Thỏ và rùa cũng đã học thêm một  bài học để đời khác: thay vì chúng chống đối (hay cạnh tranh) với nhau,  chúng bắt đầu tìm cách giải quyết tình huống, và chúng đã cùng nhau làm  tốt hơn rất nhiều.&amp;nbsp;Khi Roberto Goizueta đảm nhận vị trí CEO của Coca  Cola vào những năm 1980, ông đã phải đối mặt với sự cạnh tranh gay gắt  với Pepsi. Nhân viên của ông ta đang tập trung vào cạnh tranh với Pepsi  và cố gắng tăng thị phần từng 0.1%. Goizueta quyết định không cạnh tranh  với Pepsi mà thay vào đó là tìm cách chiếm thị phần. Ông ta hỏi các  nhân viên và biết rằng trung bình mỗi ngày, mỗi người Mỹ uống các loại  nước là 14 ounces (đơn vị đo lường của Mỹ), trong đó thì Coke chỉ có 2  ounces/ngày/người. Rõ ràng việc cạnh tranh không chỉ là Pepsi mà còn là  nước, trà, cà phê, sữa và các loại nước trái cây.&amp;nbsp;Mọi người sẽ dễ dàng  tìm thấy Coke bất kể khi nào họ cần uống. Coke quyết định đầu tư các máy  bán coca cola tự động ở khắp các góc đường. Doanh thu tăng nhảy vọt và  cho đến nay thì Pepsi vẫn không thể nào theo kịp.&amp;nbsp;Kết luận: câu chuyện  ngụ ngôn thỏ và rùa đã dạy cho chúng ta khá nhiều bài học lý thú. Ý  tưởng quan trọng nhất là “nhanh và vững chắc” sẽ luôn đánh bại “chậm và  ổn định”; làm việc với những ưu điểm của bạn, đầu tư nhiều tài nguyên và  làm việc theo nhóm sẽ luôn chiến thắng bất cứ một cá nhân nào; không  bao giờ đầu hàng hay nản chí sau thất bại. Và cuối cùng, phải tìm giải  pháp cho mọi tình huống, không chống lại cuộc chiến.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-5367212372349888679?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/5367212372349888679/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/12/chuyen-tho-va-rua.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/5367212372349888679'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/5367212372349888679'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/12/chuyen-tho-va-rua.html' title='Chuyện Thỏ và Rùa'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-4977495501103078896</id><published>2010-12-14T10:42:00.000+07:00</published><updated>2010-12-14T10:42:27.492+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Văn học xưa'/><title type='text'>Bài thơ Mạc Đĩnh Chi đi sứ nhà Nguyên</title><content type='html'>Thanh thiên nhất đóa vân&lt;br /&gt;Hồng lô nhất điểm tuyết&lt;br /&gt;Thương uyển nhất chi hoa&lt;br /&gt;Dao trì nhất phiến nguyệt&lt;br /&gt;Y! vân tán, tuyết tiêu - Hoa tàn nguyệt khuyết&lt;br /&gt;...&lt;b&gt;&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Dịch nghĩa:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Một đám mây trên trời xanh&lt;br /&gt;Một giọt tuyết trên lô trời&lt;br /&gt;Một cành hoa ở vườn Thượng uyển&lt;br /&gt;Một vầng trăng ở dưới ao tiên&lt;br /&gt;Than ôi! Mây tán tuyết tan, hoa tàn trăng khuyết!&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;//------------------&lt;br /&gt;Văn thơ có thể làm cho tinh thần người ta hưng phấn và tiếp tục làm việc. Cũng nhờ nó mà mình vẫn tiếp tục làm web, cố gắng hoàn thành cho xong. Nhất định kỳ này đồ án phải làm cho xong dù có khó khăn thế nào. Mình muốn là một Án Bình Trọng, giỏi giang, gánh vác gia đình, giúp ích cho xã hội. Nhất định là thế.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-4977495501103078896?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/4977495501103078896/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/12/bai-tho-mac-inh-chi-i-su-nha-nguyen.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/4977495501103078896'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/4977495501103078896'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/12/bai-tho-mac-inh-chi-i-su-nha-nguyen.html' title='Bài thơ Mạc Đĩnh Chi đi sứ nhà Nguyên'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-6642362712721534064</id><published>2010-12-01T08:39:00.000+07:00</published><updated>2010-12-01T08:39:29.576+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản mạn cuối tuần'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sách'/><title type='text'>"Phi lý trí" bao nhiêu là đủ?</title><content type='html'>&lt;b&gt;(TuanVietNam) -    Mỗi chúng ta cần xem lại  những mỏ neo của   cuộc đời mình  để thấy chúng ta đã phi lý như thế nào trong vô số quyết   định từ nhỏ nhặt nhất tới trọng đại nhất trên con đường đã qua.  Phi lý   trí  của Ariely gợi mở, khuyến khích chúng ta nhìn nhận lại tất cả   những quyết định đó, rút ra bài học từ những sai lầm trong hành vi của   chính mình và những người khác.&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="CtxText"&gt;             &lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tên sách: &lt;b&gt;PHI LÝ TRÍ (Predictable Irrational)&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;b&gt;&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tác giả: Dan Ariely&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Phát hành: Alpha Books &amp;amp; NXB Lao động - Xã hội&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;*****&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;b&gt;Ai cũng có khi "phi lý trí"&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn sẵn sàng rút 2 nghìn đồng cho một người ăn mày nghèo khổ trên đường.   Nhưng cũng chính bạn lại cò kè từng 2 nghìn bạc với bà đồng nát khi  bán  mớ báo cũ trong nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn sẵn sàng bỏ ra 10 triệu để chụp bộ ảnh cưới thật đẹp mà chỉ xem một   vài lần rồi cất vào tủ. Nhưng chắc chắn bạn sẽ rất cân nhắc và suy tính   cẩn thận khi quyết định mua một chiếc máy ảnh với giá 10 triệu trong  khi  bạn có thể dùng nó nhiều năm liền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn cảm thấy một món ăn ngon hơn khi có người khác bỗng khen rằng &lt;i&gt;ngon đấy&lt;/i&gt;   (cho dù có khi món ăn đó cũng không ngon đến vậy). Bạn cảm thấy mình   nhỏ bé hơn, khúm núm hơn khi có dịp nói chuyện với một người nổi tiếng   cho dù có khi anh ta cũng chẳng hơn gì bạn xét về cả hình thức lẫn trí   tuệ. Vân vân và vân vân.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="center"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;       &lt;td&gt;&lt;img alt="" src="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/Library/Images/60/2009/03/choices-mikezhang-com.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;     &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;       &lt;td&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="color: blue; font-size: xx-small;"&gt;Ai trong chúng ta cũng có nhiều lần "phi lý trí"...&lt;br /&gt;Nguồn: mikezhang.com&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;     &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;Nhưng không chỉ bạn phi lý, tất cả chúng ta đều luôn phi lý. Và không   chỉ trong chuyện tình cảm, mọi quyết định trong mọi lĩnh vực chúng ta   đều phi lý. Và không chỉ một vài lần, &lt;b&gt;&lt;i&gt;chúng ta liên tục phi lý, phi lý có hệ thống, phi lý có thể dự đoán được&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các doanh nhân lắm tiền nhiều của vẫn mua những bức họa chỉ đáng vài   triệu với giá vài chục thậm chí vài trăm triệu chỉ để "có" nó. Những nhà   đầu tư vẫn mua các cổ phiếu của những công ty "phọt phẹt" với cái giá   cao ngất trời chỉ vì những người khác cũng đang làm thế, trong khi giá   của nó chỉ vài tháng trước ở mức thấp không tin nổi thì chẳng ai đoái   hoài.&lt;/span&gt;  &lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nhiều người  bệnh đã cảm thấy đỡ  mặc dù bác sỹ chỉ cho họ uống thuốc giả vờ hoặc  phẫu thuật giả vờ để  trấn an tâm lý. Con người nhìn chung vẫn phi lý  trí một cách dễ đoán  định như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà kinh tế học hành vi của trường MIT đã chỉ ra điều đó trong cuốn sách mới của ông: &lt;b&gt;Phi lý trí&lt;/b&gt;.   Trong đó, Dan Ariely đã tiến hành nhiều khảo sát hành vi kỳ lạ để  chứng  minh cho các quan điểm của mình. Ông cho rằng sở dĩ chúng ta luôn  phi  lý trí bởi một số các tác động nhất định như: quy luật tương đối,  quy  tắc xã hội, sự hưng phấn...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Mỗi chương trong cuốn sách, tác giả dành để mô tả một tác động như thế bằng nhiều thí nghiệm khác nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Hiệu ứng vật làm "nền"&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một thí nghiệm tiêu biểu mà Ariely đã đưa ngay vào đầu cuốn sách của mình là “chiêu thức” tạp chí &lt;i&gt;The Economist&lt;/i&gt; đã dùng để marketing cho sản phẩm của họ. Họ đưa ra báo giá cho sản phẩm của mình như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;1. Đặt tạp chí điện tử giá 59 đô-la&lt;br /&gt;2. Đặt tạp chí in giá 125 đô-la&lt;br /&gt;3. Đặt cả tạp chí in và tạp chí điện tử giá 125 đô-la&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="left"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;       &lt;td&gt;&lt;img alt="" src="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/Library/Images/60/2009/03/philytri-bia.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;     &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;       &lt;td&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="color: blue; font-size: xx-small;"&gt;Bìa cuốn Phi lý trí - bản dịch Việt ngữ&lt;br /&gt;(Hình ảnh do đơn vị phát hành cung cấp)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;     &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nhìn vào báo giá trên thấy rõ ràng  sẽ không  ai phi lý đến nỗi chọn phương án thứ 2, phương án này gần như  chỉ đưa  vào để "làm nền."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tác giả kiểm chứng bằng cách đưa ra ba lựa chọn này cho 100 sinh viên ở   trường Quản lý Kinh doanh Sloan của MIT, có 16 sinh viên đã chọn lựa   phương án số 1 và 84 sinh viên chọn phương án số 3, đương nhiên không ai   chọn phương án số 2.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tác giả thử bỏ phương án "làm nền" số 2 và thử nghiệm với 100 sinh viên khác. Kết quả ngược lại hoàn toàn. &lt;i&gt;"Lần   này, 68 sinh viên chọn đặt tạp chí điện tử với giá 59 đô-la, tăng từ  16  sinh viên trước đó. Chỉ có 32 sinh viên chọn đặt cả tạp chí điện tử  và  tạp chí in với giá 125 đô-la, giảm từ con số 84 trước đó."&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;Với chủ một phương án "làm nền" được đưa vào, quyết định của chúng ta đã   thay đổi hoàn toàn. Phương án làm nền số 2 đã đẩy sự chú ý của chúng  ta  hướng tới phương án số 3 và cho chúng ta có cảm giác rằng phương án  đó  rẻ hơn cả. Thực chất thì không phải vậy và trong khoảng khắc lựa  chọn  đó, chúng ta đã trở nên phi lý trí.&lt;/span&gt;  &lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Hiệu ứng "làm nền" là &lt;i&gt;"tác nhân bí mật trong nhiều quyết định hơn chúng ta tưởng tượng."&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Hiệu ứng mỏ neo&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một câu chuyện khác rất đặc sắc được Ariely đưa vào trong cuốn sách là   chuyện về "những viên ngọc trai đen." Năm 1973, nhà buôn ngọc trai người   Mỹ Assael gặp một chàng trai người Pháp, chàng trai này sở hữu một đảo   san hô ở đó có loài ngọc trai vỏ đen. Vỏ đen của những con trai này  gợi  cho nhà buôn Assael ý tưởng về những con ngọc trai đen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai doanh nhân này nhanh chóng kết hợp với nhau để &lt;i&gt;"thu hoạch ngọc trai đen và bán cho toàn thế giới."&lt;/i&gt; Nhưng mọi nỗ lực tiếp thị đều thất bại bởi người ta không quan tâm tới loại ngọc trai này.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tuy  nhiên, thay vì vứt đi hoặc bán  giá rẻ, Assael đã khôn ngoan mang chúng  tới nhờ trưng bày tại cửa hàng  danh tiếng của bạn ông, nhà buôn đá quý  huyền thoại Harry Winston. Tất  nhiên, những viên ngọc trai đen được  gắn với một mức giá cao đến kinh  ngạc. Assael còn đăng loạt bài dài  quảng cáo về sự quý hiếm của ngọc  trai đen Tahiti trên nhiều tạp chí  với hình ảnh những chuỗi ngọc trai  đen bên cạnh kim cương, đá hồng ngọc  và ngọc lục bảo.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="left"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;       &lt;td&gt;&lt;img alt="" src="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/Library/Images/60/2009/03/dan-cnn-net.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;     &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;       &lt;td&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="color: blue; font-size: xx-small;"&gt;Tác giả Dan Ariely đã đưa vào cuốn sách&lt;br /&gt;những thực nghiệm cụ thể và gần gũi&lt;br /&gt;để minh chứng cho "Sự phi lý có thể dự đoán"&lt;br /&gt;tồn tại ở mỗi người chúng ta&lt;br /&gt;Nguồn: cnn.net&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;     &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ngọc trai đen từ chỗ bán chẳng ai  mua ở thành  cơn sốt ở Manhattan dù được bán với giá cắt cổ. Nguyên nhân  lại chính  là mức giá cắt cổ đó và cách thức quảng bá khôn ngoan của  Assael. Assael  đã tạo ra một ấn tượng mạnh trong tâm trí mọi người là  ngọc trai đen là  thứ bảo vật đắt tiền, quý hiếm, sang trọng và khan  hiếm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giả sử ông thực hiện chiến lược bán tống bán tháo số ngọc trai ấy với   giá rẻ thì chắc chắn đã rất ít người mua, thậm chí có lẽ ngọc trai đen   cũng không có được vị thế siêu đẳng cấp như bây giờ. Mức giá cắt cổ đã   tạo ra một ý niệm ban đầu trong xã hội về sự quý hiếm của ngọc trai đen.&lt;/span&gt;  &lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ariely gọi đó là &lt;i&gt;"cố kết tuỳ ý"&lt;/i&gt;   hay một chiếc mỏ neo ban đầu, chiếc mỏ neo đó có tác động lâu dài đối   với việc chúng ta sẵn sàng mua ngọc trai với mức giá tương tự và cao  hơn  trong tương lai&lt;b&gt;.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Những thứ "mỏ neo" của cuộc đời&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Không  chỉ với ngọc trai đen, chúng  ta luôn tự "neo mình" vào mức giá đầu  tiên khi quyết định mua đủ loại  hàng hóa. Chúng đắt hay rẻ chỉ là cảm  nhận của chúng ta trên tương quan  so sánh với &lt;i&gt;chiếc mỏ neo&lt;/i&gt; đã khắc sâu trong não, chứ không phải lúc nào cũng dựa trên tính toán duy lý của chúng ta về giá trị sử dụng thực.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Vô  số hàng hóa được gắn lên đó một  thương hiệu đẳng cấp và bán với giá  trên trời. Chúng ta không chỉ mua  hàng hóa, chúng ta đã mua thương  hiệu; chúng ta không quyết định mua  hàng trên cơ sở giá cả hợp lý mà đã  để sự phi lý của giá cả tác động tới  quyết định của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi xa hơn thế, Ariely còn tự hỏi: &lt;i&gt;"Có phải cuộc sống mà chúng ta đang   tạo dựng phần lớn chỉ là sản phẩm của sự cố kết tùy ý? Liệu đó có phải   là cách chúng ta lựa chọn sự nghiệp, người bạn đời, quần áo và cách   chúng ta tạo kiểu tóc cho mình không? Đó có phải là những quyết định   thông minh hay không? Hay chúng chỉ là những dấu ấn đầu tiên có phần   ngẫu nhiên và lộn xộn?"&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="center"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;       &lt;td&gt;&lt;img alt="" src="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/Library/Images/60/2009/03/choices-nfb-ca.jpg" style="width: 400px;" /&gt;&lt;/td&gt;     &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;       &lt;td&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="color: blue; font-size: xx-small;"&gt;Chúng ta cần nhìn nhận lại xem mình đã "phi lý" đến mức nào trong những&lt;br /&gt;quyết định từ nhỏ nhặt đến phức tạp nhất trên con đường đã đi qua, để&lt;br /&gt;tránh khỏi những sai lầm có thể...&lt;br /&gt;Nguồn: nfb.ca&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;     &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;Đó là những câu hỏi đáng để suy nghĩ, mỗi chúng ta cần xem lại &lt;i&gt;những mỏ neo của cuộc đời mình&lt;/i&gt; để thấy chúng ta đã phi lý như thế nào trong vô số quyết định từ nhỏ nhặt nhất tới trọng đại nhất trên con đường đã qua. &lt;b&gt;Phi lý trí&lt;/b&gt;   của Ariely gợi mở, khuyến khích chúng ta nhìn nhận lại tất cả những   quyết định đó, rút ra bài học từ những sai lầm trong hành vi của chính   mình và những người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;"Chúng ta thường nghĩ mình đang ngồi ở vị trí người lái, với sự kiểm   soát đối với những quyết định chúng ta đưa ra và hướng rẽ cuộc đời  chúng  ta lựa chọn; nhưng rất tiếc, nhận thức này liên quan nhiều tới  mong  muốn của chúng ta – với việc chúng ta muốn nhìn nhận bản thân ra  sao –  hơn là với thực tế."&lt;/i&gt; Ariely đã viết như vậy ở phần cuối cùng của cuốn sách.&lt;/span&gt;  &lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nếu như chúng ta luôn bị ảnh hưởng bởi cảm xúc, luôn suy nghĩ cứng nhắc theo một khuôn mẫu, thì chúng ta sẽ vẫn tiếp tục &lt;i&gt;phi lý trí một cách có hệ thống&lt;/i&gt;, sẽ tiếp tục sai lầm và sẽ &lt;i&gt;"chỉ là một con tốt trong một trò chơi mà hầu như chúng ta không thể hiểu cách đi của nó…"&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Khánh Duy&lt;i&gt; &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-6642362712721534064?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/6642362712721534064/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/12/phi-ly-tri-bao-nhieu-la-u.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/6642362712721534064'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/6642362712721534064'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/12/phi-ly-tri-bao-nhieu-la-u.html' title='&quot;Phi lý trí&quot; bao nhiêu là đủ?'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-3190847623029427646</id><published>2010-09-17T10:18:00.000+07:00</published><updated>2010-09-17T10:18:04.969+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Danh ngôn'/><title type='text'>Danh ngôn (tiếp theo)</title><content type='html'>....Time is too slow for those who wait, too swift  for those who fear, too long for those who grieve, too short for those  who rejoice, but for those who love, Time is eternity....&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-3190847623029427646?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/3190847623029427646/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/09/danh-ngon-tiep-theo.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/3190847623029427646'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/3190847623029427646'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/09/danh-ngon-tiep-theo.html' title='Danh ngôn (tiếp theo)'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-7185517757112139290</id><published>2010-09-08T20:36:00.000+07:00</published><updated>2010-09-08T20:36:35.919+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Văn học xưa'/><title type='text'>Tuyên Châu Tạ Diễu lâu tiễn biệt Hiệu thư Thúc Vân</title><content type='html'>&lt;span style="font-size: medium;"&gt;&lt;span class="artist"&gt;Nguyên tác: Lý Bạch&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: medium;"&gt;&lt;span class="lyric_text"&gt;&lt;center&gt;&lt;img src="http://www.hoasontrang.us/tangpoems/webimages/illustration/tuyenchau.jpg" /&gt;&lt;/center&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;七言古詩李白 &lt;br /&gt;宣州謝朓樓餞別校書叔雲 &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;棄我去者， 昨日之日不可留； &lt;br /&gt;亂我心者， 今日之日多煩憂。 &lt;br /&gt;長風萬里送秋雁， 對此可以酣高樓。 &lt;br /&gt;蓬萊文章建安骨， 中間小謝又清發， &lt;br /&gt;俱懷逸興壯思飛， 欲上青天覽明月。 &lt;br /&gt;抽刀斷水水更流， 舉杯銷愁愁更愁。 &lt;br /&gt;人生在世不稱意， 明朝散髮弄扁舟。 &lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;b&gt;Tuyên Châu Tạ Diễu lâu tiễn biệt Hiệu thư Thúc Vân&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khí ngã khứ giả &lt;br /&gt;Tạc nhật chi nhật bất khả lưu &lt;br /&gt;Loạn ngã tâm giả &lt;br /&gt;Kim nhật chi nhật đa phiền ưu &lt;br /&gt;Trường phong vạn lý tống thu nhạn &lt;br /&gt;Đối thử khả dĩ hàm cao lâu &lt;br /&gt;Bồng lai văn chương Kiến An cốt &lt;br /&gt;Trung gian Tiểu Tạ hựu thanh phát &lt;br /&gt;Cụ hoài hứng dật tráng tứ phi &lt;br /&gt;Dục thướng thanh thiên lãm minh nguyệt &lt;br /&gt;Trừu đao đoạn thuỷ thuỷ cánh lưu &lt;br /&gt;Cử bôi tiêu sầu sầu cánh sầu &lt;br /&gt;Nhân sinh tại thế bất xứng ý &lt;br /&gt;Minh triêu tản phát lộng biên chu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--&lt;b&gt;Dịch Nghĩa--&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuyên Châu trên lầu Tạ Diễu tiễn biệt Hiệu thư Thúc Vân &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỏ ta mà đi &lt;br /&gt;Ngày của ngày qua không giữ được &lt;br /&gt;Làm rối lòng ta &lt;br /&gt;Ngày của ngày nay biết bao chuyện ưu phiền &lt;br /&gt;Gió dài vạn dặm đưa cánh nhạn thu bay đi &lt;br /&gt;Trước cảnh ấy chỉ có thể say trên lầu cao &lt;br /&gt;Văn chương Bồng Lai có cái cốt cách Kiến An &lt;br /&gt;Trung gian lại có ông Tiểu Tạ phong cách tuyệt vời &lt;br /&gt;Mang đầy hứng khởi, ý tứ hùng tráng bay lên &lt;br /&gt;Muốn lên đến trời xanh để nắm bắt vầng trăng sáng &lt;br /&gt;Rút đao chém xuống nước nước càng chảy mạnh &lt;br /&gt;Nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm &lt;br /&gt;Con người ta ở nơi trần thế nếu chưa thoả ý &lt;br /&gt;Sớm mai xoã tóc luớt chiếc thuyền nhỏ rong chơi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--&lt;b&gt;Bản dịch của Nguyễn phước Hậu&lt;/b&gt;-- &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỏ ta mà đi &lt;br /&gt;Ngày của ngày qua giữ lại gì ? &lt;br /&gt;-Chỉ lòng ta rối &lt;br /&gt;Ngày nay ngày của bao phiền toái. &lt;br /&gt;Vạn dặm gió thu cánh nhạn khơi &lt;br /&gt;Lầu cao trước cảnh gợi say thôi &lt;br /&gt;Kiến An thi tứ Bồng lai vận &lt;br /&gt;Tiểu Tạ phong lưu nét tuyệt vời. &lt;br /&gt;Hùng tráng ý văn đầy hứng khởi &lt;br /&gt;Muốn lên trời thẳm nắm trăng soi &lt;br /&gt;Rút đao chém nước trôi càng mạnh &lt;br /&gt;Nâng chén tiêu sầu chẳng được vơi. &lt;br /&gt;Trần thế con người chưa thỏa ý &lt;br /&gt;Sớm mai tóc xõa lướt thuyền chơi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--&lt;b&gt; Bản dịch của SongNguyễn HànTú &lt;/b&gt;-- &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chú cất bước đi &lt;br /&gt;Như ngày qua mất hỏi còn chi &lt;br /&gt;Cháu lòng rối loạn &lt;br /&gt;Thời gian qua … ngàn vạn não nề &lt;br /&gt;Gió đưa nhạn biệt sơn khê &lt;br /&gt;Bên lầu rượu tiễn càng tê tái lòng &lt;br /&gt;Như thời Kiến, non Bồng thơ chú &lt;br /&gt;Ngang lưng trời thơ phú Tạ ông &lt;br /&gt;Ý hùng bay vút không trung &lt;br /&gt;Bay lên chín cõi nắm vầng trăng đêm &lt;br /&gt;Vung kiếm chém nước thêm chảy mạnh &lt;br /&gt;Rượu giải sầu canh cánh sầu thêm &lt;br /&gt;Trần ai ước vọng … ngược duyên &lt;br /&gt;Một mai xoã tóc theo thuyền ngao du &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--&lt;b&gt;English--&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Seven-character-ancient-verseLi Bai &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A FAREWELL TO SECRETARY SHUYUN &lt;br /&gt;AT THE XIETIAO VILLA IN XUANZHOU &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Since yesterday had to throw me and bolt, &lt;br /&gt;Today has hurt my heart even more. &lt;br /&gt;The autumn wildgeese have a long wind for escort &lt;br /&gt;As I face them from this villa, drinking my wine. &lt;br /&gt;The bones of great writers are your brushes, in the School of Heaven, &lt;br /&gt;And I am a Lesser Xie growing up by your side. &lt;br /&gt;We both are exalted to distant thought, &lt;br /&gt;Aspiring to the sky and the bright moon. &lt;br /&gt;But since water still flows, though we cut it with our swords, &lt;br /&gt;And sorrows return, though we drown them with wine, &lt;br /&gt;Since the world can in no way answer our craving, &lt;br /&gt;I will loosen my hair tomorrow and take to a fishingboat. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-7185517757112139290?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/7185517757112139290/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/09/tuyen-chau-ta-dieu-lau-tien-biet-hieu.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/7185517757112139290'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/7185517757112139290'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/09/tuyen-chau-ta-dieu-lau-tien-biet-hieu.html' title='Tuyên Châu Tạ Diễu lâu tiễn biệt Hiệu thư Thúc Vân'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-1579620393885082552</id><published>2010-08-15T15:06:00.000+07:00</published><updated>2010-08-15T15:06:34.034+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Danh ngôn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Học máy</title><content type='html'>Doris Lessing, người được trao giải Nobel văn chương năm 2007, đã định nghĩa sự học (learning) như sau:&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;"Đó là sự học. Bỗng nhiên bạn hiểu ra một điều gì đó mà bạn đã hiểu trong suốt cuộc đời, nhưng theo một cách mới."&lt;/blockquote&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-1579620393885082552?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/1579620393885082552/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/08/hoc-may.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/1579620393885082552'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/1579620393885082552'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/08/hoc-may.html' title='Học máy'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-1909639054662224041</id><published>2010-07-28T08:48:00.000+07:00</published><updated>2010-07-28T08:48:17.309+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện ngắn'/><title type='text'>Ai rồi cũng phải khác đi</title><content type='html'>Lập đông. Miên nhận ra cảm giác ấy bởi chút gió se lạnh luồn trong  cái nắng gay gắt của thành phố phương Nam. Khóm bàng cuối ngõ đã tuôn  hết lá, trơ ra những cánh tay khẳng khiu dán lên nền trời xanh thẳm,  nhìn xa như một bức tranh lập thể kì dị.&lt;br /&gt;Trên mái ngói ố rêu của  những căn nhà trong khu tập thể Miên ở, đám lá bàng khô quắt đuổi nhau  chạy lô xô, tạo ra thứ âm thanh rời rạc và khó chịu. Miên nhìn chúng,  chợt nhớ đến mẹ. Mỗi độ cuối mùa, mẹ cô thường gom lá khô rồi đốt, khói  chảy giàn giụa trắng một góc vườn. Khói xộc vào mũi ngai ngái, cay cay.  Miên gọi đó là mùi của kí ức. &lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Miên vào quán, đợi Phan. Quán trà  nhỏ thưa người nằm nép mình trong hẻm, tĩnh lặng và bình yên giống như  tên gọi và cách bài trí đơn giản nhẹ nhàng của nó. Miên áp tách trà sen  lên má rồi hớp một ngụm, vị trà ngọt và ấm. Cô phục vụ mặc áo dài màu  thiên thanh, với đôi mắt trong veo, hỏi Miên: “Bạn đến đây một mình?”.  Miên cười lơ đãng, nghĩ đến Phan, chắc giờ này Phan đang mắc kẹt đâu đó  trong đám xe cộ nhộn nhịp của thành phố giờ tan tầm. Lâu lắm rồi, dễ đến  cả năm, Miên không gặp Phan. Không biết dạo này Phan thế nào. Thi  thoảng trong những cuộc gọi gấp gáp ban trưa, Miên nghe giọng Phan đứt  quãng và mệt mỏi. Phan bảo dạo này Phan rất bận, hình như Phan đang thực  hiện một đồ án quan trọng cho công ti. Người ta đang cần Phan và Phan  cũng cần họ, để kiếm thêm thu nhập, để tạo cảm giác đủ đầy cho những lo  toan vật chất ở chốn thị thành và quan trọng nhất là để khẳng định mình.  Hai mươi tuổi, Phan và Miên phải sống, phải học tập, phải làm việc cho  đúng với nghĩa của từ này. Đôi lần Phan bảo với Miên như vậy. Miên nhìn  Phan ngạc nhiên, Phan lo xa và lớn hơn Miên nhiều quá. Hồi còn dưới quê,  Phan đâu có “bon chen” như vậy. “Bon chen”, Miên chợt nhớ trong một bài  giảng nào đó ở trường, môn Tâm lí học thì phải, ông thầy đáng kính của  Miên, sau khi kết thúc giờ học, đã “chua” một câu xanh rờn: “Tôi thấy  tội nghiệp cho mấy anh chị, hồi xưa tôi đi học đâu có bon chen như vậy”.  Lúc ấy, Miên cứ nghĩ đó là một câu bông đùa nhẹ nhàng, bây giờ mới thấy  đó gần như là một sự cảm thông và thương hại. Miên và Phan, những đứa  sinh viên tỉnh lẻ với nhiều ước mơ hoài bão, mang trên vai giấc mơ đổi  đời của bố mẹ, nhưng ngoài những thứ ấy thì không có gì cả. Không tiền  bạc, không nhà cửa, không người quen biết. Những lúc trong căn phòng  chật như hộp diêm, Miên thấy mình thật nhỏ bé. Nỗi sợ hãi vây lấy Miên,  từng chút một như muốn bóp nghẹt trái tim vốn non nớt và dễ vỡ. Những  lúc ấy Phan không đến, chắc Miên bật khóc mất thôi. Phan đến thật, nhưng  không phải chìa ra một bờ vai cho Miên dựa vào, mà chỉ buông một câu  gọn lỏn: “Mai Phan đi làm, Phan bỏ học rồi, chắc lâu lắm mới gặp lại  Miên trên lớp, mà cũng có thể là không bao giờ.” Miên nhìn Phan, gần như  không thể tin đó là sự thật. Phan đấy sao? Anh bạn trầm tính nhưng giàu  nghị lực của Miên đấy sao? Hồi còn ở dưới quê, hai đứa đã hứa với nhau  rồi cơ mà, rằng khó khăn đến mấy cũng không được bỏ cuộc. Cái xã vùng  sâu nghèo khó của Miên và Phan, lên đến được cấp 3 là cả một niềm tự hào  của bố mẹ rồi, huống hồ là qua được ngưỡng cửa đại học. Buổi liên hoan  nho nhỏ trước ngày đi, bố mẹ Miên và mẹ Phan, các thầy cô và cả ông chủ  tịch xã đều có mặt trong căn nhà lụp xụp của Miên. Thầy hiệu trưởng nắm  tay hai đứa, dúi cho mỗi đứa một ít tiền - số tiền kiếm được từ đồng  lương giáo viên khó nhọc, bảo cố lên nhé hai “đồng nghiệp” tương lai.  Miên nhớ mãi ánh mắt ấm áp của thầy, ánh mắt ấy như truyền cho Miên  nguồn nhựa sống mạnh mẽ. Miên quí thầy lắm, quí cái xã nghèo xơ nghèo  xác này lắm, nơi có những đứa bé đen nhẻm với mái tóc khét lẹt mùi nắng  đang đợi Miên và Phan mang con chữ về cho chúng, chúng khát chữ đến  nhường nào. Vậy mà giờ đây Phan nỡ nói với Miên những câu đau lòng đến  thế, Phan nỡ từ bỏ ước mơ của người cha suốt đời tần tảo nắng mưa, trước  lúc nhắm mắt cũng chỉ mong con trai mình lớn lên sẽ được làm cái nghề  “gõ đầu trẻ” thanh cao, Phan nỡ giết đi niềm hi vọng của bao nhiêu con  người một cách dễ dàng đến thế. Miên không nhớ đã nói với Phan những gì,  chỉ biết rằng Miên đã khóc thật nhiều. Hôm ấy trời cũng đầy nắng như  hôm nay, nắng rớt trên vai Phan lấp lóa khi bóng Phan dần khuất sau con  hẻm chỗ Miên ở. Miên không vào nhà mà đứng lặng câm giữa nắng, chợt nghe  có thứ gì đó như bục vỡ trong lòng. &lt;br /&gt;Bây giờ thì Phan lại đến,  trong quán trà nhỏ ấm cúng này. Vẫn gương mặt ấy, vẫn đôi mắt dường như  “lúc nào cũng buồn” ấy, chỉ có khác là Phan già hơn trước rất nhiều.  Cũng tốt, công việc sẽ dạy con người ta lớn lên. &lt;br /&gt;- Miên đợi Phan lâu chưa? &lt;br /&gt;Phan hỏi, giọng miền Trung nằng nặng mà ấm lạ thường. &lt;br /&gt;- Miên cũng mới đến thôi, dạo này Phan bận lắm sao? &lt;br /&gt;- Ừ, Phan phải thực hiện một dự án mới cho công ti, sếp trẻ nhưng rất nghiêm khắc. &lt;br /&gt;- Bao giờ thì Phan về? &lt;br /&gt;- Lâu, rất lâu, một tháng, hai tháng, hoặc có thể là hơn nữa. &lt;br /&gt;- ... &lt;br /&gt;-  Mai Miên về phải không, Phan gửi cho mẹ cái áo. Trời dạo này trở lạnh,  Phan chỉ lo bệnh của mẹ tái phát, còn này là quà cho hai bác bên nhà. &lt;br /&gt;- Phan định bỏ học luôn sao? &lt;br /&gt;- Phan không hứa trước được Miên à, mà Phan có một việc nhờ Miên đấy. &lt;br /&gt;- Gì cơ? &lt;br /&gt;- Học luôn phần của Phan. &lt;br /&gt;Miên  nhìn Phan. Phan bao giờ cũng vậy, lớn hơn Miên rất nhiều, sâu sắc hơn  Miên rất nhiều. Phan có thể khác xưa một chút, điều đó có thể tốt hơn  hoặc xấu hơn đối với Miên. Nhưng cuộc sống là vậy, ai rồi cũng phải khác  đi. Miên và Phan đã từng đi chung một con đường, chỉ cần Phan nhớ điều  ấy là tốt rồi. Mà Miên đã là gì của Phan đâu, chỉ là một người bạn đồng  hương thôi mà, nhỏ bé lắm và cũng mong manh lắm. &lt;br /&gt;Phan nhìn đồng  hồ, Phan phải về, chiều nay phải thực hiện cho xong cái dự án đã hứa  với sếp, còn trăm thứ hầm bà lằng khác nấp đâu đó trong những khúc quanh  của bộn bề thường nhật, sẵn sàng cuốn Phan đi bất cứ lúc nào. &lt;br /&gt;- Bao giờ thì Miên có thể gặp lại Phan? &lt;br /&gt;- Bất cứ lúc nào Miên muốn. Phan, một phần tất yếu của cuộc sống - Phan cười, cái cười nửa miệng đầy hàm ý. &lt;br /&gt;Miên  liếc xéo Phan một cái. Phan lạnh lùng là thế, ít nói là thế nhưng lúc  nào cũng thích đùa dai. Mà Miên thích những lúc Phan cười hơn. Những lúc  ấy trông Phan thật nhẹ nhõm và bình yên, hình như mọi lo toan và khó  khăn đều tan đi trên gương mặt lầm lì cố hữu. Những lúc ấy, Miên thấy  Phan đã trở thành một thứ gì đó rất thân thuộc đối với Miên, mà chắc hẳn  thiếu nó thì cuộc sống của Miên sẽ vô nghĩa và thừa thãi nhường nào. &lt;br /&gt;Phan  dắt xe ra, bảo để Phan đưa Miên về, một đoạn ngắn cũng được. Ngày mai  Miên phải ra bến xe một mình, Phan bận họp, một cuộc họp rất quan trọng.  Miên cười, Phan trở thành người quan trọng từ bao giờ vậy. Từ ngày bắt  đầu đi làm Miên ạ, phải thấy mình quan trọng thì mới trụ được ở cái đất  Sài Gòn lắm khói nhiều bụi này. Miên nhìn dòng người ngùn ngụt đang chạy  quanh Miên và Phan. Có vẻ là thế thật, trông ai cũng hối hả như sắp  phải làm một thứ gì lớn lao trong đời. Sài Gòn bắt đầu những ngày nắng  to và những đêm se lạnh. Nắng chạy sàn sạt trên những cây dầu già khụ  ven đường như muốn bóc đi lớp vỏ cuối mùa đang dần nứt nẻ. Phan hát lẩm  nhẩm một mình, chút nắng vàng bay, chút gió mùa bay, bàn tay ai vừa kết  nụ... Miên đã từng nghe giai điệu này loáng thoáng đâu đó trên ti vi,  trong một chương trình ca khúc mới thì phải. Chàng ca sĩ thể hiện bài  hát cũng có gương mặt góc cạnh như Phan. Gương mặt khiến người khác nhìn  một lần là nhớ mãi. Ngày mai Miên phải đi, lâu lắm rồi chưa về nhà. Mỗi  lần về lại mảnh đất thân thương nơi mình được sinh ra, Miên như được  tiếp thêm sức mạnh cho những dự định còn dang dở trong đầu. Ngang qua  khóm bàng gầy guộc đầu hẻm, Miên bất giác mỉm cười khi hình dung một  ngày gần thôi, khoảng mùa xuân năm sau, từ thân cây khẳng khiu trơ trọi  kia, những mầm non sẽ nhú lên, xanh bất tận. Như Miên, như Phan, như bao  người trẻ khác. Cuộc sống bao giờ cũng tràn ngập những điều kì diệu.  Hạnh phúc là điều có thật, nó bắt đầu từ phía những ước mê.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-1909639054662224041?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/1909639054662224041/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/07/ai-roi-cung-phai-khac-i.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/1909639054662224041'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/1909639054662224041'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/07/ai-roi-cung-phai-khac-i.html' title='Ai rồi cũng phải khác đi'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-2485171322168056830</id><published>2010-07-07T11:32:00.000+07:00</published><updated>2010-07-07T11:32:15.165+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Danh ngôn'/><title type='text'>Danh ngôn sưu tầm - Đọc và suy ngẫm</title><content type='html'>Bí quyết của sự thành công – nếu có - là biết tự đặt mình vào địa vị người khác, suy xét mọi việc vừa theo lập trường của họ vừa theo lập trường của mình.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Henry Ford &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-2485171322168056830?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/2485171322168056830/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/07/danh-ngon-suu-tam-oc-va-suy-ngam.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/2485171322168056830'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/2485171322168056830'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/07/danh-ngon-suu-tam-oc-va-suy-ngam.html' title='Danh ngôn sưu tầm - Đọc và suy ngẫm'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-2178211196038246678</id><published>2010-07-07T10:36:00.000+07:00</published><updated>2010-07-07T10:36:22.299+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Góc nhìn khác'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='SAEDI'/><title type='text'>Những chướng ngại vật đối với sự sáng tạo</title><content type='html'>&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Câu trả lời đúng: - Phần lớn chúng ta được dạy phải tìm ra “câu trả lời đúng”. Chúng ta rất hiếm khi được thực hành suy nghĩ để tìm ra những khả năng có thể xảy ra. Nhà triết học Pháp Emile Chartier nói: “Không có gì nguy hiểm hơn cái ý nghĩ duy nhất trong đầu anh”.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Điều đó không logic – Việc áp dụng cách tư duy logic quá sớm trong quá trình suy nghĩ sẽ tạo ra chướng ngại vật trên con đường đến với những ý nghĩ đột phá mà bạn có thể có.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Tuân theo các nguyên tắc – Nguyên tắc rất quan trọng nhưng chúng ta cần phải đặt nó sang một bên để những ý nghĩ “không theo nguyên tắc” ra đời, như danh họa Picaso đã nói: “Mọi hành động sáng tạo ra đời trước tiên là từ những hành động phá hủy, vì chúng ta phải phá bỏ cái cũ”.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Khách quan – Khách quan ngầm ám chỉ là phải đánh giá. Những lời phê bình chỉ trích quá sớm sẽ giết chết ý tưởng. Đôi khi những ý tưởng điên rồ nhất thường mang lại thành công to lớn nếu không bị “bóp nghẹt” quá sớm.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Tránh sự mơ hồ - Khi những ý tưởng hay thực tế trở nên mơ hồ hay rối tung lên, bộ não sẽ phải làm việc nhiều hơn để tìm kiếm những mối liên hệ mới hoặc mô hình kiểu mẫu. Quá trình này sẽ dẫn đến những ý tưởng hay khám phá mới.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Nhầm là sai – Nếu bạn sợ mắc lỗi, bạn sẽ không có cơ hội. Tính sáng tạo đòi hỏi chúng ta phải đi trên con đường chưa ai đi – thường thì tỷ lệ thất bại rất cao. Bạn không thể thành công và trở thành người sáng tạo ngay được.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Vui chơi là phù phiếm – Để đồ đạc hay ý tưởng lộn xộn là nền tảng của quá trình sáng tạo.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Đó không phải là lĩnh vực của tôi – Rất nhiều phát minh vĩ đại ra đời khi tác giả bị rối tung cả lên trong một lĩnh vực mới của mình.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Đừng ngốc nghếch như thế - Hãy ngốc nghếch, hãy ngờ nghệch. Swucj ngốc nghếch không phải là mãi mãi – cuối cùng thì bạn cũng sẽ đội chiếc mũ logic lên thôi.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Tôi không phải là người sáng tạo – Vì sao bạn biết? Bạn sinh ra đã có tính sáng tạo, nó ở trong con người bạn… hãy chờ đợi.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-2178211196038246678?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/2178211196038246678/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/07/nhung-chuong-ngai-vat-oi-voi-su-sang.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/2178211196038246678'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/2178211196038246678'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/07/nhung-chuong-ngai-vat-oi-voi-su-sang.html' title='Những chướng ngại vật đối với sự sáng tạo'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-1291982087327128009</id><published>2010-07-06T09:09:00.001+07:00</published><updated>2010-07-06T09:10:08.574+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ebooks'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Góc nhìn khác'/><title type='text'>Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế!</title><content type='html'>&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;a href="http://www.vuontoithanhcong.com/viewtopic.php?f=28&amp;amp;t=87"&gt;Câu lạc bộ vươn tới thành công&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;a class="vttc-lightbox" href="http://toitaigioi.com/images/cover_ttgbct.jpg" rel="lightbox"&gt;&lt;img alt="" src="http://toitaigioi.com/images/cover_ttgbct.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;Xin chào bạn,&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;Trước hết, xin được chúc mừng bạn có thể tải (download) ngay và  sở hữu phiên bản ebook &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;hoàn toàn miễn  phí&lt;/span&gt; và nhất là &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;hoàn toàn hợp  pháp (có bản quyền) &lt;/span&gt;của sách &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;“Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế!”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;,  được cung cấp chính thức bởi hai tác giả chuyển ngữ &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a class="postlink" href="http://www.vuontoithanhcong.com/viewtopic.php?f=10&amp;amp;t=470"&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;Trần  Đăng Khoa và Uông Xuân Vy&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;.&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt; &lt;span style="color: #1f497d;"&gt;Hiện nay, mặc dù sách &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;“Tôi Tài  Giỏi, Bạn Cũng Thế!”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic;"&gt;vẫn  đang được bán rộng rãi tại khắp các nhà sách lớn nhỏ trên toàn quốc và  các đại lý&lt;/span&gt; (&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a class="postlink" href="http://www.vuontoithanhcong.com/viewtopic.php?f=5&amp;amp;t=790"&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;xem  chi tiết&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;), chúng tôi vẫn quyết định chia sẻ  cho các bạn độc giả gần xa phiên bản ebook đầy đủ hoàn toàn miễn phí và  hợp pháp này vì những lý do sau đây:&lt;/span&gt; &lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;Thay thế cho phiên bản ebook bất hợp pháp, chất lượng kém,  nhiều sai sót, nhiều lỗi chính tả và thiếu thông tin (chỉ có 140 trang  thay vì 280 trang).&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;                   &lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;Mong mỏi đóng góp chút ít sức mình vào sự nghiệp  giáo dục của nước nhà, hiện thực hóa ước mơ mang tri thức đến cho tất cả  người Việt trên khắp mọi miền đất nước, nhất là những bạn chưa có điều  kiện ủng hộ sách in ngay bây giờ. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;Mong muốn sách sẽ đến được với cả những độc giả Việt Nam ở  nước ngoài, nhất là những bạn du học sinh.&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;Bên cạnh đó, việc mua bản quyền và viết lại (chứ không chỉ  đơn giản là dịch) một quyển sách từ tiếng Anh sang tiếng Việt như &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;“Tôi Tài  Giỏi, Bạn Cũng Thế!”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; đòi hỏi chúng tôi &lt;span style="font-style: italic;"&gt;phải đầu tư rất nhiều tiền bạc, thời gian và  công sức&lt;/span&gt;. Cho nên, nếu có điều kiện, chúng tôi rất mong bạn có  thể mua ủng hộ sách in, để cùng chung tay góp sức với chúng tôi vì ước  mơ mang kiến thức của thế giới về Việt Nam và chia sẻ cho tất cả cộng  đồng.&lt;/span&gt; &lt;span style="color: #1f497d;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi bạn sở  hữu ebook này trong tay, bạn sẽ được hưởng những &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;lợi ích&lt;/span&gt; sau đây: &lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;Sở hữu phiên  bản ebook chính thức có bản quyền với nội dung đầy đủ của một trong  những quyển sách bán chạy nhất và được “săn lùng” nhiều nhất tại Việt  Nam một cách hoàn toàn miễn phí.&lt;/span&gt;                    &lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;Có thể tham gia và trở thành thành  viên của &lt;/span&gt;&lt;a class="postlink" href="http://www.vuontoithanhcong.com/"&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;CLB  Vươn Tới Thành Công&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;                    &lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;Nhận được sự hỗ trợ nhiệt tình từ chính các dịch giả và thành  viên khác của &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a class="postlink" href="http://www.vuontoithanhcong.com/"&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;CLB  Vươn Tới Thành Công&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;.&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/ul&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;Bên  cạnh đó, khi bạn sở hữu ebook này trong tay, bạn cũng sẽ có được những &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;quyền hợp pháp &lt;/span&gt;sau đây:&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="color: #004080;"&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;Quyền được chia sẻ không giới hạn cho người  thân và bạn bè.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;                   &lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;Quyền được chia sẻ không giới hạn thông qua mạng Internet  dưới bất kì hình thức nào bạn thích (trên diễn đàn, trên blog,…)&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;&lt;span style="color: maroon;"&gt;Tuy nhiên, việc chia sẻ ebook lậu (không  phải phiên bản hiện đang được chia sẻ miễn phí tại Vươn Tới Thành Công)  vẫn bị xem là bất hợp pháp, vì ebook lậu chất lượng kém làm ảnh hưởng  nặng nề đến uy tín của chúng tôi&lt;/span&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;Tuy nhiên, bạn &lt;/span&gt;&lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;&lt;span style="color: #c0504d;"&gt;KHÔNG &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;có  những quyền sau đây:&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;Thay đổi, thêm hay bớt bất kì nội dung nào của ebook này.&lt;/span&gt;                     &lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;Sử  dụng ebook này vào mục đích thu lợi bất chính (bán lại ebook, in trái  phép,…)&lt;/span&gt;                    &lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;Trích dẫn nội dung của ebook này mà không ghi lại "nguồn  vuontoithanhcong.com"&lt;/span&gt; &lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;Chúng tôi tin rằng, với tư cách một độc giả có trách nhiệm, bạn  sẽ biết cách sử dụng và chia sẻ ebook này vì những mục đích cao đẹp mà  tất cả chúng ta cùng hướng đến.&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;Chúc bạn tìm thấy nhiều điều hay và mới lạ từ quyển  sách này. Và &lt;/span&gt;&lt;a class="postlink" href="http://www.vuontoithanhcong.com/viewtopic.php?f=5&amp;amp;t=118"&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;hãy  nhớ gởi nhận xét về quyển sách sau khi đọc xong&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt; để có được một email cá nhân hết sức độc đáo: &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt;tencuaban@toitaigioi.com&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%; line-height: 116%;"&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="color: #1f497d;"&gt;Tác  giả chuyển ngữ sách “Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế!”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="postlink" href="http://www.vuontoithanhcong.com/viewtopic.php?f=10&amp;amp;t=470"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trần Đăng Khoa &amp;amp;  Uông Xuân Vy&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;a class="postlink" href="http://www.tgm.vn/ebook/?e=NDc9NTA1JmJvb2s9VG9pVGFpR2lvaUJhbkN1bmdUaGUtZWJvb2stMi4wLnBkZiY2MTM0PTM0NTA1"&gt;&lt;span style="font-size: 175%; line-height: 116%;"&gt;Click  vào đây để tải ebook "Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế!"&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;Chú  ý&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;: Ebook &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;không cần mật khẩu để mở&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;,  tuy nhiên, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;chỉ có phiên bản Adobe Reader 9 hoặc Foxit Reader 3.1 (trở lên)  mới mở được&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; ebook này, những phiên bản cũ hơn sẽ không mở  được.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-1291982087327128009?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/1291982087327128009/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/07/toi-tai-gioi-ban-cung.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/1291982087327128009'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/1291982087327128009'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/07/toi-tai-gioi-ban-cung.html' title='Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế!'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-6576600816058921169</id><published>2010-06-21T03:54:00.000+07:00</published><updated>2010-06-21T03:54:28.414+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Kĩ năng mềm'/><title type='text'>9 kỹ năng “mềm” để thành công</title><content type='html'>&lt;i&gt;Bạn nghĩ rằng người ta sẽ rất ấn tượng với hàng loạt các bằng cấp của  bạn, một số lượng lớn các kinh nghiệm có giá trị và những mối quan hệ ở  vị trí cao. Nhưng chỉ những điều đó thôi có thể không đủ để giúp bạn  thăng tiến trong công việc. Bởi bên cạnh đó, bạn còn cần phải có cả  những kĩ năng “mềm”. &lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt; &lt;span style="color: teal;"&gt;Thế nào là những kỹ năng “mềm”? &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Kỹ năng “mềm” chủ yếu là những kỹ năng thuộc về tính cách con người,  không mang tính chuyên môn, không thể sờ nắm, không phải là kỹ năng cá  tính đặc biệt, chúng quyết định khả năng bạn có thể trở thành nhà lãnh  đạo, thính giả, nhà thương thuyết hay người hòa giải xung đột. Những kỹ  năng “cứng” ở nghĩa trái ngược thường xuất hiện trên bản lý lịch-khả  năng học vấn của bạn, kinh nghiệm và sự thành thạo về chuyên môn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn có phải là một người dễ chịu? Tận tâm? Bạn giao tiếp có ấn tượng  không? Giải quyết các vấn đề có hiệu quả không? Đây chính là các dạng  câu hỏi ưa dùng để xác định được mức độ kỹ năng “mềm” của bạn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: green;"&gt;Tại sao người sử dụng lao động lại quan tâm tới các  kỹ năng này? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những người sử dụng lao động coi trọng các kỹ năng “mềm”, bởi vì các  nghiên cứu cho thấy chúng là một nhân tố đánh giá rất hiệu quả bên cạnh  những kỹ năng công việc truyền thống hay còn gọi là kỹ năng “cứng”. Một  cuộc nghiên cứu mới đây cho thấy những tiêu chuẩn để đánh giá con người  như sự tận tâm, tính dễ chịu cũng là những nhân tố dự báo quan trọng đối  với sự thành công trong nghề nghiệp giống như khả năng về nhận thức và  kinh nghiệm làm việc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các kỹ năng “mềm” &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì vậy, làm thế nào để bạn khám phá ra các kỹ năng này và tận dụng chúng  một cách tối đa? Sau đây là danh sách những tính cách “mềm” đặc trưng  nhất và cách thức để hoàn thiện chúng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;1. Có một quan điểm lạc quan&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả chúng ta đã từng nghe lời khuyên hãy nhìn cốc nước còn đầy một  nửa tốt hơn là nhìn nó đã vơi đi một nửa. Ở nơi làm việc, cách nghĩ lạc  quan này có thể giúp bạn phát triển trên một chặng đường dài. Tất cả mọi  cái nhìn lạc quan đều dẫn đến một thái độ lạc quan và có thể là một vốn  quý trong môi trường làm việc, đánh bại thái độ yếm thế và bi quan. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chìa khóa để có một thái độ lạc quan là bạn giải quyết một sự trở ngại  hay thách thức như thế nào khi gặp phải. Ví dụ, thay vì than phiền về  khối lượng công việc gây stress, hãy nghĩ về nó như một cơ hội để thể  hiện khả năng làm việc tích cực và hiệu quả của bạn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;2. Hòa đồng với tập thể &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các nhà tuyển dụng rất thích những nhân viên thể hiện được khả năng làm  việc tốt trong tập thể. Hòa đồng với tập thể ko chỉ có nghĩa là có tính  cộng tác mà còn thể hiện được khả năng lãnh đạo tốt khi có thời điểm  thích hợp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể tới một lúc nào đó, sự xung đột xuất hiện trong tập thể của bạn,  hãy tỏ ra chủ động dàn xếp. Khi bạn thấy tập thể của mình đang bị sa lầy  trong một dự án, hãy cố gắng xoay chuyển tình thế, đưa cách giải quyết  theo một hướng khác. Và bạn làm gì nếu bình thường bạn không làm việc  trong một nhóm? Hãy cố gắng tỏ ra sẵn sàng hợp tác trong công việc và  thiết lập nên các mối quan hệ công việc với mọi đồng nghiệp nếu có thể.  Học cách nói những điều bạn nghĩ như thế nào và thể hiện bằng ngôn ngữ  cử chỉ ra sao. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;3. Giao tiếp hiệu quả&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kỹ năng giao tiếp tốt là một thế mạnh đối với bất cứ ai trong công việc.  Giao tiếp là phương tiện cho phép bạn xây dựng cầu nối với đồng nghiệp,  thuyết phục người khác chấp nhận ý kiến của bạn và bày tỏ được nhu cầu  của bạn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều điều nhỏ nhặt bạn đã từng thực hiện hàng ngày - có thể có những  điều bạn không từng nghĩ đến lại có một sự ảnh hưởng rất lớn tới kỹ năng  giao tiếp của bạn. Sau đây là những điều bạn nên lưu ý khi giao tiếp  với những người khác: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhìn thẳng vào mắt người đối diện &lt;br /&gt;- Đừng tỏ ra bồn chồn &lt;br /&gt;- Tránh những chuyển động cơ thể khiến bạn bị tách ra khỏi họ &lt;br /&gt;- Đừng nói chuyện chỉ để nói, hãy tập trung vào một vấn đề &lt;br /&gt;- Phát âm một cách chính xác &lt;br /&gt;- Sử dụng ngữ pháp chuẩn thông thường &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chung, bạn nên để ý tới cách sử dụng từ ngữ của mình để tạo ấn tượng  với người đối thoại. Cũng đừng quên &lt;br /&gt;rằng một trong những kỹ năng giao tiếp là biết lắng nghe. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;4. Tỏ thái độ tự tin &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong hầu hết các trường hợp, khi bạn muốn gây ấn tượng với một ai đó,  sự tự tin là một thái độ rất hiệu quả. Trong khi sự khiêm nhường khi bạn  nhận được lời tán dương là rất quan trọng thì sự thừa nhận thế mạnh của  mình cũng quan trọng không kém. Hãy tin chắc rằng bạn có sự nhận biết  và kỹ năng để có thể bày tỏ được sự tự tin của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;5. Luyện kỹ năng sáng tạo &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tính sáng tạo và lối suy nghĩ thông minh được đánh giá cao ở bất cứ công  việc nào. Thậm chí công việc mang tính kỹ thuật nhất cũng đòi hỏi khả  năng suy nghĩ thoát ra khỏi khuôn khổ. Vì vậy đừng bao giờ đánh giá thấp  sức mạnh của việc giải quyết vấn đề theo cách sáng tạo. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn có thể đang phải làm một công việc chán ngắt, buồn tẻ, hãy cố gắng  khắc phục nó theo cách hiệu quả hơn. Khi một vấn đề khiến người ta phải  miễn cưỡng bắt tay vào làm, hãy nghĩ ra một giải pháp sáng tạo hơn. Nếu  không được, ít ra bạn đã từng thử nó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;6. Thừa nhận và học hỏi từ những lời phê bình&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là một trong những kỹ năng mang tính thử thách nhất, và cũng chính  là kỹ năng gây ấn tượng nhất đối với người tuyển dụng. Khả năng ứng xử  trước lời phê bình phản ánh rất nhiều về thái độ sẵn sàng cải thiện của  bạn. Đồng thời có khả năng đánh giá, nhận xét mang tính xây dựng đối với  công việc của những người khác cũng mang ý nghĩa quan trọng không kém.  Hãy nhận thức xem bạn thủ thế như thế nào khi phản ứng trước những lời  nhận xét tiêu cực. Đừng bao giờ ném đá vào những lời phê bình mang tính  xây dựng mà không nhận thấy rằng ít nhất nó cũng có ích một phần. Khi  bạn đưa ra lời nhận xét với người khác, hãy thể hiện sao cho thật khéo  léo và chân thành. Cố gắng dự đoán trước phản ứng của người nghe dựa vào  tính cách của họ để có cách nói phù hợp nhất. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;7. Thúc đẩy chính mình và dẫn dắt người khác &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một điều rất quan trọng đối với nhà tuyển dụng là làm sao để biết được  bạn có là người năng động và hay đề ra các sáng kiến hay không? Điều này  có nghĩa là bạn liên tục tìm ra những giải pháp mới cho công việc của  mình khiến cho nó hấp dẫn hơn thậm chí đối với cả những công việc mang  tính lặp đi lặp lại. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự sáng tạo có vai trò rất lớn trong việc thúc đẩy, nó khiến bạn đủ dũng  cảm để theo đuổi một ý tưởng vốn bị mắc kẹt trong suy nghĩ và cuối cùng  là bạn vượt qua được nó. Dẫn dắt những người khác theo cùng một hướng  để đạt một mục đích chung, và người lãnh đạo giỏi là người có thể lãnh  đạo được người khác bằng chính tấm gương của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;8. Đa năng và ưu tiên những việc cần làm trong danh sách của bạn &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở công sở ngày nay, một nhân viên tốt là một nhân viên có khả năng kiêm  nhiệm thêm một số công việc khác, hay nhiều dự án cùng một lúc. Liệu bạn  có thể theo dõi được tiến trình của các dự án khác nhau hay không? Bạn  có biết lựa chọn để ưu tiên những việc quan trọng nhất không? Nếu có  thể, bạn được gọi là người đa năng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng than phiền rằng bạn phải làm thêm các công việc khác. Hãy thể hiện  khả năng đa kỹ năng của bạn. Chắc chắn cái bạn nhận lại sẽ là rất lớn  như kinh nghiệm hay các mối quan hệ mới. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;9. Có cái nhìn tổng quan &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có cái nhìn tổng quan về công việc có nghĩa là có khả năng xác định được  các yếu tố dẫn tới thành công. Điều này cũng có nghĩa là nhận ra các  nguy cơ tiềm ẩn và thời điểm nó xảy ra. Ví dụ như bạn làm việc trong  lĩnh vực quảng cáo và phải xây dựng một chiến dịch để quảng cáo cho một  nhãn hiệu xà bông. Nếu nhìn một cách tổng thể, bạn có thể nhận thấy rằng  mục đích không chỉ là bán được hàng, mà còn làm thỏa mãn và thuyết phục  khách hàng về chất lượng sản phẩm. Thêm vào đó, bạn còn phải tạo thêm  giá trị cho công ty của bạn bằng cách chứng minh rằng tính sáng tạo độc  nhất chỉ bạn mới có thể tạo ra. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tận dụng tất cả các kỹ năng của bạn &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khi khám phá và xây dựng những kỹ năng “mềm”, bạn không nên bỏ qua  những kỹ năng “cứng”. Chìa khóa dẫn đến thành công thực sự là bạn phải  biết kết hợp cả hai kỹ năng này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt; Theo  Bwportal  &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-6576600816058921169?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/6576600816058921169/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/06/9-ky-nang-mem-e-thanh-cong.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/6576600816058921169'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/6576600816058921169'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/06/9-ky-nang-mem-e-thanh-cong.html' title='9 kỹ năng “mềm” để thành công'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-5235831308115111260</id><published>2010-06-05T18:52:00.000+07:00</published><updated>2010-06-05T18:52:48.157+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Danh ngôn'/><title type='text'>Danh ngôn sưu tầm (cập nhật thường xuyên)</title><content type='html'>I am enough of an artist to draw freely upon my imagination. Imagination is more important than knowledge. Knowledge is limited. Imagination encircles the world.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #21252c; font-family: 'Helvetica Neue', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;strong style="font-weight: bold; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;Albert Einstein&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;Nếu muốn thông minh, bạn hãy học cách hỏi hợp lí, cách nghe chăm chú  cách trả lời thông minh và ngừng nói khi không còn gì mà nói nữa.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="authorName"&gt;&lt;b&gt;G.La-Pha-Le(Thụy Sĩ)&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;"Good Artists Copy, Great Artists Steal"&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;(Nghệ sĩ giỏi sẽ sao chép, còn  nghệ sĩ vĩ đại sẽ biết cách ăn cắp - câu nói của Picasso)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“If I can see further than anyone else, it is only because I am standing  on the shoulders of giants” – Isaac Newton &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-5235831308115111260?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/5235831308115111260/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/03/danh-ngon-suu-tam-cap-nhat-thuong-xuyen.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/5235831308115111260'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/5235831308115111260'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/03/danh-ngon-suu-tam-cap-nhat-thuong-xuyen.html' title='Danh ngôn sưu tầm (cập nhật thường xuyên)'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-8980031880746745381</id><published>2010-05-23T12:23:00.000+07:00</published><updated>2010-05-23T12:23:39.071+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tình yêu'/><title type='text'>Vợ hiền</title><content type='html'>&lt;div class="jr_customfields_outer-contentview"&gt; &lt;div class="jr_customfields-contentview"&gt;   &lt;span class="jr_fieldvalue-contentview"&gt;   &lt;span class="jr_fieldvalue-contentview"&gt;Bài sưu tầm&lt;/span&gt;  &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="jr_fieldtitle-contentview"&gt;Nguồn&lt;/span&gt;: &lt;span class="jr_fieldvalue-contentview"&gt;Internet - Tác giả: Tràm Cà Mau&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="jr_fieldtitle-contentview"&gt;Người sưu tầm&lt;/span&gt;: &lt;span class="jr_fieldvalue-contentview"&gt;huuhung&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="label"&gt;Lời giới thiệu:&lt;/span&gt;      &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Câu chuyện dưới đây là lời tự sự của một người chồng kể về những kỷ  niệm với người vợ hiền dịu, đảm đang. Có thể nói câu chuyện là một ví  dụ&amp;nbsp;minh họa cho bài viết&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;a href="http://www.baihocthanhcong.com/lua-chon-ban-doi/10-tieu-chuan-chon-ban-doi.html" target="_self"&gt;&lt;i&gt;10  tiêu chuẩn chọn bạn&amp;nbsp;đời&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;&lt;i&gt;. Các tiêu chuẩn số 2 (suy nghĩ tích  cực - lạc quan), số 3 (biết đủ) và số 4 (nhường nhịn, biết nghĩ đến  người khác) được phản ánh rõ nét trong tính cách của người vợ trong câu  chuyện này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện tuy hơi dài nhưng chứa đựng nhiều nhận xét và lời khuyên quý  giá&amp;nbsp;cho các bạn đã lập gia đình hay chưa lập gia đình.&lt;/i&gt;                     &lt;span class="label"&gt;Nội dung:&lt;/span&gt;    &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;img height="140" src="http://www.baihocthanhcong.com/images/stories/anhbaiviet/roses.gif" style="height: 124px; margin: 5px; width: 166px;" width="180" /&gt;  &lt;/div&gt;Vợ tôi không phải là một người đàn bà có nhan sắc khuynh nước đổ thành.  Bởi tôi vốn tài mạo tầm thường và cũng không có nhiều may mắn bất ngờ để  lọt vào mắt xanh những cô có nhan sắc chim sa cá lặn. Vả lại tôi cũng  thường nghe bố tôi tuyên truyền nhồi nhét vào đầu từ nhỏ rằng đẹp đến  mấy rồi cũng trở thành méo mó xấu xí, và vợ đẹp là vợ người ta. Vợ tôi  cũng không có tài ba xuất chúng, bởi tôi vốn nể sợ và có thành kiến với  những người đàn bà tài giỏi, vì họ thường kiêu ngạo và hay thành độc tài  cai trị chồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vợ tôi chỉ là một người đàn bà trung bình trên tất cả mọi mặt. Với một  vóc dáng tầm thường bên ngoài, không vêu vao, xấu xí, khó nhìn. Bên  trong nàng mang một tấm lòng hiền hậu, bao dung, biết cư xử khôn ngoan,  khéo léo, để đem lại cho gia đình hạnh phúc êm ấm lâu bền mà tôi vô cùng  biết ơn mỗi khi nghĩ đến. Trong nhiều năm chung sống, chưa bao giờ nàng  nặng lời với tôi, chưa bao giờ có cử chỉ hay ngôn ngữ thiếu lịch sự,  cũng chưa lần nào khóc lóc giận hờn đòi hỏi điều này điều kia, hoặc đặt  điều kiện làm khó, hay so đo chuyện nhà với gia đình người khác. Ngoài  tình cảm thắm thiết chia sẻ của vợ chồng, nàng âu yếm như một người  tình, khoan dung rộng lượng như một người mẹ và hiểu biết như một người  tri kỷ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm tôi hai mươi tám tuổi, mẹ tôi nóng ruột thúc hối ép tôi lập gia  đình. Bà đưa cái công thức cổ xưa của mấy ông Tàu bày ra là "tam thập  nhi lập". Tôi cũng chưa đến ba mươi, mẹ tôi cứ gán đại thêm cho hai tuổi  để dễ bề ép uổng. Tuổi đó, thích được quen nhiều bạn gái, bạn thôi thì  được, nhưng nghe đến chuyện hôn nhân là xanh mặt. Vì qua kinh nghiệm bạn  bè, kinh nghiệm giao tiếp trong sở, tôi thấy đa số mấy anh có vợ rồi  thì dường như đều bị khép chặt trong cái vòng "chuyên chính" của bà vợ  nhà! Cái vòng tuy lỏng lẻo và êm ái, nhưng bằng sắt, rất chặt và siết  cứng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một anh bạn thân, lâu lâu giận vợ, đến nhà tôi ở lại, nằm rũ ra trên  giường như đống mền rách rầu rĩ nói với tôi: “Tao chỉ mong có được một  ngày an bình, sung sướng như mày, một ngày thôi cũng đủ”. Nghe thế thì  không sợ sao được? Trong sở tôi có mấy anh bạn bị vợ cào rách mặt và  phải lấy cớ là dao cạo râu cắt. Ai cũng biết chuyện gì đã xảy ra, vì mặt  mày mấy anh ấy láng lẫy, trơn tru, có sợi râu nào đâu mà phải cạo cho  dao cắt! Một ông lớn tuổi khác, vợ vào tận sở xé áo và kêu bằng mày tao,  còn tố cáo ông mang bằng kỹ sư giả bên Pháp về. Nhan nhản những tấm  gương gia đình u ám trước mắt như vậy thì chỉ có ngu quá hoặc liều mạng  mới không sợ mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi khất lần mãi không được, phải “bẽn lẽn” theo mẹ đi ra mắt và xem mặt  nhiều cô con gái các gia đình mà bà quen biết. Tôi theo lời dạy của một  anh quân sư quạt mo, cứ mang bộ mặt đưa ma đến nhà người ta và ăn nói  nhát gừng, cộc lốc thì không ai muốn gả con gái cho, và các cô thấy vậy  thì cũng ớn lạnh mà dạt ra. Thế mà cũng có nhiều nhà khen tôi hiền lành,  muốn gả con gái cho. Tôi tìm đủ lý do nói riêng với mẹ để chê bai,  khước từ. Cô thì tôi chê mặt dài, cô thì chê mũi lớn, cô khác chê mắt có  đuôi, cô thì mồm như có râu. Toàn những lý do vu vơ. Mẹ tôi phiền muộn  thở dài, vì biết con trai bà cũng chẳng có sự nghiệp gì sáng giá, chẳng  có một phong cách đặc biệt nào, mà đòi hỏi quá đáng chăng? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không nỡ để mẹ buồn, tôi đem Lam, người bạn gái thân thiết nhất về giới  thiệu với mẹ, bà vui vẻ chịu ngay. Bà khen Lam láu lỉnh, bặt thiệp và  xinh đẹp. Mẹ tôi đến thăm xã giao nhà Lam hai lần để dò xét gia thế, và  quyết liệt chống đối cuộc hôn nhân, lấy lý do là mẹ Lam dữ dằn và có  cách cư xử thiếu lễ độ với chồng. Tôi nói: “Con cưới Lam chứ cưới bà ấy  đâu mà mẹ sợ?” Mẹ tôi nhất quyết tin rằng mẹ hổ thì khó sinh được con  cừu vì cách đối xử của cha mẹ ảnh hưởng đến tính tình con cái. Cha mẹ dữ  dằn, con cái khó mà hiền lành được, vì ngày ngày học cách ăn nói, cách  đối xử, tiêm nhiễm những thói quen của cha mẹ, và đem ra xử sự với đời  mà không biết đó là xấu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cố bào chữa cho Lam, nhưng mẹ tôi đã nhất quyết, không lay chuyển  được. Bà nói: “Mẹ thương con, mẹ không muốn sau này con khổ vì đời sống  gia đình thiếu hạnh phúc. Vì không có gì khổ bằng có vợ dữ dằn, hỗn láo,  có thể làm người chồng buồn phiền sinh ra rượu chè, cờ bạc, trai gái hư  hỏng. Mẹ thương con, lo cho tương lai con nên mẹ không chịu”. Tôi định  nói với mẹ rằng con trai của mẹ cũng chẳng hiền lành chi mà chê thiên  hạ, nhưng sợ mẹ buồn nên im lặng. Mẹ của Lam biết được ý kiến của mẹ  tôi, nổi tự ái, nói nhiều lời tàn nhẫn, tổn thương đến gia đình tôi, và  tuyên bố không bao giờ gả Lam cho tôi. Khi bị trắc trở, ngăn cấm thì  tình yêu càng thêm tha thiết và hai đứa tôi càng quyết vượt qua hàng rào  ngăn cản của gia đình, muốn sống cho nhau, và sống chết vì tình yêu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lần chiều ý mẹ, tôi miễn cưỡng đi xem mặt một cô mà mẹ tôi gọi là  gia đình phúc hậu, đàng hoàng. Tôi chẳng tha thiết gì, chỉ giữ đủ lịch  sự tối thiểu để cho mẹ khỏi mất mặt. Lần đó Lam biết được, nàng giận dữ,  sỉ vả tôi: “Anh là một thằng đểu cáng, xấu xa, đê tiện, một kẻ hèn nhát  núp váy mẹ, không dám làm gì cả. Anh không xứng đáng với tình yêu của  tôi”. Tôi nghe mà bàng hoàng, như bị sét đánh. Hai đứa giận nhau. Tôi  chợt nhớ tới lời nhận xét của mẹ, và thấy bà cũng có lý phần nào. Nhưng  tim tôi vẫn tan nát, xót xa vì chuyện tình đổ vỡ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay sau đó, Lam có người yêu mới là Tuân. Tuân cũng trong đám bạn bè  quen biết lâu dài với tôi, tính tình Tuân hiền lành, chịu đựng, và Tuân  đã bền bỉ theo đuổi Lam từ lâu. Nửa năm sau, tôi đi dự đám cưới Tuân -  Lam với trái tim tan vỡ, nhưng cũng vui mừng vì Lam lấy được chồng hiền  lành và đàng hoàng, có thể bảo đảm đời sống tinh thần vật chất cho gia  đình sau này. Tôi thật tình nghĩ tôi không bằng được Tuân về nhiều mặt,  Lam bỏ tôi là phải. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ tôi làm như lấy vợ cho bà, cứ khóc lóc thúc giục mãi. Tôi tâm sự với  một người bạn cũ. Anh cười và nói: “Hay là cậu thử tìm hiểu Mai, em gái  tôi xem sao. Nó cũng sẵn có cảm tình với cậu đó. Mai hiền lành lắm”.  Ðược bạn khuyến khích, tôi bắt đầu tìm hiểu Mai. Nàng không đẹp, không  xấu, chăm chỉ, hiền lành. Trước đây, đến nhà bạn chơi, tôi chỉ thấy Mai  thấp thoáng đâu đó sau bàn học, hoặc lẳng lặng rút lui sau khi cúi đầu  chào lễ phép. Dẫn Mai đi chơi, tôi không tìm hiểu được chi nhiều về Mai,  vì nàng quá thụ động, khi nào cũng nhẹ nhàng chiều chuộng, ít đưa ý  kiến riêng. Khi hỏi ý, nàng thường bảo: “Dạ, anh cho em đi đâu cũng được  cả, anh vui thì em cũng vui.” &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đem nhận xét về cái hiền lành của Mai nói với một người bạn. Anh  cười hô hố và nói: “Trời ơi, khi mới quen thì em nào mà không hiền lành  như thánh mẫu, dịu dàng như tiên cô. Khi cưới về thì cái đuôi dài thòng  lòng mới lòi ra và dữ như cọp. Em nào cũng vậy cả”. Tôi hỏi thẳng anh  của Mai, anh trả lời: “Con nhỏ hiền lành, biết nhường nhịn và rất dịu  dàng. Cậu có phước lắm mới gặp nó. Không phải vì nó là em gái mà tôi  khen đâu.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ tôi đến thăm gia đình Mai nhiều lần, khen mẹ của Mai phúc hậu, hiền  lành, cư xử lịch sự, phải phép với chồng. Bà nghĩ rằng nhất định Mai  cũng học được nề nếp gia đình của mẹ, không nhiều thì ít. Bà thúc tôi  làm đám cưới ngay. Tôi xin hoãn một thời gian để tìm hiểu thêm, mẹ không  chịu và bảo: “Lấy vợ thì lấy liền tay, chớ để lâu ngày lắm kẻ dèm pha”.  Tôi nói rằng nếu nghe được lời dèm pha đúng thì cũng là điều tốt, mình  khỏi phải xét đoán lầm người. Mẹ tôi lại giảng cho tôi rằng chín mươi  phần trăm cách cư xử của con cái là do ảnh hưởng sinh hoạt tốt xấu của  cha mẹ. Cha mẹ gieo vào đầu con cái thứ tư tưởng nào thì nó sẽ hành động  theo lối đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thương mẹ, tôi tạm quên kinh nghiệm ghê gớm trong đời sống gia đình của  bạn bè và đồng sự, liều thân lấy vợ cho mẹ vui lòng. Có một ông bạn bảo  rằng lại thêm một thằng đàn ông ngu muội đi vào vết xe đổ nghìn năm của  nhân loại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cưới Mai. Nàng như cái bóng dịu hiền bên tôi. Tôi thấy mình tan  loãng vào tình yêu êm đềm, và chợt nhận ra đời sống gia đình êm ái,  thoải mái và hạnh phúc hơn nhiều lần đời sống độc thân. Không thấy gò  bó, tù túng trong dây ràng buộc của gia đình như nhiều người thường bảo.  Mai lo lắng cho tôi những thứ cần thiết lặt vặt trong cuộc sống bình  thường, bổ khuyết cho tôi những thiếu sót, dịu dàng an ủi tôi những khi  lo buồn. Tôi thỉnh thoảng đùa với vợ: “Anh ngu quá, biết lấy vợ mà sung  sướng, hạnh phúc như thế này thì đâu để độc thân đến gần ba mươi tuổi.  Uổng thật.” &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những khi chúng tôi có ý kiến trái ngược, Mai dịu dàng phân tích thiệt  hơn cho tôi nghe, rồi để cho tôi quyết định. Sau khi quyết định xong, dù  có trái ý nàng, Mai cũng vui vẻ cố gắng giúp tôi hoàn thành công việc.  Không như các bà khác, những lúc chồng làm trái ý thì các bà mong cho  ông chồng thất bại để chứng tỏ ý kiến của các bà là đúng, là hay. Mai  thường nói: “Thuận vợ thuận chồng tát bể đông cũng cạn. Nếu ai cũng  khăng khăng giữ ý của mình thì chẳng làm nên được việc gì cả.” &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng có khi quyết định của tôi sai lầm, đưa đến kết quả không tốt. Những  lúc này, Mai thường hết lời dịu dàng an ủi tôi, và cho rằng tôi không  có lỗi gì cả, vì ai cũng có thể sai lầm, và Mai cho rằng nàng cũng có  phần lỗi, vì chưa tận tình giúp tôi đầy đủ ý kiến để ra quyết định. Từ  đó, tôi cảm thấy mình phải lắng nghe ý kiến của vợ nhiều hơn. Tôi nghĩ,  nếu những lúc này mà Mai dằn vặt, nằng nặc buộc tội tôi, thì chưa chắc  tôi đã thấy mình lầm lỗi. Mai không như một số đàn bà khác, đúng hay sai  cũng đổ lỗi cho chồng, và những khi chồng thất bại trong đời, là cái  dịp cho các bà chê bai, mỉa mai, nói những lời tàn nhẫn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài xã hội, có những lúc tôi vô tình hoặc thiếu may mắn gây nên những  sai lầm với người khác. Mai tự đứng ra gánh vác hết trách nhiệm thay  tôi. Tự ái đàn ông đâu cho phép tôi để vợ gánh vác trách nhiệm thay  mình. Tôi thấy thương và quý vợ nhiều hơn. Mai bảo: “Chuyện nhỏ, để em  gánh vác giúp, anh để tâm trí làm những việc khác ích lợi hơn”. Tôi thầm  nghĩ, tôi thì làm chi có việc lớn mà gánh vác. Những năm mới lấy nhau,  tài chánh gia đình khó khăn, đắp trước bù sau hàng tháng, áo quần đơn  sơ, ăn uống dè xẻn. Thế mà Mai bao giờ cũng vui vẻ, chưa bao giờ nghe  Mai than thở hoặc so sánh với các bạn bè khác. Nàng thường nói: “Chúng  ta nghèo về vật chất nhưng giàu về hạnh phúc, tinh thần thanh sạch, thế  là đủ. Ðời sống biết đủ là đủ.” &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính vì Mai không than thở nên tôi thấy mình có trách nhiệm nhiều hơn  về tài chánh gia đình. Buổi chiều về, tôi đi dạy thêm cho các lớp đêm.  Ngày nghỉ, tôi mở lớp dạy kèm luyện thi cho từng nhóm nhỏ. Tài chánh gia  đình nhờ đó mà dồi dào hơn. Có thêm tiền, nhưng Mai không vui, mà chỉ  lo cho tôi thiếu sức khỏe sinh bệnh tật. Năm đó, tôi không chịu theo bè  cánh với nhóm tham nhũng, chúng đày tôi về một tỉnh nhỏ xa xôi. Tôi buồn  phiền lắm. Không đi thì không được, đi thì bỏ hết công chuyện làm ăn  riêng tư. Mai khuyên tôi nhẫn nhịn, và gắng tìm vui trong hoàn cảnh mới.  Khi chúng tôi về tỉnh nhỏ, Mai thường an ủi và nâng đở tinh thần tôi,  đặt mua các thứ sách báo tôi thích, để giải trí và quên đi phần nào nổi  buồn nơi tỉnh nhỏ. Mai xin được việc ở một nhà dạy trẻ để phụ thêm kinh  tế gia đình...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi chạy vội về Sài Gòn vào năm 1975, chúng tôi mất tất cả, trở thành  trắng tay. Tôi lo lắng và muộn phiền lắm, nhưng nhờ thái độ trầm tĩnh và  chịu đựng của Mai mà tôi bớt bối rối. Ba tháng sau khi tôi đi học tập  cải tạo, Mai thấy chồng chưa được về, đã xoay xở rất mau. Nàng mua áo  quần cũ, cắt ra may thành áo quần trẻ em đem bỏ mối tại các chợ trời hè  phố, đêm nào cũng may đến mười hai giờ khuya. Nàng một mình nuôi chồng,  nuôi con thơ dại, ngược xuôi trong cuộc đổi đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những năm tháng đi học tập cải tạo, có nhiều thì giờ suy nghĩ, tôi mới  sâu sắc nhận ra mình mang ơn vợ quá nhiều. Tình cảm nàng dành cho tôi  tràn đầy dịu dàng, bao dung, âu yếm và hy sinh. Tôi biết mình là kẻ có  phước được vợ hiền... Những khi tôi đau khổ, Mai thường khuyên tôi:  “Mình hãy xem cuộc đời này như một trò chơi không vui, đừng quá quan tâm  đến những gì xảy ra cho mình, cho thiên hạ chung quanh. Những đau khổ  mà mình đang chịu đựng cũng là một thứ thử thách, làm cho mình lớn thêm  lên, trưởng thành hơn, và cứ vui với những gì nhỏ nhoi nhất có thể có  trong thời gian này.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi vượt biên ra nước ngoài. Trên biển đói khát Mai nhường phần ăn  uống cho con, cho chồng, với lý do là tôi cần sống hơn nàng, tôi có thể  làm được nhiều việc ích lợi hơn. Nhưng theo ý tôi, thì chính Mai mới  xứng đáng để sống sót vì đời sống nàng có nhiều ý nghĩa, tốt đẹp hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày khó khăn nắng cháy cực khổ tại trại tỵ nạn, nàng dành lấy hết  tất cả việc vặt vãnh như lãnh thức ăn, xách nước, nấu nướng, chăm sóc  con cái, để cho tôi có thì giờ tham gia tiếp tay phụ giúp các công tác  chung trong trại. Mai dặn tôi tránh xa những nơi có tranh giành, có chút  quyền lợi, chỉ kê vai gánh vác những việc có ích chung mà không ai làm.  Với sự động viên, khuyến khích của vợ, tôi đã làm được nhiều việc có  ích cho cộng đồng. Trong lúc đó một vài anh bạn tôi tham gia việc cộng  đồng mà như làm việc quốc cấm, bị vợ cằn nhằn, ngăn cản, mỉa mai rằng  việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều người than vãn về những thiếu thốn, khó khăn, cực khổ trong trại  tỵ nạn, Mai thì khi nào cũng vui vẻ, lạc quan. Những thiếu thốn khó khăn  trong trại tỵ nạn là đương nhiên. Những khi con tôi chê cơm, Mai nhắc  nhở cho chúng những ngày khoai sắn qua bữa, những ngày đói khát trên  biển khơi, thì chúng vội vàng ăn ngon lành những chén cơm trong trại tỵ  nạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi đến Mỹ vào mùa đông, tuyết phủ ngút ngàn, trắng xóa cả đất  trời. Chưa biết có thể làm gì để nuôi sống gia đình trong miền đất mới,  nhưng nhờ trợ cấp xã hội trong thời gian đầu, đắp đổi tạm sống qua ngày.  Dù không dư giả, tiền trợ cấp xã hội được Mai chia ra làm ba phần: hai  phần ba nuôi sống gia đình với chi tiêu dè xẻn, tằn tiện, một phần ba  gởi về giúp bà con, bạn bè ở quê nhà. Hai vợ chồng dắt nhau đi tìm việc,  và không nản lòng. Tôi tìm được một chân rửa chén bát tại khách sạn  Holiday Inn. Mai tìm được một chân làm bánh ngọt Donut. Chúng tôi tự túc  được rồi, và từ đó mà tiến lên, tôi tìm được công việc khác trong hãng  tiện có đồng lương khá hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa bao giờ tôi nghe Mai phàn nàn, tị nạnh với tôi về công việc trong  nhà. Chưa bao giờ nàng lên giọng sai bảo tôi hút bụi, quét nhà, rửa chén  bát. Nếu rảnh thì tôi làm, nếu tôi bận xem những trận thể thao hấp dẫn  thì thôi. Nhiều lúc Mai không cho tôi rửa chén bát, giành lấy mà làm, vì  những lúc đó nàng rảnh rang. Chúng tôi cùng làm việc nhà trong tinh  thần chia sẻ, không phải trong trách nhiệm phân chia việc nào chồng làm,  việc nào vợ làm. Mai chưa bao giờ tranh hơn thua với chồng. Nàng quan  niệm rằng vợ chồng không cần tranh hơn thua nhau, hơn chồng cũng không  được gì mà chỉ tổ tình yêu bị tổn thương… &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa bao giờ Mai lớn tiếng hay khăng khăng quyết đoán việc gì. Khi nào  cũng dịu dàng thảo luận và sẵn sàng chờ lúc thuận tiện để thuyết phục  thêm. Tôi đã nghe thấy vợ nhiều người bạn sẵn sàng xẵng giọng với chồng,  mở miệng ra là nói nặng lời, nói điều chua chát, khó nghe, và tôi biết  mình may mắn có vợ hiền... Những lúc tôi gặp khó khăn ngoài xã hội, mang  bực bội và cái không vui về nhà, Mai thường khuyên tôi: “Mục tiêu cuối  cùng của đời người là đi tìm hạnh phúc. Ði làm kiếm tiền cũng chỉ để mua  hạnh phúc. Hạnh phúc đích thực của cuộc sống là gia đình vui vẻ, ấm êm  và dễ chịu. Không tội chi đem cái khó khăn bực bội của bên ngoài về nhà  cho mất vui, mà phí phạm ngày tháng yên ấm của gia đình. Dù giàu sang  danh vọng đến mấy mà gia đình thiếu hạnh phúc thì đời không còn ý nghĩa  gì”. Tôi nghe và tìm được lại được nguồn vui và yên tĩnh trong tâm  hồn...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều khi nằm bên nhau, tôi hỏi Mai: “Sao hơn mười mấy năm sống bên  nhau, chưa bao giờ em làm cho anh buồn lòng, chưa bao giờ em làm cho anh  phải nổi giận. Em có khi nào buồn giận anh không?” Nàng nói: “Em đã học  được là người cho thì được nhiều hạnh phúc hơn người nhận. Không cầu  thì sẽ được, không đòi thì sẽ có. Biết vui với cái tương đối mà mình  đang có thì trở thành kẻ sung sướng nhất trong đời. Cho đi tình thương  chân thành thì được nhận lại bằng tình thương. Nhiều người đàn bà đòi  hỏi ở chồng quá đáng, ngoài khả năng của chồng, bao nhiêu cũng không  thỏa mãn cả. Họ không nhìn thấy sự hy sinh của người khác mà chỉ cố bới  móc lỗi lầm cỏn con của chồng để mà trách móc, giận hờn. Làm thế không  có lợi gì cả mà chỉ là cách phá hoại hạnh phúc gia đình hữu hiệu nhất…”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thành thực mà nói rằng đã học được rất nhiều điều tốt từ vợ tôi.  Nàng càng dịu dàng, càng thu mình nhỏ lại, thì tôi càng thương yêu,  trang trải, bù đắp cho vợ nhiều hơn. Mỗi khi đi làm về thấy nét mặt tươi  vui, hân hoan của vợ thì bao nhiêu mệt nhọc, bực bội trong ngày đều  tiêu tan. Khi tôi phạm phải lỗi lầm, hành động sai quấy, vợ tôi thường  an ủi: “Mình là con người chứ đâu phải là thần thánh chi mà không có sai  lầm. Mình đừng buồn, cái thiệt hại này cũng là bài học tốt về sau”.  Những an ủi, khuyến khích tinh thần của vợ làm cho đời sống tôi nhẹ  nhàng, êm ái, thư dãn, không bị dồn ép, không bị áp lực cuộc sống, không  có căng thẳng gia đình như nhiều bạn bè khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên bước đường tha hương, một lần vợ chồng Tuân - Lam ghé thăm chúng  tôi. Tuân là bạn cũ, Lam là người xưa. Vợ tôi biết rõ mối tình cũ giữa  tôi và Lam, nhưng nàng tin chồng, và rất lịch sự, vồn vã đón tiếp họ hết  lòng. Có lẽ Mai cũng biết chuyện xưa của chúng tôi đã nguội lạnh từ  lâu, chẳng ai còn tiếc nuối chi. Tuân vẫn hiền lành phúc hậu như xưa,  nét mặt chịu đựng... Ðêm khuya tôi vẳng nghe tiếng Lam đay nghiến, dằn  vặt chồng ở phòng bên cạnh, nói những lời thiếu lễ độ với chồng... Về  sau, mỗi lần nghĩ đến Lam lòng tôi phơi phới vì may mắn cuộc đời tôi  không phải gắn bó với một người đàn bà như Lam. Tôi biết ơn mẹ nhiều  hơn. Kinh nghiệm sống của mẹ đã giúp cho cuộc đời tôi hạnh phúc hơn. Và  tôi biết thương yêu, nể trọng vợ hơn nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một chị bạn gia đình không được hạnh phúc, hỏi vợ tôi bí quyết để được  chồng thương yêu, nể nang. Mai cười, nói: “Không có bí quyết nào cả. Chỉ  có câu chuyện sau đây, em thuộc nằm lòng từ thời còn đi học. Chuyện ở  trong sách tập đọc của Pháp: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Có một anh nông dân đem bò ra chợ tỉnh bán. Suốt ngày không bán được  phải dẫn bò về. Ðường xa mệt nhọc, con bò trở chứng không chịu đi. Có  người gạ đổi con bò lấy con ngựa hồng tung tăng. Anh tưởng được ngựa sẽ  thong thả dong cương ra về, nhưng con ngựa lạ chủ không chịu cho anh  cưỡi và cũng trì kéo dằng dai. Một người khác dẫn con heo nái ngoan  ngoãn đi qua, gạ đổi heo lấy ngựa, anh đổi liền. Ðường xa mệt nhọc, con  heo cũng nằm ì không chịu đi, bí quá, anh đổi heo lấy một con dê nái.  Con dê càng cứng đầu khủng khiếp, anh vật lộn với dê phờ phạc. Ðêm đã  tối mịt mù, một hành khách đề nghị đổi dê lấy một con gà trống lớn. Vừa  đói, vừa khát, vừa mệt, anh ôm con gà vào quán đổi lấy bữa cơm. Thế là  một bữa ăn trả giá bằng một con bò. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ăn xong, anh nông phu thong thả ra về, vừa đi vừa ca hát khỏe khoắn. Khi  về đầu làng, có bạn quen hỏi đi đâu mà về khuya thế. Anh kể chuyện đi  bán bò, và đổi con gà lấy bữa cơm. Người bạn hết hồn, khuyên anh khoan  về nhà mà bà vợ nổi cơn tam bành lên, không khéo vợ chồng xô xát gây ra  án mạng. Anh nông dân bảo rằng chắc vợ anh cũng thấy việc làm của anh là  có lý. Người bạn ức quá, đánh cá một con bò, nếu chị vợ mà không gây  gổ, thì anh nông dân sẽ được một con bò, còn ngược lại, phải mất lại một  con bò khác. Người bạn đi theo núp bên ngoài nghe cuộc đối thoại của vợ  chồng anh nông dân. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị vợ hỏi anh đã ăn gì chưa, đi đường có mệt lắm không, bò bán có được  giá không? Anh đáp rằng đã ăn rồi, con bò không bán được mà trên đường  về nó không chịu đi nên đã đổi con bò lấy con ngựa rồi. Chị vợ nói rằng  có con ngựa cũng tốt, nó sẽ kéo xe, giúp mình di chuyển mau chóng hơn.  Anh chồng cho biết con ngựa không chịu cho anh cưỡi nên đã đổi lấy con  heo nái. Chị vợ cũng tán thành ngay và còn dự trù con heo mùa sau sẽ  sinh ra một bầy heo khác, rất có lợi. Anh chồng cho biết thêm, con heo  cũng trở chứng không chịu đi nên đổi lấy một con dê cái. Chị vợ tiếp  liền, là con dê cũng rất có lợi, từ nay mỗi sáng gia đình sẽ có sữa dê  mà uống. Anh chồng lắc đầu và cho biết đã đổi con dê ương ngạnh lấy con  gà trống lớn. Chị vợ anh nông phu tiếp rằng có con gà cũng tốt, mỗi sáng  nghe nó gáy cũng vui tai. Anh chồng bảo là buổi sáng ra đi không đem  tiền theo, đói quá, đã vào quán đổi con gà lấy bữa cơm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe xong, chị vợ anh nông phu&amp;nbsp;quàng hai tay&amp;nbsp;lên vai chồng và nói:&lt;/i&gt; &lt;i&gt;“Anh  làm như thế là phải. Lấy của&amp;nbsp;giữ thân, chứ đừng lấy thân&amp;nbsp;giữ của. Ði cả  ngày mệt nhọc đói khát, không ăn chịu sao nổi. Em đã để sẵn khăn, múc  sẵn nước, anh đi tắm cho khỏe.”&lt;/i&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mai kết luận: “Muốn được chồng thương cũng rất dễ, đừng bao giờ tranh  hơn thua với chồng, việc gì đã lỡ thì cho qua luôn, vui vẻ chấp nhận, và  dịu dàng, nhường nhịn chồng là yếu tố căn bản để được chồng thương.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài bố mẹ tôi, người tôi biết ơn nhiều nhất là vợ tôi. Ðời sống tôi có  ý nghĩa hơn, sung sướng hơn, hạnh phúc hơn là nhờ vợ khôn ngoan, dịu  dàng. Nhiều đêm thức giấc tôi nhẹ hôn lên mắt vợ trong khi vợ đang ngủ,  thầm so sánh tấm lòng của vợ với trái tim của một vị nữ thánh. Nàng thì  luôn luôn nói: “Em chỉ muốn làm cái bóng nhỏ và âm thầm bên đời anh  thôi”. Mai chưa hề đọc nhiều sách, nhưng nàng đã biết chọn vị trí thấp  nhất để được nâng lên cao nhất trong lòng chồng con.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-8980031880746745381?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/8980031880746745381/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/05/vo-hien.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8980031880746745381'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8980031880746745381'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/05/vo-hien.html' title='Vợ hiền'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-146514073575734881</id><published>2010-05-02T13:48:00.000+07:00</published><updated>2010-05-02T13:48:01.614+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Kỉ niệm'/><title type='text'>Bức thư gửi thầy Lê Mậu Long</title><content type='html'>Mình không biết bạn này là ai? Mình xin đăng tạm nhé. Thầy Long dạy rất hay.&lt;br /&gt;&lt;strong style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Tặng thầy của em  :"&amp;gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;img src="http://upload.yeuamnhac.com/data/blog/yan3/thumb/bia_4019589.jpg" /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;                   "Em học giùm anh hay chị của em hả?" &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem43.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem43.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;br /&gt;Đó là câu nói mà đến bây giờ cứ nhắc đến thầy là tụi bạn em nó lại chọc  em như thế &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem43.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem43.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;br /&gt;Là thành viên trực thuộc lớp H8B1 nhưng môn của CTDL thì em đăng kí sang  T8B2 vì vướng giờ của thầy Hiếu (Sau này thầy Hiếu đổi lại giờ nên em  mới mon men sang học ké lớp chính thức của mình) &lt;span style="color: yellow;"&gt;Xử  đẹp thầy Hiếu đi thầy &lt;/span&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem42.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem42.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;br /&gt;Ghét thầy lắm cơ, thầy cứ chọc em mãi &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem5.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem5.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;br /&gt;Ngay từ cái tiết học đầu tiên thầy đã làm cho em ấn tượng với việc một  giảng viên đi dạy tay không &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem39.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem39.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt; Rồi khi thầy "cất giọng" của thầy lên  thì làm em choáng váng vì cái giọng của người Huế hay Quãng Ngãi gì đó  (Đến giờ em vẫn chưa dám hỏi thầy quê thầy ở đâu) ^o^ Tiếp đến là thầy  hỏi tụi em khăn lau bảng vì thầy bảo xài miếng mút dơ lắm. Thế là em lon  ton chạy vèo ra khỏi trường, chạy một mạch qua bên kia đường để mua hai  cái khăn vào cho thầy &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem44.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem44.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt; &lt;br /&gt;....&lt;br /&gt;Thầy bắt đầu tiết học bằng việc nhìn em và hỏi "Em học giùm anh hay chị  của em hả?" Em bảo không phải và em học cho em thì thầy lại bảo "Có chút  xíu con vậy mà là sinh viên hả" Cả lớp nó cười rần lên làm em ngại gần  chết. Thầy thật là quỷ quá đi &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem52.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem52.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt; Cái thầy cười, nụ cười của thầy nhìn  hiền gì đâu áh &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem29.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem29.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt; Buổi học đầu tiên thầy chỉ lấy cục  phấn, ghi lên bảng dòng chữ "Lê Mậu Long" và bắt đầu thầy ngồi thầy giới  thiệu về thầy hết sức ngắn gọn "Tên trên bảng và là giáo viên thỉnh  giảng, thỉnh giảng không phải là thỉnh về để giảng mà là thỉnh thoảng  mới giảng" &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem43.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem43.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt; Và thầy dạy .... những cái thầy dạy  là những cái mà không một giảng viên nào làm đó là thầy chỉ toàn là hỏi:  "Học CSLT và KTLT chưa?" , "Học cái gì trong môn đó?", "Giờ còn nhớ gì  không", "Biết học môn này để làm gì không?",.... hỏi xong thầy phán cho  một câu "Rồi xong, bữa nay vậy là đủ" Tụi em "Hả" lên một cái rồi nhìn  thầy với ánh mắt nói lên là chả hiểu chuyện gì đang xảy ra &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem28.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem28.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt; Thầy lại cười &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem4.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem4.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt; &lt;br /&gt;.... Nhưng rồi thầy cũng giảng, thầy bắt đầu viết tên môn học "Cấu trúc  dữ liệu" và các chương của môn. Rồi thầy ngồi lên bàn đầu tiên giữa lớp (&lt;span style="color: yellow;"&gt;Trước mặt em&lt;/span&gt;) và bắt đầu giảng và không đụng đến  cái micro luôn &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem22.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem22.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;br /&gt;Tiết học đầu tiên của thầy ấn tượng với em là thế nhưng các buổi học sau  thầy còn làm tụi em đi từ bất ngờ này tới bất ngờ kia &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem42.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem42.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt; Thú thật thì những cái thầy dạy đối  với em nó hết sức là mới lạ &lt;span style="color: yellow;"&gt;(hoặc cũng có thể em đã  "thoáng" biết đến) &lt;/span&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem39.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem39.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt; &lt;br /&gt;Thầy "dễ thương" vô cùng luôn, thầy bảo tuần thứ tư thực hành, tụi em  xúm nhau ở lại trường và chờ thầy tới .... 2h .... vẫn chưa thấy thầy  đâu .... và đến 2h40 pm thì tụi em rủ nhau đứa thì đi về, đứa vào căn  tin uống nước. Riêng em phải đi lang thang tới 6h chiều để học Kĩ thuật  lập trình. Qua hôm sau hỏi thầy thì thầy bảo là quên. Vậy mà đến ngày  thứ 6 tuần sau đó, em "có việc" phải nghỉ tiết thực hành "đầu tiên" của  thầy, qua hôm sau thầy đã "điểm mặt" em và Mai và bảo hai tụi em hôm qua  không đi thực hành &lt;span style="color: yellow;"&gt;(Thầy nhớ mặt em rồi thì phải)&lt;/span&gt;  &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem43.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem43.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi đến buổi thứ 5 hay 6 gì đó, thầy vác theo cái máy chiếu và bắt đầu  làm cái công việc mà thầy từng bảo là "Chiếu chiếu giống đi xem phim có  thuyết minh" ấy. Ôi nó chán vô cùng. Em đã cố gắng hết sức nhưng hôm đấy  em không thể nào không ngủ gục được, cái máy chiếu thì mờ căm, thầy lại  chỉ toàn nói với nói nên mắt em nó cứ mờ dần .... mờ dần .... và rồi  hồn em lơ lửng &lt;span style="color: yellow;"&gt;(Cũng chưa đến nỗi gục hẳn xuống bàn  như các môn khác) &lt;/span&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem43.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem43.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt; Rồi đang trong "cơn mơ" thì Mai nó  khều khều và chưa kịp nhận ra chuyện gì thì em đã nghe thầy hỏi "Ngủ hả"  , em "giả đò" bảo "Đâu có đâu thầy" nhưng thật tình là em vẫn chưa khỏi  "lửng lơ" &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem39.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem39.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt; Nhưng thương thầy lắm, nghe thầy bảo  là do thầy bị bảo là dạy CNTT mà không dùng công nghệ chứ em biết là  thầy cũng chả ưa gì nó phải ko thầy &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem21.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem21.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt; Mà quý thầy nhất là sau khi em vào  cái buổi thực hành liền sau ấy, em dốc hết sự can đảm nói với thầy là em  ghét cái máy chiếu ấy. Tuy bị thầy chọc "Buồn ngủ hả, vậy thì mai kêu  lên làm bài cho hết buồn ngủ" nhưng thầy đã không sử dụng máy chiếu nữa,  lại còn hỏi tụi em không thích xài máy chiếu àh, tụi em dạ thì thầy lại  bảo tụi em thích hành hạ thầy &amp;gt;.&amp;lt;&lt;br /&gt;....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Viết khi nào cho hết thầy nhỉ, tuy khoảng thời gian thầy dạy tụi em rất  ngắn ngủi nhưng có lẽ cái tên "Thầy Long" đã in sâu vào tâm trí em rồi  vì đó giờ chưa một thầy cô nào lại chọc ghẹo em nhiều và thường xuyên  đến như thế &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem5.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem5.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;br /&gt;....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: magenta;"&gt;&lt;strong&gt;Em cám ơn thầy vì những gì thầy đã làm với  tụi em.&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt; Có thể sau này chúng ta sẽ còn gặp lại nhau  &amp;gt;.&amp;lt; nhưng những kỉ niệm đầu tiên về thầy em sẽ mãi mãi không bao  giờ quên &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem42.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem42.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: magenta;"&gt;&lt;strong&gt;Mãi nhớ : &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;strong&gt;n lần "Em học giùm anh hay chị của em hả?"  &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem43.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem43.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;br /&gt;4 cái khăn lau bảng đang nằm bơ vơ ở nhà của em &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem42.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem42.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;br /&gt;2 lần xách máy chiếu và 4 lần em "gục ngã" &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem43.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem43.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;br /&gt;2 lần xém bị thầy kí đầu khi đang hỏi bài &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem39.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem39.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;br /&gt;n câu nói rất ư là dí dỏm của thầy &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem42.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem42.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;br /&gt;n lần thầy "bình tĩnh" &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem19.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem19.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;br /&gt;2 lần thầy cầm tập em và hỏi "Em người Hoa hả" &amp;gt;.&amp;lt;&lt;br /&gt;....&lt;br /&gt;Đặc biệt là em rất rất cám ơn thầy đã chỉ cho em cách làm Menu để tối  hôm ấy em đã làm bài thi giữa kì môn KTLT một cách đầy tự tin và thành  công &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem44.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem44.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và rất rất nhiều kiến thức lời giảng thú vị khác mà thầy đã mang đến cho  lớp em &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem38.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem38.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: darkorange;"&gt;&lt;strong&gt;Thương thầy nhiều nhiều lắm ....&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;  &lt;span style="color: red;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Thầy&lt;/em&gt; Lê Mậu Long&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;  &lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;img border="0" onclick="if(this.resized) {window.open('http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem29.gif');}" onload="if(this.width&amp;gt;700) {this.resized=true; this.width=700; this.title='Hãy bấm vào để xem hình lớn đầy đủ !';}" onmouseover="if(this.resized) this.style.cursor='pointer';" src="http://data.yeuamnhac.com/yanner/Smilies/GemFam/gem29.gif" /&gt;&lt;!--UserPostedImage--&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: green;"&gt;&lt;strong&gt;Viết cho ngày 20 - 11  năm 2009&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: green;"&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;span style="color: green;"&gt;&lt;strong&gt;Bé Cún&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-146514073575734881?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/146514073575734881/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/05/buc-thu-gui-thay-le-mau-long.html#comment-form' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/146514073575734881'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/146514073575734881'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/05/buc-thu-gui-thay-le-mau-long.html' title='Bức thư gửi thầy Lê Mậu Long'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-7644392240536933839</id><published>2010-04-21T20:22:00.001+07:00</published><updated>2011-02-27T00:20:39.786+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tình yêu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Góc nhìn khác'/><title type='text'>PHẢI LẤY NGƯỜI NHƯ AI ?</title><content type='html'>&lt;img alt="" border="0" class="tcattdimgresizer" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" src="http://img248.imageshack.us/img248/4663/29374618.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Nguyên tắc chung: Ngu thì  chết, bệnh tật không tự nhiên sinh ra&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều này có nghĩa là đàn ông không "tự dưng xấu". Nhiều bạn lấy làm ngạc   nhiên rằng người chồng mình sao trước, và sau khi cưới lại khác đến   vậy. Trước kia anh ta dịu dàng, galant, sạch sẽ, còn sau khi cưới anh ta   cục cằn, vô học, bẩn thỉu, một sự biến đổi thần kỳ chăng?&lt;br /&gt;&lt;a href="http://draft.blogger.com/post-edit.g?blogID=3086490607517917670&amp;amp;postID=7644392240536933839" name="more"&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;Không, cái người đàn ông cục cằn, vô học, bẩn thỉu ấy không tự nhiên   sinh ra. Anh ta vẫn ở đó, ở trong cái lớp vỏ dịu dàng sạch sẽ lãng mạn   ấy, chỉ có điều bạn không nhận ra thôi. Nếu bạn mua phải một con cá ươn,   thì đó là do số phận, hay do bạn đoảng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì thế, lấy chồng tốt hay chồng xấu không phải là sự may rủi, điều đó   phụ thuộc vào chính bạn, và chỉ bạn mà thôi. Bạn chọn đúng, bạn sẽ được   hàng tốt, bạn chọn sai, bạn vớ phải hàng dởm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;2. Nguyên tắc 2: Yêu không tin  vào sự lãng mạn nhảm nhí&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" class="tcattdimgresizer" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" src="http://img171.imageshack.us/img171/3987/44448814.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Is this your true love?&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Yêu là cái gì? Các bạn nhà văn, nhà thơ từ xưa đến nay đã tô vẽ, thần   thánh hóa, huyền bí hóa, ... hóa tình yêu một cách triệt để, nào là yêu   là hy sinh, hết mình, không bao giờ nói lời hối tiếc; là không biết tại   sao yêu thì mới là yêu ... Tín đồ trung thành nhất của những cái tuyên   ngôn hũ nút này, tất nhiên, là các bạn gái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các bạn quên mất hai điều quan trọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ nhất, nhà văn nhà thơ là những người thần kinh không bình thường   (quá bay bổng?), và nói chung là có cuộc sống không bình thường. Họ   nhìn, đánh giá, cảm nhận cuộc sống theo một cách khác chúng ta. Trừ phi   bạn cũng muốn sống như họ, còn không thì đừng có nghe họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ hai, những kẻ hay tuyên truyền cho mấy thứ tình yêu như ở trên là   ai? LÀ ĐÀN ÔNG. Tại sao? Bởi vì những điều đó có lợi cho họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những cô gái bị ảnh hưởng bởi sự tuyên truyền một cách hoang tưởng về   tình yêu này sẽ lao vào tình yêu như một con thiêu thân mù quáng. Yêu là   không thể lý giải được, yêu là không tính toán, yêu là đi theo tiếng   gọi trái tim v.v. OK, tốt thôi, đến lúc bị một thằng chồng vũ phu đánh   đập, bị bà mẹ chồng nanh ác chửi bới... thì mang trái tim ra mà đền nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóm lại: Yêu là quá trình phát triển cảm xúc, và đặc biệt là sự tìm   hiểu, chọn lựa cần thiết đối với người bạn yêu. Lý trí cần cho tình yêu   cũng như trái tim vậy. Kẻ nào nói với bạn tình yêu không cần lý trí, ấy   là bởi vì kẻ đó chẳng có tí trí óc nào. Còn nếu bạn cũng muốn mình  không  có trí óc như vậy, thì hãy xem lại nguyên tắc số 1.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: orange;"&gt;3. Nguyên tắc 3: Tình yêu chẳng  giúp  được gì (nhiều)&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;img alt="" border="0" class="tcattdimgresizer" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" src="http://img228.imageshack.us/img228/37/32856441.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Love is caring, love is kind&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Tại sao phụ nữ khổ hơn đàn ông? Bởi vì họ ít lý trí hơn. Phụ nữ suy nghĩ   bằng trực giác, bằng cảm tính, cảm xúc, mà những cái này thì rất dễ  tác  động. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều phụ nữ tin tưởng nhất là gì? Có tình yêu là sẽ vượt qua tất cả?   Chắc ko? Giống như bọn nghiện vậy, có thuốc là chúng tin rằng có thể tự   mình xây dựng được cả thiên đường cho bản thân, nhưng ai cũng biết  thiên  đường của nghiện thì hết cơn say thuốc là hết sạch, thiên đường  của  những kẻ coi tình yêu là phép màu cũng sẽ chết sau ngày cưới. Khi  dân  nghiện say thuốc, chúng có cảm giác chúng trở thành siêu nhân có  thể bay  như chim, khỏe như gấu, vui như tết. Khi phụ nữ yêu họ cũng có  cảm giác  y như vậy, chính vì thế họ nghĩ rằng chừng nào cái cảm giác  say sưa này  còn tồn tại, họ có thể vượt qua tất cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kết cục thì sao? Bọn nghiện thân tàn ma dại. Còn phụ nữ mù quáng cũng   thân tàn ma dại sau khi nhận ra rằng cơn mê tình chẳng giúp họ đương đầu   tốt hơn với những khó khăn trong cuộc sống gia đình, ngược lại, những   khó khăn đó làm họ tỉnh mộng, và rốt cục tình thì chẳng còn, lại đeo   thêm mấy cục nợ đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì thế, hãy luôn nhớ rằng, tình yêu là con chim nhỏ, xinh xắn, yếu ớt.   Nó không giúp bạn vượt qua chông gai thử thách gì đâu, ngược lại, bạn   còn cần phải chăm sóc, bảo vệ, o bế nó các kiểu nếu không muốn nó chết.   Tất nhiên đôi khi nó giúp bạn, làm cho cuộc sống của bạn thêm dễ chịu,   nhưng phần lớn thời gian thì bạn là người phải giúp nó, chăm nó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đối thoại:&lt;br /&gt;- Tình yêu ơi, tao khổ quá, sao mày không giúp tao vượt qua khó khăn?&lt;br /&gt;- Tao có hứa giúp mày vượt qua khó khăn hồi nào đâu? Tự mày nghĩ ra cái   công dụng đấy cho tao mà.&lt;br /&gt;- Nhưng nhiều khi tao thấy có mày tao cũng có thêm sức mạnh đấy chứ?&lt;br /&gt;- À, đại khái tao là viên thuốc hạ sốt, mày bệnh quá thì tao có thể giúp   mày hạ nhiệt một lúc, nhưng tao KHÔNG PHẢI LÀ THUỐC CHỮA BỆNH. Còn mày   thì cho rằng tao là thứ thuốc vạn năng bệnh nào cũng chữa. Mệt tao  quá.&lt;br /&gt;&lt;span style="color: orange;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;4. Nguyên tắc 4: Chuyện nhỏ là chuyện lớn&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&lt;img alt="" border="0" class="tcattdimgresizer" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" src="http://img521.imageshack.us/img521/8001/40408483.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Small thing can have big shadow&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Bạn cho rằng điều gì là quan trọng ở người đàn ông đang tán tỉnh bạn?&lt;br /&gt;Đa phần các bạn gái sẽ trả lời: Anh ấy tốt với tôi, anh ấy yêu tôi, thế   là đủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu trả lời phổ biến (và tâm đắc) này của các bạn, rất tiếc hoàn toàn   chả có tí giá trị nào trong việc tìm kiếm một người đàn ông tốt để làm   bạn đời. Khi đàn ông đi tán gái, tất nhiên anh ta phải tốt, tất nhiên   anh ấy nói anh ấy yêu bạn. Đem tiêu chuẩn "tốt với tôi, yêu tôi" ra để   chọn lựa, chẳng khác nào con cá trong đối thoại sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cá, thế nào là một thợ câu giỏi?&lt;br /&gt;- À, theo tớ một thợ câu giỏi phải có cần câu, có mồi câu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đấy, có buồn cười không? Đã đi câu, ai chẳng có cần, ai chẳng có mồi   (loại thợ câu đi người không đến hồ, xòe tay ra cho cá tự nhảy vào là   siêu nhân, không tính), cần và mồi chẳng là gì để chứng tỏ một tay thợ   câu tốt, tương tự "tốt với tôi, yêu tôi" chẳng nói lên được gì về người   đàn ông đang muốn có bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế cái gì mới là "chuyện lớn" quan trọng để bạn xác định được một ông   chồng tốt?&lt;br /&gt;Đấy chính là những chuyện nhỏ. Những hành động cử chỉ lặt vặt trong đời   sống hàng ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những chuyện lớn ai cũng chú ý, nên ai cũng cố gắng làm tốt, hoặc giả vờ   làm tốt. Những chuyện nhỏ ít được để ý đến mới hiển thị tốt nhất một   con người, đặc biệt là khi người ta lơ đãng, hoặc người ta cho rằng   không có ai để ý đến mình. Anh ta ngáp có che miệng không, ăn xong có   ngậm tăm đi ngoài đường không, gặp tai nạn trên đường có xúm vào xem   không, khi tức giận có chửi bậy không, về nhà có vứt quần áo bừa bãi   không, bóng đèn cháy có gọi thợ không, vay tiền bạn bè có trả đúng hạn   không, ngồi một chỗ có rung đùi như bị động kinh không? Đấy, bạn phải   tìm hiểu người đàn ông của đời mình thôgn qua những thứ "lặt vặt" đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có bạn hỏi: Chuyện nhỏ vớ vẩn ấy thì liên quan gì đến tình yêu vĩ đại?   Chỉ là những thói quen, sửa là được, quan trọng là yêu, tình yêu đủ lớn   thì sẽ vượt qua hết... la la la...&lt;br /&gt;Trả lời: Hành vi bắt nguồn từ thói quen, thói quen bắt nguồn từ tính   cách, văn hóa. Mà TÍNH CÁCH, VĂN HÓA chứ không phải TÌNH YÊU, mới là sự   đảm bảo cho hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: orange;"&gt;&lt;span style="font-size: medium;"&gt;5.  Nguyên tắc 5: Đừng nghe đàn  ông nói, hãy nhìn đàn ông làm&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&lt;img alt="" border="0" class="tcattdimgresizer" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" src="http://img514.imageshack.us/img514/595/81753947.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Love is not only a noun, it is also  a verb&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Khoảng 90% những lời lẽ của đàn ông về tình yêu với bạn gái của mình là   không thể tin được. Đặc biệt là các thanh niên chim chíp tán gái thì   thôi rồi, toàn mang nhạc thị trường, nhạc sến, trà sữa tâm hồn, danh   ngôn, trích dẫn truyện tình ba xu, phim Hàn Quốc ... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10% lời lẽ còn lại thì có thể tin (chẳng hạn như "em ơi anh muốn x em") [&lt;img alt="" border="0" class="inlineimg" src="http://www.photo.yeah1.com/images/smilies/yahoo/24.gif" title="Rolling on the floor" /&gt;] nhưng lại  không có giá trị  lâu dài. Đây là điều phụ nữ dễ bị nhầm lẫn nhất, vì 10%  này ngay cả  những người đàn ông TỬ TẾ nhất cũng thường nói.&lt;br /&gt;Chẳng hạn: Anh yêu em mãi mãi. Anh sẽ đi bên em suốt cuộc đời. Anh   sẽ....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ có nói dối không? Không. Không nói dối, vì khi nói ra câu đấy họ thực   sự nghĩ như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng sau đấy, xin lỗi, anh không có ý lừa em, nhưng không hiểu sao   anh... sorry.. tình cảm của chúng ta không như cũ nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đàn ông khi yêu hay thích khẳng định mình, nói ra nhiều câu có chủ ngữ   là ngôi thứ nhất: Anh thế này, anh thế khác... Các cô gái nghe say sưa,   mắt chớp chớp miệng đớp đớp, tâm đắc ghê lắm. Mình yêu anh ấy quá, anh   ấy bảo là... anh ấy hứa là...anh ấy là người....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy kết luận ở đây là gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe đàn ông tán cho vui thôi. Chủ yếu là phải nhìn xem anh ta làm được   cái gì. Anh bảo anh lo được cuộc sống cho tôi, vậy phải xem anh có tháo   vát, kiếm tiền được không. Anh bảo anh có trách nhiệm với tôi, vậy  phải  xem anh đối xử với bạn bè, người thân của mình thế nào. Anh bảo  anh là  người tốt, vậy phải xem anh có ghét chó và trẻ con hay không,  vay tiền  bạn có trả không ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn nào yêu không mở to mắt ra mà nhìn, chỉ chết vì mấy câu văn hoa ba   xu, đến lúc khổ lại đổ tại duyên số...xin mời xem lại nguyên tắc số 1.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: orange;"&gt;&lt;span style="font-size: medium;"&gt;6.  Nguyên tắc 6: Đâu là đức tính  quan trọng nhất&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&lt;img alt="" border="0" class="tcattdimgresizer" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" src="http://img696.imageshack.us/img696/6767/78259968.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;To love is to change&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Đức tính tốt cũng có nhiều tính chất khác nhau, lãng mạn, mạnh mẽ, giỏi   giang, phong độ, tháo vát, thông cảm, bao dung, chăm chỉ... gi gỉ gì  gi,  cái gì cũng cần, cái gì cũng tốt. Nhưng tất nhiên là thật khó mà  tìm  được người hoàn hảo như vậy. Mà nếu có kiếm được, thì chắc bạn cũng  chả  đủ hoàn hảo để mà lấy được người ta. Thế thì, nếu như phải rút  gọn, phải  lựa chọn và quyết định trong những đức tính ấy, trong số  những người  bạn "có thể" lấy được, thì bạn sẽ lấy ai, lấy người như thế  nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ cũng cần chú thích thêm để các bạn đỡ thắc mắc, ấy là quan trọng   nhất không có nghĩa là duy nhất cần thiết, lại càng không có nghĩa đó là   yếu tố đầu tiên cần được đưa ra xem xét (cái đầu tiên, theo tôi nghĩ,   là tìm hiểu xem đối tượng có bị Gay, hoặc bất thường về sinh lý hay   không). Cái đức tính đó là khả năng tiếp thu, học hỏi, nhận thức những   sai lầm, điểm yếu của mình và cố gắng sửa chữa chúng. Nói cách khác, đó   là khả năng tự hoàn thiện bản thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu lấy một người biết nhận ra khuyết điểm, dám nhận sai, sai dám sửa   (không đảm bảo thành công 100%) thì các bạn có thể yên tâm là cuộc sống   càng ngày càng tốt đẹp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy khi chọn lựa, ngoài việc nhìn vào những gì đối tượng đang có, hãy để   ý đến những gì đối tượng THAY ĐỔI trong quá trình quen biết, yêu  đương,  để ý đến cách anh ta tốt lên hay xấu đi xem anh ta có được khả  năng tự  hoàn thiện bản thân hay không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Arial Black;"&gt;from  webtretho&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-7644392240536933839?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/7644392240536933839/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/04/phai-lay-nguoi-nhu-ai.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/7644392240536933839'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/7644392240536933839'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/04/phai-lay-nguoi-nhu-ai.html' title='PHẢI LẤY NGƯỜI NHƯ AI ?'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-2929215458730044088</id><published>2010-04-10T20:34:00.000+07:00</published><updated>2010-04-10T20:34:37.268+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thế giới hiện tại'/><title type='text'>Chuyện về cô bé Nhung</title><content type='html'>Thật sự mình cũng không thích ghi rõ tên họ. Đây là bài viết mình đọc trên báo. Có những người ham học mà chẳng có điều kiện. Còn T tiếc cho những người có điều kiện mà chẳng chịu, chịu học mà chẳng biết suy xét thấu đáo. T sẽ cố gắng học thật tốt để giúp đỡ những người cần giúp đỡ. T xin hứa.&lt;br /&gt;Sau đây là đoạn trích:&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;"...&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: 13px; text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hôm chúng tôi đến thăm hai em, Bùi Hồng Nhung đi chơi từ sáng đến tối mịt mới về. Em bảo rằng, ở nhà không có việc gì làm, không có ai chơi, tuy vẫn sợ suýt bị bán làm gái nhưng Nhung đã già dặn với những sóng gió như vậy rồi. Nhung bảo, cuộc đời em có nhiều sóng gió hơn thế. Bố mẹ bỏ nhau từ khi em còn nhỏ. Kinh tế gia đình bấn loạn, bố còm cõi đi làm xe ôm không nuôi nổi hai anh em Nhung ăn học. Đến năm lớp 6, Nhung phải bỏ học vì không có&amp;nbsp;tiền&amp;nbsp;đóng học phí. Em van xin bố viết đơn xin giảm học phí theo tiêu chuẩn con nhà nghèo nhưng lần lữa, ông cũng không viết. Em không biết làm nghề gì để nuôi bản thân, suốt ngày loanh quanh ở nhà làm việc vặt. Anh trai Nhung, Bùi Tiến Mạnh đang đi học làm đầu, cắt tóc nên cũng cần chi tiêu nhiều. Trong ngôi nhà cấp 4 nằm lọt thỏm trong dãy nhà cao tầng ở tổ 6, khu 3, phường Trần Hưng Đạo, Tp Hạ Long đã bao năm nay thiếu vắng hơi ấm người đàn bà, người vợ, người mẹ chăm sóc gia đình. Từ trước đến nay, mẹ không chu cấp gì cho Nhung, mẹ không đoái hoài gì đến đứa con bé bỏng này. Một lần duy nhất sau nhiều năm xa cách, Nhung cảm nhận được hơi ấm của người mẹ là hôm mẹ đưa Nhung từ thị xã Cẩm Phả sau vụ bắt cóc về nhà. Ngồi trong lòng mẹ, lòng Nhung có hai cảm xúc trái ngược nhau. Em vẫn còn cảm giác sợ nhưng hơi ấm từ người mẹ đã xua tan cái lạnh giá đó. Đã hơn chục năm nay, em không được mẹ ôm ấp, được vuốt ve như ngày nào. Nhung không oán mẹ mà chỉ trách số phận đã không mỉm cười với em như bao đứa bạn cùng lứa khác.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tuy chưa phải lao động gì nhưng cuộc đời phía trước của Nhung vẫn đầy gian nan, thử thách. Một vài lần Nhung giúp việc trên tàu hàng và tàu cá. Đi được mấy hôm rồi bỏ. Em thèm cảm giác được đi học như các bạn. Chơi cùng Bùi Thị Chi đang học lớp 10 trường THPT Ngô Quyền, TP Hạ Long nên Chi biết bạn mình đang rất khát học. Nhung thường mượn sách vở Chi về xem cho đỡ nhớ. Người bố ngậm ngùi kể lại ngày xưa Nhung học rất khá. Thời gian đầu em nghỉ học, giáo viên cũng ghé qua nhà động viên em đến trường. Các giáo viên đánh giá Nhung là học sinh khá, tiếp thu kiến thức nhanh, bỏ học sẽ rất phí phạm. Lúc ấy, Nhung chỉ biết cúi gằm mặt và nói lí nhí trong miệng là nhà nghèo nên không thể tiếp tục đi học như chúng bạn. Ngày xưa, sách vở của Nhung dày lắm nhưng nay đã hoen ố, mối mọt ăn hết. Hàng ngày, những thứ quen thuộc với em là những bộ quần áo màu mè, những chiếc gương, lược, bấm móng tay, những loại dầu gội đầu để mỗi tối còn đi chơi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bà em mới mất cách đây 1 tháng, em cũng mất đi một chỗ dựa tinh thần. Ngày bà em còn sống, Nhung đi chơi về khuya chỉ dám gọi nhỏ để bà ra mở cửa. Sau ngày bà mất, em vẫn đi chơi nhưng về sớm hơn. Em sợ, sợ ai đó lừa đi và sợ nỗi cô đơn lạnh lẽo trống vắng trong lòng khi không còn người bà thân yêu.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Em sợ một ngày sẽ vấp ngã trên đường đời, không như Chi có cả mẹ lẫn bố chăm sóc, bảo ban. Nhung chỉ còn một mình với chiếc bóng lầm lũi. Bố quần quật cả ngày ngoài bụi đường, tối lại tổ tôm đến khuya. Anh trai cũng không chịu nổi gia cảnh nên đi làm kín ngày, tối cũng lao vào tụ điểm với bạn bè để không phải nhìn thấy cảnh người bố suốt ngày bù khú với tổ tôm.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bố mẹ bỏ nhau, bị lừa bán, mất người thân, tưởng chừng như Nhung suy sụp hoàn toàn nhưng khi hỏi sắp tới em sẽ làm gì, Nhung dõng dạc: “Em lớn rồi, em muốn học một nghề để sau này kiếm tiền. Gia đình em cũng chỉ vì đồng tiền mà mỗi người một nơi. Vì vậy em phải kiếm nhiều tiền để phụ giúp bố và anh trai”. Trong cái ước mơ nhỏ nhoi của cô bé ấy, cô vẫn khát khao có một cửa hàng bán quần áo nhỏ ở chợ Hòn Gai. Nhung sẽ đi làm thuê kiếm tiền, rồi nhờ các bác bên ngoại phụ giúp thuê cửa hàng để em làm ăn. Bước đường phía trước của Nhung là thế: trong trẻo, dứt khoát, có khát vọng nhưng cũng lắm gian truân."&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-2929215458730044088?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/2929215458730044088/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/04/chuyen-ve-co-be-nhung.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/2929215458730044088'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/2929215458730044088'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/04/chuyen-ve-co-be-nhung.html' title='Chuyện về cô bé Nhung'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-4068701022123439709</id><published>2010-03-29T21:34:00.000+07:00</published><updated>2010-03-29T21:34:09.128+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Cuộc đời do bạn quyết định - bí quyết 90/10</title><content type='html'>&lt;div class="main-bd"&gt;   &lt;div style="color: #40007f;"&gt;&lt;div&gt;&lt;span&gt;   &lt;span&gt;Bài sưu tầm&lt;/span&gt;  &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;Nguồn&lt;/span&gt;: &lt;span&gt;emotino.com&lt;/span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt;Lời giới thiệu:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt;Nội dung:&lt;/span&gt;    &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #40007f; text-align: center;"&gt; &lt;img height="110" src="http://www.baihocthanhcong.com/images/stories/anhbaiviet/zen.jpg" style="height: 110px; width: 110px;" width="110" /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Bí quyết&amp;nbsp;90/10 là gì? 10% cuộc đời là những gì xảy đến đối với bạn, 90%  cuộc đời là do những phản ứng của bạn đối với những chuyện xảy ra.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; &amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Thế nghĩa là sao? Giờ hãy thử xét một ví dụ: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Bạn đang dùng điểm tâm cùng với gia đình. Con bạn làm đổ cà phê lên áo  bạn. Chuyện đó xảy ra bất chợt, bạn không kiểm soát được. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Ðiều xảy ra tiếp sau đó là phản ứng thuộc quyền quyết định của bạn. &lt;/span&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Bạn mắng cháu. Cháu phát khóc. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Bạn trách cả vợ mình đã đặt tách cà phê quá gần rìa bàn. Hai người bắt  đầu cãi nhau một hồi. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Bạn đùng đùng bước lên lầu thay áo. Khi bạn trở xuống con bạn vẫn còn  khóc, chưa ăn xong để đi học. Cháu bị lỡ chuyến xe đưa đón. Vợ bạn phải  hối hả đi làm. Bạn đi nhanh ra, đưa con đến trường. Sợ trễ, bạn chạy xe  vượt tốc độ cho phép. Sau khi chịu phạt nặng, bạn đưa con tới trường trễ  hết 15 phút. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Con bạn chạy nhanh vào lớp không kịp chào bạn. Bạn đến văn phòng trễ 20  phút, lại thấy mình bỏ quên chiếc cặp ở nhà... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Một ngày của bạn đã bắt đầu thật khủng khiếp. Chuyện càng lúc càng tệ  hại tiếp tục xảy ra... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Buổi chiều bạn buồn chán trở về nhà để thấy vợ con không vui vẻ đón mừng  mình như ngày hôm trước.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Tại sao bạn có một ngày buồn chán như thế?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; A. Tại tách cà phê chăng? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; B. Tại con bạn chăng? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; C. Tại người cảnh sát à? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; D. Do bạn gây ra đấy chứ? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Câu trả lời đúng là D. Bạn đã không làm chủ cái 90% thuộc quyền phản ứng  của mình. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Cách phản ứng chỉ trong năm giây của bạn đã tạo nên một ngày bất hạnh. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Bạn cũng đã có thể phản ứng một cách khác. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Khi tách cà phê đổ, cháu bé muốn khóc, bạn đã có thể nói: “Không sao đâu  con, lần sau con nên cẩn thận hơn một chút”. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Bạn nhẹ nhàng lên lầu thay áo và mang theo chiếc cặp. Bạn xuống nhà vừa  kịp vẫy tay chào lại cháu bé lên xe đưa đón. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Vợ chồng bạn hôn nhau rồi cùng đi làm. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Bạn đến văn phòng sớm năm phút và vui vẻ chào các đồng nghiệp buổi sáng.  Có lẽ sếp cũng khen bạn về một ngày làm việc có hiệu quả. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Hãy nhớ rằng phản ứng của bạn rất quan trọng. Chuyện bất ngờ xảy ra chỉ  chiếm 10%, quyết định phản ứng của bạn chiếm tới những 90%. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Hãy nhớ và áp dụng bí quyết 90/10 cho mọi việc xảy ra trong ngày, bạn sẽ  thấy cuộc đời bạn tốt hơn thật nhiều.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color: #40007f;"&gt; Chúc bạn thành công!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-4068701022123439709?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/4068701022123439709/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/03/cuoc-oi-do-ban-quyet-inh-bi-quyet-9010.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/4068701022123439709'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/4068701022123439709'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/03/cuoc-oi-do-ban-quyet-inh-bi-quyet-9010.html' title='Cuộc đời do bạn quyết định - bí quyết 90/10'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-3551151400974736768</id><published>2010-03-28T08:21:00.000+07:00</published><updated>2010-03-28T08:21:37.190+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Giáo dục'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Người Mỹ dạy bài học 'Cô bé lọ lem' như thế nào?</title><content type='html'>&lt;style&gt;img{padding: 10px 20px 10px 10px;float:left;}bbquote{background-color:rgb(173,184,177)}&lt;/style&gt;&lt;br /&gt;Tôi xin gửi bài viết để các thầy cô giáo nhìn lại xem mình đã dạy được  cho học sinh mình bằng bao nhiêu % kiến thức và giá trị. Đã dùng cách  nào để dạy học sinh, làm các em thích "văn của xã hội" hơn " văn của  giáo dục" là lỗi ở đâu. (Nguyễn Hữu Tân) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="imgleft"&gt;&lt;img alt="" src="http://files.myopera.com/quanghieu/blog/ab37.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người gửi: Nguyễn Hữu Tân &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi là một người của xã hội nửa cũ nửa mới. Tôi có cảm nhận rằng học  sinh bây giờ có điều kiện về vật chất rất tốt nhưng điều kiện tinh thần  vươn lên thì rất yếu. Xung quanh các em bây giờ có quá nhiều điều cám  dỗ, nhiều sự hấp dẫn mang tính "hội đồng" lôi kéo, rủ rê. Các em thì  không được trang bị đầy đủ những kiến thức, những bản lĩnh để đứng vững  trong môi trường sống. Tôi không nói cụ thể về những vấn đề mà các em  đang gặp phải. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói về nguyên nhân dẫn tới hướng tư duy, cách tiếp nhận cuộc sống  thì trước hết không ai có quyền trách các em mà phải hướng tới việc  trách những bậc phụ huynh, không chú ý quan tâm tới việc giáo dục, định  hướng cho con em mà chỉ tập trung vào việc đối phó với "kinh tế". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn nữa, đó là trách nhiệm của các thấy cô giáo, giả dụ như môn Văn.  Nói chính xác ra liệu có thầy cô giáo nào dạy văn lại có thể toàn tâm  toàn ý hiểu được đúng giá trị của các tác phẩm văn học, hay chỉ ép học  sinh hiểu theo đúng giáo trình, đúng ý của giáo viên. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có phải các thầy cô giáo hiểu được giá trị thực tế của các tác phẩm  cũng có thể diễn đạt, trình bày, dạy dỗ cho các em với tư duy của "người  lớn" áp cho tư duy của "nhi đồng" hay không? Các thầy cô giáo có bao  giờ tự hỏi lại mình xem mình đã làm được gì đúng nghĩa với trách nhiệm  giáo viên, những gì đã làm được, những gì chưa làm được. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bản thân vợ tôi cũng là một giáo viên, cô ấy gặp phải nhiều học sinh  ở trong một xã hội mới "đổi đời" nhờ quy hoạch. Học sinh rất hư, có thể  nói là "vô văn hóa". Và vợ tôi cũng rất nóng tính. Điều hệ quả tất yếu  là có học sinh nữ lớp 9 (lưu ban 2 năm) sau giờ học bị vợ tôi cho một  cái tát vị tội quá xấc xược đã kéo một nhóm bạn trai đầu xanh đầu đỏ tới  cổng trường định hành hung. Sự việc đã phải nhờ tới công an can thiệp". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với những định kiến về giáo viên bây giờ, có thể vợ tôi sẽ được ra  giới "truyền thông" để "vinh danh tên tuổi" nhưng may mắn là "không".  Như chúng tôi, như các bạn ngày xưa, sợ thầy cô giáo hơn sợ bố mẹ. Còn  các em bây giờ "sợ không được chơi, sợ không được thể hiện cái tôi cá  nhân hơn bất kỳ cái gì". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm qua, tôi có đọc một bài dịch trên một blog rất có giá trị, tôi  đã in ra và đưa vợ tôi nghiên cứu. Nếu dạy được học sinh là một cái tốt,  còn nếu không dạy được học sinh thì cố gắng sau này dạy con. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi xin gửi bài viết đó ở dưới đây để các thầy cô giáo nhìn lại xem  mình đã dạy được cho học sinh mình bằng bao nhiêu % kiến thức và giá  trị. Đã dùng cách nào để dạy học sinh, làm các em thích "văn của xã hội"  hơn " văn của giáo dục" là lỗi ở đâu: Người Mỹ dạy bài học "Cô bé Lọ  Lem" như thế đấy! &lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote class="bbquote"&gt;&lt;br /&gt;Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài Chuyện Cô bé Lọ Lem. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ lem. Em học  sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa  rồi? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Học sinh (HS): Em thích Cô bé Lọ Lem Cinderella ạ, và cả Hoàng tử  nữa nhưng không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt  bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với  Cinderella. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe  quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban  đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu  không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình  mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc  luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các  em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn  gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy  (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ). Bây giờ thầy hỏi một câu khác.  Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ  hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em  cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy: Vì sao thế? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HS: Vì... vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành  hoàng hậu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như  đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác  thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là  người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình  mà thôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ thầy hỏi một câu khác: Bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự  vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao  Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất  trong vũ hội? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HS: Vì có cô tiên giúp ạ. Cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn  biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của  Cinderella. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy: Đúng, các em nói rất đúng. Các em thử nghĩ xem, nếu không có  cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HS: Đúng ạ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy: Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về  nhà được không? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HS: Không ạ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú  ý: Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè.  Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ.  Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt. Bây giờ, đề nghị các em thử  nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella  bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HS: Không ạ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng  tử, không được hoàng tử biết và yêu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy: Đúng quá rồi! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho  dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella  đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định  Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HS: Chính là Cinderella ạ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu  thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm  cho Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy  mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có  em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế  không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế  nào? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HS: Phải biết yêu chính mình ạ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân  mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu  mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo  ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm  được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể  ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé  trở thành hoàng hậu, đúng không? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HS: Đúng ạ, đúng ạ! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa  hợp lý không? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên  dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở  về chỗ cũ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy: Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà  văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô Bé Lọ Lem -  chú thích của người dịch) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai  chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này có ai trong  số các em muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay  hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem! Các em có tin như thế không? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả học sinh hồ hởi vỗ tay reo hò. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời Hàn Băng (nhà báo Trung Quốc) &lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;(c)Vnexpress.net&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-3551151400974736768?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/3551151400974736768/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/03/nguoi-my-day-bai-hoc-co-be-lo-lem-nhu.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/3551151400974736768'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/3551151400974736768'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/03/nguoi-my-day-bai-hoc-co-be-lo-lem-nhu.html' title='Người Mỹ dạy bài học &apos;Cô bé lọ lem&apos; như thế nào?'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-8193515141093666926</id><published>2010-03-18T09:39:00.000+07:00</published><updated>2010-03-18T09:39:43.736+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Quà tặng cuộc sống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tình yêu'/><title type='text'>Khi buồn bạn nhớ ai đầu tiên</title><content type='html'>Một anh có cảm tình cùng một lúc với hai cô  gái nhưng anh ta không biết mình yêu cô nào hơn. Một người bạn anh ta  đã cho một lời chỉ dẫn:&lt;br /&gt;Hãy trả  lời thành thật câu hỏi: "Khi hạnh phúc, bạn muốn chia sẻ với cô gái  nào?", cô gái bạn nghĩ đến lúc ấy chính là người bạn yêu. Và cũng hãy  thành thật trả lời câu hỏi này: "Khi đau khổ, cô gái nào bạn muốn cùng  san sẻ?", cô gái bạn nghĩ đến lúc ấy chính là người bạn yêu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Thật tuyệt vời nếu trong niềm vui và nỗi buồn bạn đều muốn chia sẻ  với cùng một cô gái. Nhưng nếu khi vui hoặc buồn bạn lại nghĩ đến hai cô  gái khác nhau, tôi khuyên bạn hãy chọn cô gái mà bạn mong muốn được san  sẻ nỗi buồn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cuộc sống có nhiều nỗi khổ đau hơn là niềm hạnh phúc. Sẽ có  rất nhiều người, bạn có thể chia sẻ niềm vui với họ, không cần thiết là  bạn phải yêu họ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu có một cuộc sống hạnh phúc, bạn có thể tự mình hưởng thụ nó.  Nhưng trong nỗi buồn sẽ không có nhiều người sẵn sàng san sẻ với bạn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu bạn mong muốn nói về hạnh phúc của bạn với một người, tôi tin  chắc rằng người ấy rất thân thiết và hiểu bạn. Nhưng mọi chuyện không  chỉ dừng ở đó. Nếu người ta chỉ nghĩ đến bạn khi họ vui, còn khi buồn,  lại san sẻ với người khác, tôi có thể nói với bạn rằng tình yêu đó không  bền vững. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều dĩ nhiên, tôi sẽ rất hạnh phúc nếu là người đầu tiên được người  ấy chia sẻ niềm hạnh phúc. Và khi người ấy buồn, tôi sẽ tự nguyện ở bên  cạnh họ để xoa dịu nỗi lòng vì khi đó tôi tin rằng mình đã giữ một vị  trí rất quan trọng trong trái tim người ấy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn bạn, nếu bạn buồn ai sẽ là người bạn nghĩ đến đầu tiên?  &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;St.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-8193515141093666926?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/8193515141093666926/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/03/khi-buon-ban-nho-ai-au-tien.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8193515141093666926'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8193515141093666926'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/03/khi-buon-ban-nho-ai-au-tien.html' title='Khi buồn bạn nhớ ai đầu tiên'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-3883248331426167840</id><published>2010-02-18T17:47:00.000+07:00</published><updated>2010-02-18T17:47:30.522+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản mạn cuối tuần'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tình yêu'/><title type='text'>Sợ mất một ai đó</title><content type='html'>Sợ mất một ai đó nhưng bản thân ta lại không níu giữ, ta muốn người đó quay lại nhưng lòng kiêu hãnh đã đẩy người đó đi xa hơn.Trong tình yêu, nếu bạn yêu một ai đó, hay cố gắng bên người đó. Và khi người đó thuộc về bạn, hãy trân trọng và gìn giữ. Bởi tình yêu không phải là một món đồ mà khi mất ta dễ dàng tìm lại được. Và nếu bạn may mắn có lại được thì trong tim người đó cũng đã hiện hữu một vết thương khó lành.Hãy gửi tin nhắn này đến những người bạn của bạn.......( Kể cả tôi nữa nhé) .Một ngày tốt lành&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-3883248331426167840?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/3883248331426167840/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/02/so-mat-mot-ai-o.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/3883248331426167840'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/3883248331426167840'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/02/so-mat-mot-ai-o.html' title='Sợ mất một ai đó'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-8798131503139581615</id><published>2010-02-15T09:48:00.000+07:00</published><updated>2010-02-15T09:48:18.544+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Góc nhìn và cách nghĩ</title><content type='html'>Nếu bạn bỏ một  con chim ó vào trong một chỗ quây hình chữ nhật, mỗi chiều khoảng 2 đến  3 mét và không cần che chắn gì bên trên thì bạn đã có thể cầm tù loài  chim có khả năng bay lượn bậc nhất này. Lý do là mỗi khi muốn bay lên từ  mặt đất, chim ó phải chạy lấy đà khoảng 3,5 đến 4 mét. Và khi thấy  không đủ khoảng trống, nó thậm chí không hề bay lên thử. Nó sẽ đi loanh  quanh trong chỗ quây, cam chịu "cảnh tù đày" dù chẳng có gì cản trở ở  bên trên. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;Còn loài dơi – loài sinh vật nhanh nhẹn phi thường trong không gian –  lại không thể cất cánh từ một mặt phẳng. Nếu bạn đặt nó lên sân hoặc sàn  nhà thì tất cả những gì nó làm là lê lết thân hình một cách khổ sở,  đáng thương. Nhưng nếu đặt nó vào một vị trí mà từ đó nó có thể quăng  mình vào không khí thì chỉ trong nháy mắt, nó sẽ bay vút đi như một tia  chớp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu một con ong nghệ bị rơi vào một cái lọ thì chuyện gì sẽ xảy ra? Nó  sẽ vật vã, kiên trì tìm một lối thoát ở quanh đáy lọ mà không bao giờ  nhận ra lối thoát ở bên trên cái lọ không đậy nắp. Và nó sẽ vắt kiệt sức  tìm kiếm một con đường thoát thân ở quanh đáy lọ, cho đến khi nào chết  rũ mới thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta cứ mãi loay hoay vật lộn với những  khó khăn và nỗi thất vọng của mình mà không nhận ra rằng câu trả lời  đích thực thật ra đã sẵn có và đang ở rất gần. Vâng, có rất nhiều tình  huống mà chỉ cần biết thay đổi góc nhìn và cách nghĩ, chúng ta sẽ dễ  dàng thoát khỏi những vấn đề đang làm ta khổ sở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật ra làm bất cứ việc gì cũng cần phải có một góc nhìn và cách nghĩ  mới mẻ, chứ không phải chỉ cần nỗ lực là sẽ đạt được thành công như mong  muốn. &lt;span style="color: blue;"&gt;Những người khôn ngoan là những người chọn một  góc nhìn tốt nhất, rồi tiến bước trên con đường thích hợp và đơn giản  nhất, với những bước đi hiệu quả nhất để hướng đến mục tiêu của mình&lt;/span&gt;.  Nếu làm được điều đó, sự thành công nhanh chóng của bạn sẽ khiến mọi  người ngạc nhiên và thán phục.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="right"&gt;Trích từ "Mở rộng nhận thức thay  đổi cuộc đời" – NXB Trẻ&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-8798131503139581615?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/8798131503139581615/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/02/goc-nhin-va-cach-nghi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8798131503139581615'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8798131503139581615'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/02/goc-nhin-va-cach-nghi.html' title='Góc nhìn và cách nghĩ'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-8849486675027830530</id><published>2010-02-13T09:47:00.000+07:00</published><updated>2010-02-13T09:47:22.249+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Quan trọng'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Buổi Học Cuối Cùng</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: right;"&gt;Alphonse Daudet&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Sáng nay tôi đi học muộn  và rất sợ một trận quở mắng. Thầy Hamel nói rằng sẽ kiểm tra chúng tôi  về phân từ mà tôi thì chưa biết một chữ nào cả. Tôi định trốn học và  chơi cả ngày ở ngoài trời. Hôm nay trời ấm và quang đãng. Chim hót líu  lo bên bìa rừng, và quân Phổ đang tập luyện trong cánh đồng sau xưởng  cưa. Những thứ này thực sự hấp dẫn hơn quy tắc về phân từ, nhưng tôi vẫn  có đủ sức mạnh để kháng cự và chạy vội đến trường. &lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;Khi tôi đi  ngang qua toà thị chính, một đám đông đang tụ tập trước bảng thông báo.  Suốt hai năm qua chúng tôi đã đón nhận toàn tin xấu tại đây : những cuộc  chiến bại, những cuộc tuyển lính, những lệnh của sỹ quan chỉ huy. Tôi  tự nhủ, vẫn không dừng lại : &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;'Còn gì có thể xảy ra bây giờ được  nữa ?' &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tôi chạy nhanh hết sức lực, bác thợ rèn Wachter đang  đứng đó đọc bảng tin cùng với người thợ học việc, gọi với theo tôi: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;'Này  nhóc, chạy nhanh làm gì, kiểu gì thì cháu cũng đến trường sớm thôi'. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  nghĩ bác ấy giễu tôi, và chạy bở hơi tai đến tận chiếc vườn nhỏ của  thày Hamel. Bình thường thì từ phố có thể nghe thấy tiếng huyên náo ở  đây mỗi khi vào học, tiếng đóng mở bàn, tiếng học sinh đồng thanh đọc  bài trong khi tay bịt tai để hiểu bài hơn, và tiếng thày giáo gõ thước  trên bàn. Nhưng nay sao yên tĩnh quá ! Tôi đã định đến chỗ ngồi trốn  không để thày giáo thấy, nhưng hôm nay mọi thứ đều yên ắng như sáng chủ  nhật vậy. Qua cửa sổ tôi thấy bạn bè đã vào chỗ ngồi, và thầy Hamel đi  lên đi xuống, tay cầm chiếc thước sắt đáng sợ. Tôi phải mở cửa và đi vào  trước mặt mọi người. Bạn có thể tưởng tượng tôi ngượng chín mặt và sợ  hãi như thế nào. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng không có gì xảy ra cả. Thày Hamel thấy  tôi và ân cần bảo tôi: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;' Vào chỗ nhanh lên an. Cả lớp đã bắt đầu  mà không có em rồi '. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi trèo qua ghế và ngồi vào bàn. Đến khi  đó, khi đã bớt sợ, tôi mới nhận thấy thày giáo đang mặc chiếc áo khoác  xanh, chiếc áo sơ mi xếp nếp, đội chiếc mũ thêu bằng lụa đen mà thầy  không bao giờ mặc trừ những ngày thanh tra và những ngày trao giải  thưởng. Ngoài ra trường hôm nay trông thật lạ và trang trọng. Nhưng điều  ngạc nhiên nhất đối với tôi là, trên những chiếc ghế đen trước đây luôn  luôn trống vắng, nhiều dân làng đang ngồi và cũng yên lặng như chúng  tôi; ông già Haủe với chiếc mũ ba góc, ông thị trưởng cũ, bác đưa thư  cũ, và vài người khác. Mọi người trông có vẻ buồn bã, ông Hauser mang  theo một quyển sách vỡ lòng cũ kỹ, mép đã nhàu nát, ông mở rộng sách  trên đầu gối và đặt đôi kính ngang trang sách. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tôi phân vân  chưa rõ mọi chuyện thì thày Hamel ngồi lên ghế, và vẫn với giọng nghiêm  nghị, hiền lành như mọi ngày, thầy nói : &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;'Các em thân mến, đây  là bài học cuối cùng mà thầy dạy các em. Lệnh mới đến từ Berlin chỉ cho  phép dạy tiếng Đức trong các trường ở Alsace và Lorraine. Thày giáo mới  sẽ đến đây ngày mai. Đây là bài học tiếng Pháp cuối cùng của các em.  Thầy mong các em sẽ chăm chú.' &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những lời này như làm tôi thấy  như bị sét đánh ! Những người tội nghiệp, đó chính là những gì người ta  đã yết thị tại toà thị chính ! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài học tiếng Pháp cuối cùng của  tôi ! Tại sao, khi hầu như tôi không biết viết ! Tôi sẽ không bao giờ  được học thêm gì nữa. Thế là phải dừng lại ở đây thôi sao ! Ôi, thật ân  hận vì những lần không học bài đi tìm trứng chim hoặc đi trượt trên Sẩ !  Đống sách của tôi, mà vừa một lát trước đây tôi còn thấy thật phiền  nhiễu, thật khó để mang vác, rồi ngữ pháp, rồi câu chuyện về các thánh,  nay trở thành những người bạn cũ mà tôi không thể từ bỏ được. Cả thầy  Hamel nữa, cái ý nghĩ rằng thầy sắp đi xa, rằng tôi sẽ không bao giờ  được gặp thầy nữa, làm tôi quên hết tất cả về chiếc thước và tính cáu  kỉnh của thầy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật tội nghiệp thày ! Thầy đã diện bộ quần áo  đẹp chủ nhật để dạy buổi học cuối cùng này, và tôi đã hiểu tại sao những  người già trong làng lại đến đây ngồi, ở cuối căn phòng. Bởi vì họ cũng  thấy buồn không được đến ngôi trường này nữa. Đó là cách họ cảm ơn vị  thầy giáo đã phục vụ tận tuỵ suốt bốn mươi năm qua, và để tỏ lòng tôn  kính với đất nước nay đã không còn là của họ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi đang suy nghĩ  về những điều này, tôi thấy mình bị gọi tên. Đến lượt tôi phải đọc thuộc  lòng. Làm sao tôi có thể đọc đến hết cái quy tắc đáng sợ về phân từ ấy,  rõ ràng, dõng dạc mà không phạm lỗi ? Tôi rối trí ngay từ những từ đầu  tiên và đứng đó, tay nắm chặt bàn, tim đập thình thịch, không dám ngẩng  đầu lên. Tôi nghe thấy thầy Hamel nói: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;'Thầy sẽ không mắng em  đâu, an. Em bị phạt thế đủ rồi. Ngày nào chúng ta cũng tự nhủ : mình còn  nhiều thời gian lắm, mai hãy học. Và em thấy cái gì đã đến rồi đấy. Đó  là bất hạnh của vùng Alsace, vốn luôn hoãn việc học hành lại ngày mai.  Và người ta có quyền nói: Gớm các ông giả vờ làm người Pháp nhưng lại  chẳng biết đọc cũng không biết viết ngôn ngữ của các ông. Nhưng dù sao,  an tội nghiệp, không phải em là người có lỗi nhất. Tất cả chúng ta đều  có nhiều điều đáng trách.' &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;'Cha mẹ các em đã không quá lo lắng  về chuyện học hành của các em. Họ thích các em làm việc ở nông trại hoặc  nhà máy, như vậy có thể thêm được chút tiền. Còn thầy ư ? Thầy cũng  đáng trách. Có phải thầy đã thường xuyên bắt các em tưới hoa thay vì dạy  học không ? Khi thầy muốn đi câu cá, có phải thầy đã không ngại ngần  cho các em nghỉ học không ?' &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi từ chuyện này sang chuyện khác,  thầy Hamel tiếp tục nói chuyện về tiếng Pháp, rằng đó là ngôn ngữ đẹp  nhất, rõ ràng nhất, logic nhất trên thế giới, rằng chúng tôi phải giữ  gìn và không được quên nó, vì khi một dân tộc bị nô dịch, chừng nào họ  còn giữ được tiếng nói là họ còn giữ được chiếc chìa khoá thoát khỏi  ngục tù. Rồi thầy mở sách ngữ pháp và giảng bài. Tôi thấy rất ngạc nhiên  vì mình hoàn toàn hiểu bài. Những gì thầy giảng thật dễ hiểu làm sao!  Tôi nhận thấy mình chưa bao giờ nghe giảng chăm chú như vậy, và cũng  chưa bao giờ thầy giảng nhiệt tình như thế. Có vẻ như người thầy tội  nghiệp muốn truyền cho chúng tôi tất cả những gì thầy biết trước khi ra  đi, và muốn đặt hết vào đầu chúng tôi chỉ trong chốc lát. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau  bài học ngữ pháp, chúng tôi học viết. Hôm ấy thầy Hamel đã chuẩn bị cho  chúng tôi những bản mẫu mới, trên đó có những chữ tròn trịa: France,  Alsace, France, Alsace. Chúng trông như những lá cờ nhỏ phấp phới trong  lớp học, treo trên những thanh trên bàn học của chúng tôi. Phải thấy là  mọi người đều làm việc chăm chú ! Và yên lặng là sao ! Chỉ nghe thấy  tiếng bút viết cọt kẹt trên giấy. Có lúc có mấy con bọ bay vào, nhưng  không ai để ý đến chúng, kể cả những cậu nhỏ nhất đang chăm chú vạch  những nét ngoằn ngoèo như thể đó là tiếng Pháp vậy. &lt;br /&gt;Trên mái nhà bọn  bồ câu khẽ cúc cu, và tôi tự nhủ : &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;'Liệu họ có bắt cả những con  bồ câu phải gáy bằng tiếng Đức không ?' &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi nào tôi ngẩng đầu  lên khỏi trang vở cũng thấy thầy Hamel ngồi bất động trên ghế, đăm chiêu  nhìn những thứ xung quạh, như thể thầy muốn khắc sâu vào đầu hình ảnh  mọi vật trong cái phòng học bé nhỏ này. Thử nghĩ xem, suốt bốn mươi năm  qua thầy đã ở chỗ này, với chiếc vườn ngoài cửa sổ và lớp học trước mặt,  y như bây giờ. Chỉ có bàn ghế bị mòn đi cùng năm tháng, những cây óc  chó trong vườn đã cao hơn, cây hoa bia mà thầy tự tay trồng đã chăng hoa  quanh cửa sổ lên đến tận ngói. Hẳn thầy đau lòng biết bao khi bỏ lại  tất cả những thứ này, khi nghe tiếng em gái thầy đi lại ở căn phòng phía  trên gói ghém hành lý ! Vì họ phải đi khỏi đây mãi mãi vào ngày mai. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù  vậy thầy vẫn có đủ can đảm để giảng tới tận bài cuối cùng. Sau giờ học  viết chúng tôi học Lịch sử, và sau đó những em nhỏ hát ba, be bi, bo,  bu. Dưới kia, cuối lớp học, ông già Hauser đã đeo kính vào, hai tay cầm  cuốn sách vỡ lòng, cũng đang đánh vần cùng với chúng. Ông ấy cũng đang  khóc, giọng run run vì xúc động. Nghe giọng ông ấy buồn cười quá mà  chúng tôi vừa muốn cười vừa muốn khóc. Tôi sẽ nhớ mãi bài học cuối cùng  này ! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỗng nhiên đồng hồ nhà thờ điểm mười hai giờ. Cùng lúc  tiếng kèn trumpet của quân Phổ trở về sau cuộc tập luyện vọng lên dưới  cửa sổ. Thầy Hamel đứng dậy, nhợt nhạt. Tôi chưa bao giờ thấy thầy cao  như thế. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;'Các bạn của tôi' thày nói, 'tôi... tôi...' nhưng một  thứ gì đó đã làm thày nghẹn lại, không nói tiếp được nữa. Thầy quay lại  bảng, lấy một mẩu phấn, tì bằng hết sức lực và viết thật to : &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;'Vive  la France' &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi thầy đứng đó, đầu tựa vào tường, tay ra hiệu cho  chúng tôi, không nói một lời : &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;'Hết giờ rồi, mọi người về  thôi'.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-8849486675027830530?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/8849486675027830530/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/02/buoi-hoc-cuoi-cung.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8849486675027830530'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8849486675027830530'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/02/buoi-hoc-cuoi-cung.html' title='Buổi Học Cuối Cùng'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-8529335072736500488</id><published>2010-02-06T17:41:00.002+07:00</published><updated>2010-02-06T17:41:58.044+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Danh ngôn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cổ học tinh hoa'/><title type='text'>Danh ngôn sưu tầm: Phương Đông</title><content type='html'>&lt;ul&gt;&lt;li&gt;"Tam nhân đồng hành, tất hữu ngã sư yên: trạch kỳ thiện giả nhi tòng chi, kỹ bất thiện giả nhi cải chi" &lt;khổng tử=""&gt;&lt;br /&gt;(Ba người cùng đi, tất có người là Thầy ta: lựa cái hay của người này mà học, xét cái quấy của người kia mà tự sửa mình).&lt;/khổng&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-8529335072736500488?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/8529335072736500488/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/02/danh-ngon-suu-tam-phuong-ong.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8529335072736500488'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8529335072736500488'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/02/danh-ngon-suu-tam-phuong-ong.html' title='Danh ngôn sưu tầm: Phương Đông'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-3454775976373718030</id><published>2010-01-04T20:22:00.001+07:00</published><updated>2010-01-04T20:22:45.172+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Nhược Điểm và Ưu Điểm</title><content type='html'>Câu chuyện về một cậu bé 10 tuổi đã quyết tâm tập môn võ juđo dù rằng cậu bé đã mất đi cánh tay trái trong một tai nạn ô tô khủng khiếp .&lt;br /&gt;Cậu bé bắt đầu đến học với một võ sư già, nghiêm khắc . Cậu tập luyện rất tốt nhưng không hiểu vì sao trong suốt ba tháng ,cậu chỉ được dạy duy nhất một thế võ .&lt;br /&gt;- "Thưa thầy " , cậu bé rụt rè hỏi :&lt;br /&gt;- "Chẳng nhẽ con ko thể học thêm một động tác nào khác sao? "&lt;br /&gt;- "Đây là đòn duy nhất con biết và là đòn duy nhất con cần phải biết" , Vị võ sư trả lời .&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Dẫu ko hiểu rõ nhưng vì rất tin tưởng thầy mình, cậu bé tiếp tục tập luyện.Vài tháng sau ,vị võ sư đưa cậu bé đến với giải thi đấu judo dành cho thiếu nhi .Thật ngạc nhiên cậu thắng dễ dàng hai đối thủ đầu tiên . Đối thủ thứ ba gây cho cậu nhiều khó khăn nhưng cuối cùng cậu cũng chiến thắng .Cậu thực sự kinh ngạc về mình đã hạ gục ba đối thủ chỉ với một thế võ duy nhất .Giờ đây cậu đã tiến đến trận chung kết .&lt;br /&gt;Đối thủ của cậu lần này to lớn ,khỏe hơn cậu rất nhiều và đầy thành tích trong các giải đấu trước .Cậu bé bị áp đảo ,đã có lúc tưởng chừng như cậu đầu hàng .Trọng tài phải cho trận đấu dừng đôi phút vì e rằng cậu bé ko chịu nổi .Ông đã định cho kết thúc trận đấu nhưng vị võ sư ngăn lại :"Không hãy cứ để cho cậu học trò nhỏ của tôi tiếp tục hiệp đấu ..."&lt;br /&gt;Khi trận đấu bắt đầu trở lại ,đối thủ của cậu bé phạm phải một lỗi rất đáng tiếc , anh đã bị mất thăng bằng . Ngay lập tức cậu bé sử dụng thế võ duy nhất đã được học để vật ngã đối thủ .Cậu đã chiến thắng trận chung kết và trở thành nhà vô địch .&lt;br /&gt;Trên đường về cậu bé và vị võ sư ôn lại trận đấu đã qua . Thu hết can đảm , cậu bé khẽ hỏi thầy về điều cậu vẫn đang thắc mắc&lt;br /&gt;- "Thưa thầy làm sao con có thể chiến thắng một giải đấu judo chỉ với một thế võ ?"&lt;br /&gt;- "Con chiến thắng vì hai lý do " , Vị võ sư trả lời , "Thứ nhất con đã thành thạo một trong những thế võ khó nhất của môn judo và thứ hai để chiến thắng thế võ ấy đối thủ không có cách nào hơn là phải nắm được cánh tay trái của con "&lt;br /&gt;Bất hạnh lớn nhất của cậu bé đã trở thành ưu thế giúp cậu chiến thắng .&lt;br /&gt;Vì thế nếu bạn có những nhược điểm thì hãy tin rằng sẽ có một ngày chính chúng sẽ giúp bạn chiến thắng một điều nào đó trong cuộc sống .&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-3454775976373718030?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/3454775976373718030/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/01/nhuoc-iem-va-uu-iem.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/3454775976373718030'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/3454775976373718030'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2010/01/nhuoc-iem-va-uu-iem.html' title='Nhược Điểm và Ưu Điểm'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-6563299400029045992</id><published>2009-11-05T21:19:00.004+07:00</published><updated>2009-12-27T20:56:49.670+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Danh ngôn'/><title type='text'>Danh ngôn sưu tầm ( tiếp theo)</title><content type='html'>-“Sự thông thái chân chính duy nhất là biết rằng bạn không biết gì”&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Socrates&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;-Failure is simply the opportunity to begin again, this time more intelligently. &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;(Henry Ford)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Thất bại chỉ đơn giản là một cơ hội để bắt đầu lại , và lần này theo cách thông minh hơn.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;-Whatever you have, you must either use or lose.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;(Henry Ford)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Với bất cứ thứ gì bạn có (tay chân, trí tuệ, tiền v.v..) : Nếu bạn không sử dụng, bạn sẽ đánh mất nó.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;-Quality means doing it right when no-one is looking&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;strong&gt;(Henry Ford)&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Chất  lượng có nghĩa là làm việc đúng đắn, ngay cả khi không có ai nhìn thấy &lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;i&gt;-To improve&lt;/i&gt; is to &lt;i&gt;change&lt;/i&gt;; to be perfect is to &lt;i&gt;change&lt;/i&gt;  often.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;strong&gt; Winston Churchill.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Muốn  phát triển là cần phải thay đổi; Muốn hoàn thiện hơn có nghĩa là cần  thay đổi thường xuyên hơn&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-6563299400029045992?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/6563299400029045992/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/11/danh-ngon-suu-tam-tiep-theo.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/6563299400029045992'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/6563299400029045992'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/11/danh-ngon-suu-tam-tiep-theo.html' title='Danh ngôn sưu tầm ( tiếp theo)'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-4744730121841718787</id><published>2009-10-07T19:58:00.003+07:00</published><updated>2009-10-07T20:00:34.617+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Danh ngôn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tình yêu'/><title type='text'>Ngày 7-10-2009</title><content type='html'>&lt;b&gt;&lt;i&gt;“Người khiêm tốn không phải là người thờ ơ với lời khen mà là người chăm chú lắng nghe lời chỉ trích”&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;J. Paul&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;"Người khờ dại được cái lợi hơn kẻ thông minh là họ luôn bằng lòng về chính mình"&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Napoléon&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;"Cuộc đời không ngợi khen những gì bạn biết mà chỉ tưởng thưởng cho những việc bạn đã làm"&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;i&gt; &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Napoleon Hill&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;Lúc trước tôi luôn cho rằng mình thông minh, nhưng giờ chợt nhận ra mình chẳng biết gì. Cái tôi biết có thể người ta không biết nhưng cái tôi không biết còn nhiều hơn thế nữa. Nhớ lại tháng trước em mình nói: "Hãy biết những gì mình chưa biết" làm tôi thấy cuộc đời còn nhiều điều phải học hỏi.&lt;br /&gt;Tôi cũng nhận ra được chút ít thế nào là hạnh phúc nhưng tôi lại đi tìm hạnh phúc vô vọng. Biết là thế nhưng tôi vẫn tin 1 ngày nào đó sẽ thay đổi. Dù sao này có chuyện gì, mình sẽ không quên bạn đâu.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-4744730121841718787?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/4744730121841718787/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/10/ngay-7-10-2009.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/4744730121841718787'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/4744730121841718787'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/10/ngay-7-10-2009.html' title='Ngày 7-10-2009'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-7552600567112207520</id><published>2009-10-07T19:50:00.000+07:00</published><updated>2009-10-07T19:50:08.965+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Đãi cát tìm vàng</title><content type='html'>Một người con trai hỏi tôi: “Trên đời này cái gì quý nhất?”. Tôi bảo: “Vàng ròng và tấm lòng vàng”. Người ấy bảo:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vàng quý thật, nhưng làm sao mới có vàng? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thì mua! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Mua ư, thế người ta làm sao có mà bán? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ờ, không biết. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;- Phải đãi cát mới tìm được vàng. Trong cuộc sống cũng vậy, phải sàng lọc, rèn giũa mới nên người được. &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Đãi cát tìm vàng” đó là điều mà tôi đã tâm niệm từ lâu, nhưng thật ra thì tôi cũng không biết đãi như thế nào, tìm ra làm sao. Tôi ra tay giúp những người bán vé số, ăn xin, quay lưng đi với những thói hư tật xấu... Vậy tôi đã là vàng chưa? Tôi vẫn nghĩ mình đã là vàng nhưng thật ra mình vẫn còn là cát. Bởi tôi còn quá nhiều khuyết điểm, còn thiếu từ tâm, còn tự cao tự đại... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã từng giúp đỡ người khác ư. Tôi đã nghĩ rằng mình ban ơn cho họ và thích thú cảm nhận sự biết ơn của họ. Chưa bao giờ tôi đặt mình vào hoàn cảnh họ để chia sẻ nỗi đau với họ. Như thế là tôi đã thiếu lòng trắc ẩn và sự từ tâm. Bởi Jack London đã nói: &lt;i&gt;&lt;b&gt;“Cho con chó miếng xương chưa phải là từ tâm, mà chia sẻ cơn đói khát với con chó bằng miếng xương mới là từ tâm”&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;. Thì ra trước nay tôi vẫn sống bằng niềm tự hào được ban ơn, chứ không phải là lòng từ tâm thực sự. Tôi chỉ cho những cái tôi dư thừa, chứ chưa bao giờ tôi dám hy sinh. Trong tất cả những phẩm hạnh thì lòng trắc ẩn mang lại sự tròn đầy nhất. Nó phong phú hóa cuộc sống của chúng ta bằng những cảm nhận hào hiệp và chủ tâm, làm cho chúng ta thức tỉnh tinh thần và là nguồn cổ vũ cuộc sống của chúng ta suốt cuộc đời. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến một lúc nào đó, tất cả những ai khi hồi tâm lại, đều xem xét xem mình đã cho đi, đã giúp đỡ và thương yêu người khác như thế nào. Jeremy Bentham đã nói: &lt;b&gt;&lt;i&gt;“Chúng ta chỉ an lòng khi làm cho người khác được an ủi”. Nhìn người khác vui mình cảm thấy vui, nhưng phải biết đau nỗi đau của người khác thì mới trọn vẹn.&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; Tôi đã e sợ khi nhìn cảnh khốn đốn của đồng loại, đã sợ hãi bấm chuyển kênh truyền hình khác khi xem tin về những mảnh đời bất hạnh, những tai nạn giao thông... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã nhận ra mình chưa hoàn chỉnh, mình đã thiếu lòng trắc ẩn mà lại thêm sự cao ngạo. Tôi đã từng cho rằng mình là người cao thượng, thông minh, khôn ngoan... để rồi tôi nhận ra mình thật lố bịch &lt;b&gt;&lt;i&gt;“bởi càng khôn ngoan bao nhiêu, chúng ta càng nhận ra những giới hạn của chúng ta bấy nhiêu”&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi từng bịt tai, che mắt khi nghe người khác nhận xét về mình. Bởi tôi nghĩ họ hơn gì tôi mà dám bình phẩm tôi. Nếu họ khen thì biết đâu đó là sự nịnh hót. Ngược lại nếu họ chê, biết đâu đó lại là sự ganh tị. Tôi đã sống như vậy mà không hề nghĩ rằng mình là người thiếu khiêm tốn, J. Paul nói: &lt;b&gt;&lt;i&gt;“Người khiêm tốn không phải là người thờ ơ với lời khen mà là người chăm chú lắng nghe lời chỉ trích”. &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;Chính sự cao ngạo, tự cao tự đại của tôi đã khiến cho cuộc sống của tôi cô đơn, không có bạn bè. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi từng nghĩ “nghèo vì bạn, khốn nạn vì đồng hương” nên thích thú với những ly cà phê đắng chát một mình trong quán lạnh hơn là những buổi rong chơi với bạn bè. Để rồi đi qua gần nửa cuộc đời nhìn lại mới hay mình đã nghèo nàn biết bao nhiêu, bởi &lt;b&gt;&lt;i&gt;“tình bạn là một thứ tài sản tạo hóa đã ban tặng cho con người”&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;. Tôi đã sống mòn mỏi trong cô đơn, không bạn bè, không người yêu. Sống tự cao tự đại, xem thường người khác, cứ nghĩ mình ở trên họ một bậc nên tôi cách xa hẳn với mọi người. Tôi không có một mái ấm để sưởi trái tim mình trong những đêm băng giá, cũng không có một người bạn thâm giao để cùng đi với mình một quãng đường. Tôi cũng không có một công trình, một sự nghiệp, không một cống hiến nào để lại trên cõi đời này nếu một mai tôi phải từ giã nó. &lt;b&gt;&lt;i&gt;“Chúng ta có mặt ở thế gian này để làm gì, nếu không phải là để đồng trình với đồng loại”&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin cám ơn người con trai đã cho tôi một bài học như một tấm gương nhỏ để soi lại cuộc đời mình. Và phải chăng đó cũng là một lời trách móc của anh đối với tôi. Tôi đã quá vô tâm. &lt;b&gt;&lt;i&gt;“Vàng” ở bên cạnh mình bao lâu nay mà mình không biết, cứ mãi chôn vùi cuộc đời trong cát - phí hoài một kiếp người.”&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Nguyễn Thị Thu Hà&lt;/i&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt; &lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-7552600567112207520?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/7552600567112207520/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/10/ai-cat-tim-vang.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/7552600567112207520'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/7552600567112207520'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/10/ai-cat-tim-vang.html' title='Đãi cát tìm vàng'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-2271966488449546505</id><published>2009-09-30T00:34:00.010+07:00</published><updated>2009-09-30T00:47:31.478+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Phụ nữ thực sự muốn gì? ^_____^</title><content type='html'>Ngày xửa ngày xưa, đã lâu lắm rồi, có một ngôi làng của bộ tộc Adam sống trong một thung lũng. Tất cả mọi người trong bộ tộc đều lấy tên của bộ tộc để đặt trước tên của mình như một sự tôn vinh, Adam1, Adam2, và cứ thế tăng dần lên...&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2008/08/2008080704410599/Adam1-2.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="200" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2008/08/2008080704410599/Adam1-2.jpg" width="177" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Một ngày nọ, tù trưởng của làng, Adam1, bỗng nẩy ra ý định mình sẽ làm một chuyến phiêu lưu. Anh ta đem theo tất cả những thứ cần thiết, trao quyền tù trưởng cho người bạn thân nhất của mình là Adam2 rồi lên đường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyến phiêu lưu nào cũng đến lúc kết thúc, và Adam1 giờ đây đang trên con đường trở về ngôi làng yêu quí của mình. Gần về đến làng, Adam1 chỉ còn phải đi qua một con đường nhỏ xuyên qua núi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỗng nhiên, một con quái vật khủng khiếp nhảy ra ngay trước mặt anh, nói với Adam1 rằng nó sẽ giết chết anh nếu không trả lời được câu đố của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó nói rằng đây là một câu đố vô cùng khó, hàng trăm hàng ngàn năm nay, những bộ óc siêu việt nhất của loài người cũng không tài nào có câu trả lời đúng, vì thế nó sẽ cho Adam1 thời gian một năm để tìm ra câu trả lời. Quá thời hạn đó nó sẽ tìm đến để giết chết Adam1 (đương nhiên là nó sẽ làm được - quái vật mà) và tiện thể tiêu diệt luôn cả làng của anh ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và câu hỏi đó là: “Phụ nữ thật sự muốn gì?”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây quả là một câu hỏi quá sức khó đối với Adam1, nhưng không còn cách nào khác, anh đành chấp thuận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở về, Adam1 hỏi tất cả mọi người trong làng, nhưng không ai đưa ra được câu trả lời hoàn hảo. Adam1 cũng mời tất cả các nhà thông thái của bộ tộc Adam đến để hỏi, các nhà thông thái tranh cãi với nhau rất lâu, rất lâu mà vẫn không tìm ra được câu trả lời. Cuối cùng họ khuyên Adam1 nên đến hỏi mụ phù thuỷ già sống gần đó, tuy nhiên cái giá phải trả cho mụ thường là rất đắt...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày cuối cùng của thời hạn một năm cũng đã tới gần. Adam1 không còn cách nào khác là đến xin ý kiến của mụ phù thuỷ. Cô ta đồng ý sẽ đưa câu trả lời nhưng với một điều kiện. Đó là cô ta muốn lấy Adam2, vị tù trưởng rất đẹp trai, phong độ và mạnh mẽ của bộ tộc Adam, bạn thân nhất của Adam1.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Adam1 thất kinh và nghĩ, nhìn mụ phù thuỷ mà xem, mụ vừa cực kì xấu xí lại vô cùng độc ác. Adam1 chưa từng bao giờ thấy một ai đáng sợ như mụ ta. Không, Adam1 sẽ không để bạn thân của mình phải chịu thiệt thòi đến như vậy. Adam1 cố thuyết phục mụ ta nhưng không, mụ không chấp nhận ai khác ngoài Adam2.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi biết chuyện, Adam2 đã nói với Adam1 rằng sự hi sinh đó của chàng làm sao có thể so sánh được với sự sống của Adam1 và sự tồn tại của ngôi làng yêu quý. Và Adam2 quyết định hy sinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc hôn nhân được chấp thuận và Adam1 cũng nhận được câu trả lời. Điều phụ nữ thật sự muốn đó là: “Có thể tự quyết định lấy cuộc sống của mình“.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay lập tức tất cả mọi người đều nhận ra rằng mụ ta vừa thốt ra một chân lý. Adam1 của họ nhất định sẽ được cứu. Quả thật con quái vật khủng khiếp nọ đã rất hài lòng với câu trả lời và giải thoát cho Adam1 khỏi cái án tử hình kia.&lt;br /&gt;Sau đó tất nhiên là đám cưới của mụ phù thủy và Adam2. Tưởng chừng như không có gì có thể khiến Adam1 hối hận và đau khổ hơn nữa vì đã để cho bạn mình phải hy sinh như vậy. Tuy nhiên chàng tù trưởng Adam2 của chúng ta vẫn cư xử hết sức chừng mực và lịch sự..&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2008/08/2008080704410599/witches.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="200" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2008/08/2008080704410599/witches.jpg" width="157" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Đêm tân hôn, Adam2 thu hết can đảm bước vào động phòng. Nhưng, gì thế này? Trong phòng không phải là mụ phù thủy già nua xấu xí mà là một cô gái vô cùng xinh đẹp đợi chàng tự bao giờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhận thấy sự ngạc nhiên trên nét mặt chàng, mụ phù thuỷ từ tốn giải thích là vì chàng rất tốt với cô lúc cô là phù thuỷ nên để thưởng cho chàng, cô sẽ trở thành một người xinh đẹp dễ mến đối với chàng trong một nửa thời gian của ngày. Vấn đề là chàng phải lựa chọn hình ảnh của nàng vào ban ngày và ban đêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chao ôi sao mà khó thế? Adam2 bắt đầu cân nhắc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ban ngày nếu nàng là một cô gái xinh đẹp thì ta có thể vênh mặt, ưỡn ngực tự hào cùng nàng đi khắp nơi cùng anh em, nhưng ban đêm làm sao mà chịu cho nổi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hay là ngược lại nhỉ, cứ để nàng ta xấu xí trước mặt mọi người đi, còn khi màn đêm buông xuống ta sẽ tận hưởng thiên đường cùng nàng công chúa kiều diễm kia?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Adam2 đã nghĩ ra câu trả lời cho mình, trước khi nhìn xuống dưới, nếu bạn là 1 Adam, bạn cũng nên có câu trả lời, ai mà biết được liệu bạn có rơi vào tình huống này hay không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Adam2 đã bảo mụ phù thuỷ hãy "tự quyết định lấy số phận của mình". Tất nhiên câu trả lời này đã làm cho mụ phù thuỷ đội lốt cô nàng xinh đẹp kia hài lòng và nàng ta nói rằng nàng ta sẽ hóa thân thành một cô nương xinh đẹp suốt đời. Đó là phần thưởng cho người biết tôn trọng ý kiến của phụ nữ.&lt;br /&gt;Vậy bài học rút ra từ câu chuyện này là gì?&lt;br /&gt;Như Adam2 sau này vẫn nói đi nói lại với con cháu... "Vợ bạn đẹp hay xấu điều đó không quan trọng, vì từ sâu bên trong cô ta vẫn là một mụ phù thuỷ" He he&lt;br /&gt;Rutto (st)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-2271966488449546505?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/2271966488449546505/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/09/phu-nu-thuc-su-muon-gi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/2271966488449546505'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/2271966488449546505'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/09/phu-nu-thuc-su-muon-gi.html' title='Phụ nữ thực sự muốn gì? ^_____^'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-2864376010179701022</id><published>2009-09-27T10:54:00.000+07:00</published><updated>2009-09-27T10:54:09.244+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Bí mật của Thiên đàng và Địa ngục</title><content type='html'>&lt;table border="0" cellpadding="2" style="width: 550px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td width="240"&gt;&amp;nbsp;Một vị sư già ngồi tọa thiền bên đường. Mắt nhắm chặt, chân xếp chéo và hai bàn tay đặt trên đùi, vị sư cứ ngồi thiền với một phong thái rất tịnh tâm như thế. &lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Bỗng nhiên, sự tĩnh mặc của vị sư bị phá ngang bởi một giọng nói chói tai của một gã võ sĩ không biết từ đâu đến. &lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;td width="300"&gt;&lt;img align="top" alt="heaven" border="0" height="200" hspace="0" src="http://www.andrewcorbett.net/articles/images/a-new-heaven-and-a-new-earth.jpg" vspace="0" width="300" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;a href="http://draft.blogger.com/post-create.g?blogID=3086490607517917670" name="entrymore"&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;“Vị sư kia! Hãy nói cho ta biết thế nào là Thiên đàng và Địa ngục!”&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Thoạt tiên, gã võ sĩ tưởng chừng vị sư không nghe lời yêu cầu của hắn vì ông không có bất cứ&amp;nbsp;&amp;nbsp;động tĩnh nào. Một hồi sau, ông mới mở mắt và một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khóe miệng. Gã võ sĩ nóng ruột chờ đợi trong sự trôi đi chậm chạp của thời gian, càng lúc càng trở nên kích động. &lt;br /&gt;“Người muốn biết bí mật của Thiên đàng và Địa ngục ư?” cuối cùng vị sư lên tiếng. &lt;br /&gt;“Trông người vô cùng nhếch nhác, tay chân lấm đầy bụi bẩn, tóc rối bù, hơi thở hôi hám, còn đường gươm thì vô tình và tàn nhẫn. Thế mà người còn hỏi ta thế nào là Thiên đàng và Địa ngục ư?” &lt;br /&gt;Gã võ sĩ buông một tràng chửi rủa. Hắn vung cao thanh kiếm, gương mặt&amp;nbsp;&amp;nbsp;đỏ bừng giận dữ, những đường gân ở cổ như căng lên, hắn đang trong tư thế sẵn sàng chặt đầu vị sư già.&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;br /&gt;“Đó chính là Địa ngục,” vị sư nhẹ nhàng nói, ngay khi lưỡi kiếm đã lướt đến gần cổ.&lt;br /&gt;Trong khoảnh khắc, gã võ sĩ nhận ra một sự chuyển đổi kỳ lạ trong tâm tưởng mình, từ ngạc nhiên, sợ hãi đến lòng trắc ẩn và tình thương cho người đã dám hy sinh mạng sống của mình để dạy cho hắn một bài học. Hắn buông lơi thanh kiếm và những giọt nước mắt biết ơn tuôn rơi. &lt;br /&gt;“Và đó chính là Thiên đàng!” vị sư nhẹ nhàng nói&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-2864376010179701022?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/2864376010179701022/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/09/bi-mat-cua-thien-ang-va-ia-nguc.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/2864376010179701022'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/2864376010179701022'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/09/bi-mat-cua-thien-ang-va-ia-nguc.html' title='Bí mật của Thiên đàng và Địa ngục'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-1428253283573815158</id><published>2009-07-26T10:48:00.000+07:00</published><updated>2009-07-26T10:49:24.084+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Hạnh phúc ở đâu?</title><content type='html'>Heo nhỏ khi còn bé, nó hỏi Mẹ rằng "Mẹ ơi hạnh phúc là gì?" Heo Mẹ bảo hạnh phúc là cái đuôi con đấy! Và thế là Heo con quay lại tóm cái đuôi của mình, nhưng không tài nào tóm được, nó ngôì xuống oà khóc, và lại hỏi Mẹ: - Tại sao con không thể nào bắt được hạnh phúc hả Mẹ? Heo Mẹ mỉm cười và nói rằng: "Tại sao con không tiến về phía trước và hạnh phúc sẽ theo sau con". Vậy chúng ta tại sao cứ phải đi tìm cho mình hạnh phúc nhỉ khi mà hạnh phúc luôn đi theo mình, hãy sống, hãy cảm nhận hạnh phúc. Hạnh phúc vì được sống bên những người bạn tốt ! Nice day ..&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-1428253283573815158?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/1428253283573815158/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/07/hanh-phuc-o-au.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/1428253283573815158'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/1428253283573815158'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/07/hanh-phuc-o-au.html' title='Hạnh phúc ở đâu?'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-7078094394458058860</id><published>2009-06-29T09:27:00.001+07:00</published><updated>2009-06-29T09:28:42.037+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Danh ngôn'/><title type='text'>Trao đổi</title><content type='html'>“If you have an apple and I have an apple and we exchange apples then you and I will still each have one apple. But if you have an idea and I have an idea and we exchange these ideas, then each of us will have two ideas.”&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="authorName"&gt;&lt;strong&gt;George Bernard Shaw&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-7078094394458058860?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/7078094394458058860/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/06/trao-oi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/7078094394458058860'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/7078094394458058860'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/06/trao-oi.html' title='Trao đổi'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-1427533346768895183</id><published>2009-06-06T09:01:00.002+07:00</published><updated>2009-09-27T10:45:39.949+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Quà tặng cuộc sống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Quan trọng'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Một tâm hồn cao thượng</title><content type='html'>Đây là câu chuyện có thật do chính người trong truyện thuật lại. Ông là một giáo viên người Anh. Mỗi khi kể, ông thường không cầm được nước mắt, xúc động nghẹn ngào. Ông nói:&lt;br /&gt;Nhà tôi ở một phố giữa Thủ đô Luân Đôn. Một hôm, tôi vừa ra khỏi cửa thì gặp một cậu bé chừng mười hai, mười ba tuổi ăn mặt tồi tàn, rách rưới; mặt mũi gầy gò, xanh xao; chìa những bao diêm khẩn khoản mời tôi mua giúp một bao.&lt;br /&gt;Tôi mở ví tiền và chép miệng: &lt;br /&gt;-Rất tiếc là tôi không có xu lẻ.&lt;br /&gt;-Thưa ông , không sao ạ.Ông cứ đưa cho cháu một đồng tiền vàng . Cháu chỉ chạy loáng một lát đến hiệu buôn để đổi, rồi hoàn lại cho ông tiền lẻ còn thừa .&lt;br /&gt;Tôi chăm chú nhìn cậu bé và lưỡng lự :&lt;br /&gt;-Thật chứ ?&lt;br /&gt;-Thưa ông , thật ạ. Cháu không phải là một đứa dối trá.&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Nét mặt của cậu bé trông rất cương trực và tự hào tới mức làm tôi tin và giao ngay cho cậu một đồng tiền vàng. Nhưng năm phút, mười phút, rồi mười lăm phút trôi qua mà vẫn không thấy cậu trở lại. Tôi bắt đầu nghi ngờ cậu bé. Nửa giờ sau, chờ mất công, tôi lững thững tiếp tục cuộc dạo chơi và tự nhủ:'' Cần rút kinh nghiệm, không nên tin vào bọn trẻ này''!&lt;br /&gt;Vài giờ sau, khi trở về nhà, tôi ngạc nhiên , thấy có một cậu bé đang đợi tôi .Diện mạo cậu bé này rất giống cậu bé đã cầm tiền của tôi, nhưng nhỏ hơn vài tuổi , gầy gò , xanh xao hơn và thoáng một nỗi buồn tuyệt vọng:&lt;br /&gt;-Thưa ông , có phải ông vừa đưa cho Rô-be một đồng tiền vàng không ạ ?&lt;br /&gt;Tôi kẽ gật đầu . Cậu bé tiếp :&lt;br /&gt;-Thưa ông , đây là tiền lẻ hoàn lại .... Rô-be nhờ cháu ... mang đến trả ông… Rô-be là anh cháu… chúng cháu mồ côi… Anh cháu không thể mang tiền trả ông được.. vì anh ấy bị xe chẹt… đang nằm ở nhà và khó lòng… sống nổi…&lt;br /&gt;Em bé không nói được hết câu vì những tiếng nấc xé lòng. Tôi sững sờ cả ngườI, tim se lạI vì hốI hận, hỏI dồn:&lt;br /&gt;-Vậy bây giờ Rô-be ở đâu? Hãy đưa tôi đến.&lt;br /&gt;Sau khi dừng lạI một chút trước chiếc hầm nhỏ của một căn nhà đổ nát, em bé nói:&lt;br /&gt;-Thưa ông, đây là nhà của chúng cháu.&lt;br /&gt;Trong một góc tối của căn hầm, cạnh chiếc bếp lò cũ kĩ đã tắt ngắm từ lâu, giữa một đống giẻ rách, tôi nhận ra Rô-be nằm dài, bất động. Mặt em lúc này trắng bệch. Một dòng máu đỏ từ trán chảy xuống.&lt;br /&gt;Rô-be đưa mắt nhìn về phía tôi, giọng thều thào, yếu ớt:&lt;br /&gt;-Thưa ông, ông hãy lạI gần đây.&lt;br /&gt;Tôi quỳ xuống bên em, cầm lấy bàn tay em- bàn tay khẳng khiu, gầy gò, đáng thương, lạnh ngắt.&lt;br /&gt;-Sác-lây, em đưa tiền trả ông rồI chứ?&lt;br /&gt;Cậu bé gật đầu, mắt vẫn sưng mọng.&lt;br /&gt;-…Ôi! Đấy, ông xem, cháu không phảI là đứa dối trá mà.&lt;br /&gt;Tôi cúi sát xuống người em, cầm lấy bàn tay em, hôn vào chỗ trán bị thương nứt rạn và nói với Rô-be rằng:” Em hãy bình tâm, dù bất cứ tình huống nào, tôi cũng sẽ nuôi nấng Sác-lây cho em”. Tôi nói dịu dàng, âu yếm an ủI Rô-be, để cái chết của em được thanh thản.&lt;br /&gt;Bàn tay khốn khổ của em nằm gọn trong tay tôi lạnh dần, lạnh dần…&lt;br /&gt;Em bé nghèo túng của tôi đã từ giã cõi đời quá ngắn ngủi như vậy đấy. Cái chết đó làm cho tôi thấy rằng, trong cuộc đời tôi chưa hề được thấy một cử chỉ, hành động nào đẹp đẽ, cao cả như vậy. Một tâm hồn vô cùng cao thượng ẩn náu trong một em bé sống trong cảnh rất đỗI cực khổ nghèo nàn.&lt;br /&gt;&lt;div align="right"&gt;(Theo Truyện ngắn nước Anh)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;blockquote&gt;· Danh ngôn:” Chỉ có tính tự lập và tự trọng mới có thể nâng chúng ta lên trên những nhỏ nhen của cuộc sống và những bão táp của số phận”.&lt;br /&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div align="right"&gt;A.X.Pu-skin&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-1427533346768895183?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/1427533346768895183/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/06/mot-tam-hon-cao-thuong.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/1427533346768895183'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/1427533346768895183'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/06/mot-tam-hon-cao-thuong.html' title='Một tâm hồn cao thượng'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-1479669579230980076</id><published>2009-06-05T22:15:00.002+07:00</published><updated>2009-06-07T09:48:44.296+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Quà tặng cuộc sống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Quan trọng'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Chúng ta không cần phải hoàn hảo?!</title><content type='html'>&lt;p&gt;Con người chúng ta ai cũng bị ám ảnh bởi ý nghĩ &amp;quot;Ta phải hoàn hảo&amp;quot;. Có lẽ chính những suy nghĩ này đã khiến cho chúng ta không ít lần phải rên lên &amp;quot;Đời là bể khổ&amp;quot;.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;img alt="" src="http://row.bc.yahoo.com/b?P=AE09BHxsferh_8EfSikg6AIPdkWnfkopLAYADHlu&amp;amp;T=141kh8jdb%2fX%3d1244212227%2fE%3d2023534930%2fR%3dvn_news%2fK%3d5%2fV%3d2.1%2fW%3dHR%2fY%3dVN%2fF%3d1286209836%2fQ%3d-1%2fS%3d1%2fJ%3dAA7C6C7C&amp;amp;U=13ffn6tkr%2fN%3db4HVDHxsfFA-%2fC%3d715353.13254081.13509702.7209949%2fD%3dLREC%2fB%3d5593083%2fV%3d1" width="1" height="1" /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Ta luôn đấu tranh với bản thân để ngày càng tốt đẹp hơn. Nhưng là &amp;quot;nhân&amp;quot; thì &amp;quot;vô thập toàn&amp;quot;. Khi phạm sai lầm ta bị dằn vặt, lo sợ không cònh được tôn trọng, tin tưởng. Sai lầm chỉ hữu ích khi nó khuyến khích ta tiến lên, ngược lại nó sẽ làm tê liệt con người với mặc cảm mình thật vô dụng, bất tài.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Chuyện kể rằng ngày xửa ngày xưa, có một vòng tròn. Vòng tròn ta rất tự hào về thân hình của mình, tròn một cách hoàn hảo đến từng milimét. Thế nhưng, một sáng nọ thức dậy, nó bỗng thấy mình mất một góc lớn hình tam giác.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Buồn bực, vòng tròn tìm mảnh vỡ hình tam giác bị mất. Vì không còn hoàn hảo nên nó lăn rất chậm chạp. Nó bắt đầu ngợi khen những bông hoa dại đang tỏa sắc bên đường. Nó tâm tình cùng sâu bọ. Nó tận hưởng ánh sáng mặt trời ấm áp. Vòng tròn tìm được nhiều mảnh vỡ nhưng chẳng mảnh nào vừa cả. Nó lại tiếp tục tìm kiếm. Một ngày kia nó tìm được một mảnh hoàn toàn vừa khít. Nó sướng đến run người. Giờ đây nó lại hoàn hảo như xưa. Nó ghép mảnh vỡ kia vào rồi lăn đi. Nhưng, ơ kìa!Sao nó lăn nhanh đến thế! Nhanh đến nỗi các bông hoa nhòe đi trong mắt nó, tiếng chuyện trò thì bạt đi trong gió. Vòng tròn nhận ra thế giới xung quanh nó trở nên khác hẳn khi nó lăn quá nhanh. Nó bèn dừng lại, đặt mảnh vỡ bên đường rồi chầm chậm lăn đi!&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Bài học cái vòng tròn tặng tất cả chúng ta là: Thật kỳ lạ khi con người ta mất đi một cái gì đó lại thấy mình hoàn hảo. Một người có tất cả mọi thứ trên đời lại là kẻ nghèo túng. Bạn sẽ không biết thế nào là ước mơ, là hy vọng, là nuôi dưỡng vì một ngày mai tốt đẹp hơn. Bạn sẽ không bao giờ biết cảm giác sung sướng khi có ai đó yêu thương bạn và cho bạn cái bạn tha thiết mong muốn!&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Cuộc sống không phải là cái bẫy để chờ chúng ta sa vào rồi kết tội. Cuộc sống có chút gì đó như mùa bóng, khi đội mạnh nhất cũng có thể bị thua và đội yếu nhất cũng có những giây phút huy hoàng. Mục đích của chúng ta là thắng nhiều hơn bại.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Hãy biết chấp nhận sự bất toàn là một phần tất yếu của con người. Nếu ta đủ dũng cảm để yêu thương, đủ sức mạnh để để tha thứ, đủ hào phóng để chia sẻ hạnh phúc cho kẻ khác, đủ thông minh để hiểu rằng tình yêu thương luôn bao bọc chúng ta. Khi ấy ta đã đạt đến sự toàn mỹ mà nhiều người chỉ dám mơ ước!&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Theo Net&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-1479669579230980076?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/1479669579230980076/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/06/chung-ta-khong-can-phai-hoan-hao.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/1479669579230980076'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/1479669579230980076'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/06/chung-ta-khong-can-phai-hoan-hao.html' title='Chúng ta không cần phải hoàn hảo?!'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-7557847269205123421</id><published>2009-06-03T20:15:00.001+07:00</published><updated>2009-06-03T20:15:55.221+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tình yêu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Những câu nói hay nhất'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tình bạn'/><title type='text'>Những câu nói hay nhất</title><content type='html'>&lt;p&gt;Đây là những câu nói hay mà khiến bạn phải suy ngẫm nhiều. Cùng đọc nha :&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;+ Có một ngày em hỏi anh rằng &amp;quot;Anh yêu em hay yêu cuộc sống của mình&amp;quot;, anh trả lời rằng &amp;quot;Anh yêu cuộc sống&amp;quot;. Thế là em bước đi nhưng em không bao giờ biết rằng em chính là cuộc sống của đời anh.   &lt;br /&gt;+ Nếu anh là giọt nước mắt trong em,thì em sẽ khóc để anh lăn xuống chạm vào môi em . Nhưng nếu em là giọt nước mắt trong anh thì anh sẽ không bao giờ khóc bởi vì anh không muốn mất em.    &lt;br /&gt;+ Bạn có thể mất một phút để cảm thấy thích một người, một giờ để mà thương một người, một ngày để mà yêu một người. Nhưng phải mất cả đời để quên một người.    &lt;br /&gt;+ Khi bạn gặp được một người có nghĩa đối với bạn nhưng bạn biết rằng người đó sinh ra không phải dành cho bạn thì cách tốt nhất hãy để họ ra đi.    &lt;br /&gt;+ Biển sẽ trở thành bức tường ngăn cách anh và em, bầu trời xanh chỉ còn là nỗi nhớ. Cuộc đời này anh nguyện tồn tại chỉ vì em và anh không bao giờ muốn biết mất em đau khổ như thế nào.    &lt;br /&gt;&lt;p align="right"&gt;(ST)&lt;/p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-7557847269205123421?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/7557847269205123421/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/06/nhung-cau-noi-hay-nhat.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/7557847269205123421'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/7557847269205123421'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/06/nhung-cau-noi-hay-nhat.html' title='Những câu nói hay nhất'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-4298704011423562717</id><published>2009-05-26T13:54:00.001+07:00</published><updated>2009-05-26T13:54:24.414+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tình yêu'/><title type='text'>Tình Yêu là gì?</title><content type='html'>&lt;span id="lblDetail"&gt;&lt;font size="2"&gt;&lt;/font&gt;Một chàng trai đưa cô bạn gái thân vào quán uống nước.Sau khi người phục vụ đặt hai cốc nước trắng lên bàn và đợi thì cô gái chợt đặt ra một câu hỏi:     &lt;p&gt;- Đố anh &amp;quot;Tình Yêu&amp;quot; là gì? &lt;/p&gt;    &lt;p&gt;Chàng trai mỉm cười quay sang cô phục vụ và nói: &lt;/p&gt;    &lt;p&gt;- Chị cho em một ấm trà, một cốc cà fê đen, một cốc cà fê sữa, một ly rượu vang và một ly sâm panh. Sau khi mọi thứ đã được mang ra, chàng trai lấy ấm trà và uống chén đầu tiên. Anh ta nói: &lt;/p&gt;    &lt;p&gt;&lt;img border="0" alt="green tea.jpg" align="right" src="http://saga.vn/Saga_Gallery/CuocSong/green%20tea.jpg" width="200" height="156" /&gt;- Tình yêu như ấm trà này. Khi ta uống nước đầu sẽ rất đậm đà, nước thứ hai sẽ dìu dịu thanh thanh. Còn nước thứ ba thì sao? Tình yêu không như ấm trà này bởi sau nước thứ ba ấm trà sẽ không còn hương vị ban đầu.&lt;/p&gt;    &lt;p&gt;Anh ta lại nhấp một ngụm cà fê đen và nói: &lt;/p&gt;    &lt;p&gt;- Tình yêu mang hương vị của cốc cà fê này, lúc đầu có thể phải trải qua vị đắng nhưng dần dần vị ngọt và thơm sẽ ngấm dần vào mỗi người.&lt;/p&gt;    &lt;p&gt;- Nhưng tình yêu không như cốc cà fê sữa. Uống cà fê sữa ta sẽ cảm thấy ngay vị ngọt, vị ngọt của nó đến rất nhanh và đi rất nhanh. Còn tình yêu không như vậy.&lt;/p&gt;    &lt;p&gt;Dứt lời anh ta đổ cốc cà fê ấy đi và nói:&lt;/p&gt;    &lt;p&gt;- Tình yêu như ly rượu này, nó thật nồng nàn, ấm áp và êm đềm.&lt;/p&gt;    &lt;p&gt;Anh ta lại uống ly sâm panh.     &lt;br /&gt;      &lt;br /&gt;- Không! Tình yêu không thể là thứ nước khai vị chua loét này được. &lt;/p&gt;    &lt;p&gt;Chàng trai lo lắng vì không tìm được câu trả lời. Bất chợt anh ta nhìn thấy cốc nước trắng trên bàn. Anh ta reo lên: &lt;/p&gt;    &lt;p&gt;&lt;img style="display: inline; margin-left: 0px; margin-right: 0px" alt="love.jpg" align="left" src="http://saga.vn/Saga_Gallery/CuocSong/love.jpg" width="175" height="151" /&gt;- Đúng rồi, hãy nhìn cốc nước kia, nó thật tinh khiết và giản dị. Rượu cà fê và trà cũng phải bắt nguồn từ nước. &lt;/p&gt;    &lt;p&gt;Tình yêu cũng như vậy, cái nồng nàn, ngọt ngào, êm đềm và cay đắng cũng phải xuất phát từ lòng chân thành và những điều giản dị nhất. Tình yêu là cốc nước trắng.     &lt;br /&gt;      &lt;br /&gt;Cô gái ngồi im, đôi mắt mở to. Và rồi cô từ từ nhấc ly nước lên và từ từ đặt vào tay chàng trai. Chàng trai đã hiểu rằng, anh ta đã có một câu trả lời đúng...&lt;/p&gt; &lt;/span&gt;  &lt;p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-right: 17px" align="right"&gt;&lt;b&gt;&lt;span id="lblSource"&gt;Sưu tầm&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-4298704011423562717?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/4298704011423562717/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/05/tinh-yeu-la-gi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/4298704011423562717'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/4298704011423562717'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/05/tinh-yeu-la-gi.html' title='Tình Yêu là gì?'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-7514900583631419873</id><published>2009-05-25T18:23:00.001+07:00</published><updated>2009-05-25T18:23:34.819+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thế giới hiện tại'/><title type='text'>Chạy trong “Thế giới phẳng”</title><content type='html'>&lt;p&gt;Mỗi buổi sáng ở châu Phi, một con linh dương thức dậy &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Nó biết rằng nó phải chạy nhanh hơn con sư tử nhanh nhất    &lt;br /&gt;nếu không nó sẽ bị giết. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Mỗi sáng một con sư tử thức dậy &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Nó biết rằng nó phải chạy nhanh hơn con linh dương chậm nhất    &lt;br /&gt;hoặc nó sẽ bị chết đói. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Điều quan trọng không phải là việc bạn là sư tử hay linh dương &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Khi mặt trời mọc, bạn phải bắt đầu chạy...&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-7514900583631419873?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/7514900583631419873/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/05/chay-trong-gioi-phang.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/7514900583631419873'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/7514900583631419873'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/05/chay-trong-gioi-phang.html' title='Chạy trong “Thế giới phẳng”'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-4174716858425908153</id><published>2009-05-22T21:42:00.001+07:00</published><updated>2009-05-22T21:42:53.603+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cổ học tinh hoa'/><title type='text'>Tái ông thất mã</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;font size="4"&gt;塞翁失馬&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Tái:&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; Vùng biên giới. &lt;i&gt;&lt;b&gt;Ông:&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; ông già. &lt;i&gt;&lt;b&gt;Thất:&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; mất. &lt;i&gt;&lt;b&gt;Mã:&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; ngựa.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tái ông là ông già ở vùng biên giới giữa hai nước.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Tái ông thất mã là ông già ở vùng biên giới mất ngựa.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Sách Hoài Nam Tử có chép một câu chuyện như sau:&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&amp;quot;Một ông lão ở gần biên giới giáp với nước Hồ phía Bắc nước Tàu, gần Trường thành, có nuôi một con ngựa. Một hôm con của ông lão dẫn ngựa ra gần biên giới cho ăn cỏ, vì lơ đễnh nên con ngựa vọt chạy qua nước Hồ mất dạng. Những người trong xóm nghe tin đến chia buồn với ông lão.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Ông lão là người thông hiểu việc đời nên rất bình tỉnh nói: - Biết đâu con ngựa chạy mất ấy đem lại điều tốt cho tôi.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Vài tháng sau, con ngựa chạy mất ấy quay trở về, dẫn theo một con ngựa của nước Hồ, cao lớn và mạnh mẽ.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Người trong xóm hay tin liền đến chúc mừng ông lão, và nhắc lại lời ông lão đã nói trước đây.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Ông lão không có vẻ gì vui mừng, nói: - Biết đâu việc được ngựa Hồ nầy sẽ dẫn đến tai họa cho tôi.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Con trai của ông lão rất thích cỡi ngựa, thấy con ngựa Hồ cao lớn mạnh mẽ thì thích lắm, liền nhảy lên lưng cỡi nó chạy đi. Con ngựa Hồ chưa thuần nết nên nhảy loạn lên. Có lần con ông lão không cẩn thận để ngựa Hồ hất xuống, té gãy xương đùi, khiến con ông lão bị què chân, tật nguyền.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Người trong xóm vội đến chia buồn với ông lão, thật không ngờ con ngựa không tốn tiền mua nầy lại gây ra tai họa cho con trai của ông lão như thế.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Ông lão thản nhiên nói: - Xin các vị chớ lo lắng cho tôi, con tôi bị ngã gãy chân, tuy bất hạnh đó, nhưng biết đâu nhờ họa nầy mà được phúc.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Một năm sau, nước Hồ kéo quân sang xâm lấn Trung nguyên. Các trai tráng trong vùng biên giới đều phải sung vào quân ngũ chống ngăn giặc Hồ. Quân Hồ thiện chiến, đánh tan đạo quân mới gọi nhập ngũ, các trai tráng đều tử trận, riêng con trai ông lão vì bị què chân nên miễn đi lính, được sống sót ở gia đình.&amp;quot;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Sau khi kể câu chuyện trên, sách Hoài Nam Tử đưa ra luận điểm: Họa là gốc của Phúc, Phúc là gốc của Họa. Họa Phúc luân chuyển và tương sinh. Sự biến đổi ấy không thể nhìn thấy được, chỉ thấy cái hậu quả của nó.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Do đó, người đời sau lập ra thành ngữ: &lt;i&gt;Tái ông thất mã, an tri họa phúc.&lt;/i&gt; Nghĩa là: ông lão ở biên giới mất ngựa, biết đâu là họa hay là phúc.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Hai điều họa phúc cứ xoay vần với nhau, khó biết được, nên khi được phước thì không nên quá vui mừng mà quên đề phòng cái họa sẽ đến; khi gặp điều họa thì cũng không nên quá buồn rầu đau khổ mà tổn hại tinh thần. Việc đời, hết may tới rủi, hết rủi tới may, nên bắt chước tái ông mà giữ sự thản nhiên trước những biến đổi thăng trầm trong cuộc sống.&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-4174716858425908153?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/4174716858425908153/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/05/tai-ong-that-ma.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/4174716858425908153'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/4174716858425908153'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/05/tai-ong-that-ma.html' title='Tái ông thất mã'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-3749540044200805871</id><published>2009-05-17T13:14:00.001+07:00</published><updated>2009-05-17T13:14:18.239+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tình yêu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tình bạn'/><title type='text'>For Koga Haruka from H2 of Mitsuru Adachi</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Bạn có đặt câu hỏi là tại sao mình lại đem 1 bài viết về truyện tranh vào blog &lt;a href="http://ngoctho1001.blogspot.com" target="_blank"&gt;Ngọc thô.&lt;/a&gt; Là bởi vì câu chuyện của Adachi viết quá hay, quá tình cảm và làm cho ai đọc rồi cũng đều không quên. Một tình cảm nhẹ nhàng của học sinh cấp III&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div align="center"&gt;   &lt;p&gt;—o---&lt;/p&gt; &lt;/div&gt;  &lt;p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Càng ngày tôi càng thấy thích cái gia đình nhỏ bé của MAFC…bài viết này là do một thành viên của MAFC - &lt;b&gt;beHippo - &lt;/b&gt;viết cho Reviews Contest. Mọi thứ sẽ dễ dàng để cảm nhận và để hiểu hơn nếu bạn là người yêu thích Adachi và các tác phẩm của ông, đặc biệt khi bạn đang trao lòng cho một ai đó.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Always smile(viết cho Koga)&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;img align="left" src="http://i247.photobucket.com/albums/gg129/ravenngo/MAFC/KOGAHARUKA.jpg" width="150" height="150" /&gt;&lt;/b&gt;&lt;i&gt;“Ngay từ tập đầu tiên của H2 tôi đã thực sự rất ấn tựơng với Koga- một cô nàng “nobita” hậu đậu, hay vấp phải thứ này thứ khác đến nỗi có luôn thói quen mang theo băng cá nhân trong cặp. Lần đầu gặp Koga, Hiro cũng phải thốt lên “con gái mà hậu đậu gì đâu … nhưng cũng dễ thương gì đâu ^^”. Mà đúng là dễ thương thật. Càng đọc truyện lại càng thấy Koga dễ thương, vì khuôn mặt dễ thương, vì tính cách dễ thương và vì một nụ cuời luôn nở trên môi. Tôi biết rằng mình đã dành hết tâm trí cho Koga và luôn mong sao hạnh phúc sẽ đến với cô để nụ cười trong sáng ấy mãi không bao giờ tắt.      &lt;br /&gt;Có lẽ điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời Koga cho đến bây giờ chính là việc gặp được Hiro. Nhờ có Hiro mà 3 năm cấp III của Koga đã trở thành 3 năm đẹp nhất trong suốt quãng đời đi học với biết bao kỉ niệm . Định mệnh đã đưa họ đến với nhau khi Hiro quyết định vào Senkawa- 1 ngôi trường không có tổ bóng chày và tại đây Hiro đã gặp Koga - cô nàng manager đáng yêu của Hội yêu bóng chày. Trái tim của Koga đã rung động trước một Hiro tràn đầy nhiệt huyết bóng chày. Cố gắng đi chơi với Hiro dù đang bị cảm nặng vì “người ta đã chờ suốt từ ngày hôm qua”, luôn chờ đợi Hiro trong những cuộc hẹn vì “chờ đợi là một phần của hẹn hò, mà hẹn hò càng âu thì càng thích”.Sự chân thành ấy của Koga làm cho bất cứ ai cũng phải cảm động, kể cả Hiro.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Nhưng … cuộc đời không phải lúc nào cũng êm đềm, ở bên cạnh Hiro không chỉ có Koga mà còn một người con gái khác, Amamiya Hikari. Và hơn nữa họ còn là “bạn thân từ nhỏ”.Bạn thân từ nhỏ, điều ấy đồng nghiã với việc giữa họ có một thế giới riêng, nơi ấy có sự thấu hiểu lẫn nhau, có những kỉ niệm đẹp của tuổi thơ và cả những tình cảm hết sức đặc biệt. Koga có nhận ra điều ấy?       &lt;br /&gt;“Kunimi có hối hận không khi giới thiệu Hikari cho Hideo?”       &lt;br /&gt;Ngay từ đầu Koga đã biết tình cảm Hiro dành cho Hikari không chỉ đơn thuần là tình bạn. Nhưng lúc đó Hikari đã có Hideo, người mà Hiro giới thiệu, lại là bạn thân của Hiro. Và hơn hết Koga luôn tin tưởng Hiro nên chưa có lí do gì để cô phải lo lắng cả, chưa có lí do gì…       &lt;br /&gt;Cho đến mùa hè năm lớp 11 khi Senkawa lần đầu tiên tham dự Koushien và lại ngẫu nhiên thuê cùng nhà trọ với Meiwa. Hai manager xinh đẹp của 2 đội bóng, Hikari &amp;amp; Koga tình cờ lại có hai chiếc túi giống hệt nhau, giống nhau đến cả mật mã.116 đó là ngày sinh của Hiro. Sự dao động của Koga hiện lên rõ rệt khi cô cứ đi hỏi ngày sinh của Hikari và Hideo. ” Vậy là cả Hiro &amp;amp; Hideo đều là 116” câu nói ấy như cái thở phào nhẹ nhõm của Koga khi những khúc mắc trong lòng cô được giải quyết. Không, nó chưa hề được giải quyết trọn vẹn vì câu trả lời thật sự sau này mới xuất hiện.       &lt;br /&gt;Trận đấu giữa Senkawa và Iba diễn ra vào một ngày mùa hè nỏng bỏng, ngày mà 16 năm về trước Hikari đã chào đời. Lần đầu tiên Koga thấy một Hiro ham muốn chiến thắng đến mức sẵn sàng ném bóng lỗi. Koga biết rằng sự thay đổi ấy là vì Hikari, vì Hiro muốn dành chiến thắng này để tặng Hikari. ” Hiro muốn thắng đến thế sao. Vậy thì phải thắng nhé”. Koga biết rõ điều ấy, và vì biết nên càng động viên Hiro chiến thắng. Vậy mà Hiro lại thua. Để rồi sáng hôm sau, khi bình minh vừa mới ửng hồng, nắn ban mai đã rọi lên hình bóng một người con gái đang dõi mắt nhìn về phía biển, ở nơi ấy có hai người đang ôm nhau.Lúc ấy khuôn mặt Koga bình thản lạ lùng…&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Tôi không hiểu Koga lấy đâu ra năng lượng để có thể mỉm cười chơi đùa cùng mọi người vào ngày hôm ấy. cô không buồn sao? Không phải. MÀ là cô tự dằn lòng không cho phép mình buồn. Nỗi đau đã dâng đến đỉnh điểm mà luôn phải kìm nén để rồi vỡ òa trong gíâc ngủ . “Tại sao vậy?”. câu hỏi ấy cứ luôn nặng trĩu trong lòng Koga đến cả trong mơ cũng vẫn day dứt khôn nguôi. Lần đầu tiên thấy Koga khóc cũng là lần đầu tiên tôi thấy ghét Hiro đến vậy ..Koga chấp nhận hẹn hò với Kine. Một chuyện thật lạ kì. Tại sao vậy? Vì Koga muốn quên Hiro sao? Vì đã có một năm để kỉ niệm, như vậy là đủ rồi sao? Nhưng chuyện đó là không thể. bởi Koga quá yêu Hiro, yêu đến nỗi ” dù Kunimi nói gì thì mình cũng tin là sự thật”, yêu đến nỗi dù biết trong lòng Hiro có hình bóng của Hikari mà vẫn luôn chúc Hiro chiến thắng và chiến thắng ấy cô cũng biết rằng là để tặng Hikari. Người lập ra đội bóng Senkawa, người cùng Hiro bước qua bao nhiêu khó khăn để đến Koushien là Koga. Nhưng có trận đấu nào Hiro chiến đấu vì Koga?…      &lt;br /&gt;Phải chăng Hiro chỉ nghĩ đến Koga như một cô gái dễ thương tốt bụng, là “ân nhân’ đã giúp Hiro không phải hối hận khi vào học ở Senkawa? Không còn hơn thế nữa. Koga là người con gái quan trọng vô cùng với Hiro- người con gái mà Hiro đã YÊU. Hiro thật sự đã yêu Koga. Nếu không thì tại sao Hiro lại cố gắng thi đấu thật tốt để Koga không phải ân hận vì đã để quên lá bùa. Nếu không thì sao Hiro lại thấy bực mình khi có người con trai khác ở bên cạnh Koga, lại phải vội vã chạy đi cứu Koga khi Koga gặp nạn để rồi bật thốt lên ” I love you”. Câu nói đó không phải là lời nói bồng bột. Đó là những gì Hiro đã ấp ủ rất lâu mà không thể nói ra mà thôi. .&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Hiro thích Koga nhưng không biết cách bày tỏ tình yêu của mình. Thấy Yanagi vẽ tranh tặng Koga thì cũng bắt chước vẽ theo nhưng rốt cuộc lại bị chê là quái vật thế kỉ mới; muốn khen bánh Koga làm ngon hơn Hikari để Koga thấy mình không thua kém gì Hikari mà lại lỡ làm vỡ cái bánh.Hiro yêu Koga ,chỉ là vụng về trong việc thể hiện mà thôi. Nhưng điều mà tôi muốn nhất ở Hiro là nếu đã yêu Koga thì hãy làm cho cô ấy luôn mỉm cười, đừng để cô ấy phải chạy bất xất bang xang để tìm một chai dầu gội mà cuối cùng chỉ có Hikari mới tìm ra, đừng để cô ấy phải cảm thấy ức vì cái gì cũng thấy thua kém Hikari cả. Số phận đã để hai người đến với nhau khi cả hai đều cùng chậm lớn so với bạn bè cùng trang lứa, khi cả hai đều vào cùng 1 ngôi trường,(khi bố của Koga và Hiro làm cùng 1 công ti ^^), khi Koga cười và nói với Hiro rằng ” Bóng đá thích ghê nhưng tui vẫn thích bóng chày hơn”. Không có nhiều kỉ niệm như Hikari thì hãy cùng nhau tạo ra những kỉ niệm mới, như cùng đắp nhà tuyết chẳng hạn để có thể yêu nhau nhiều hơn, để cả hai cùng hạnh phúc.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Hiro đã từng một lần đánh mất Hikari và điều đó chắc chắn không thể xảy ra một lần nữa đối với Koga. “Hãy làm tiếp viên hàng không đi. hãy làm nhé”. Câu nói đó có lẽ đã là quá đủ để Koga cùng sánh bước với Hiro đến mọi chân trời.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Cuối cùng mong ước lớn nhất của tôi là mãi luôn được nhìn thấy Koga mỉm cười vì Koga chẳng hợp với nước mắt một chút nào; vì Hiro yêu nụ cười đó, tôi yêu nụ cười đó và mọi người ai cũng yêu nụ cười đó, phải không?”&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-3749540044200805871?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/3749540044200805871/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/05/for-koga-haruka-from-h2-of-mitsuru.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/3749540044200805871'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/3749540044200805871'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/05/for-koga-haruka-from-h2-of-mitsuru.html' title='For Koga Haruka from H2 of Mitsuru Adachi'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://i247.photobucket.com/albums/gg129/ravenngo/MAFC/th_KOGAHARUKA.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-2587202996138853507</id><published>2009-05-17T12:34:00.002+07:00</published><updated>2009-06-03T20:27:03.336+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Quà tặng cuộc sống'/><title type='text'>HÔM QUA, HÔM NAY VÀ NGÀY MAI……….</title><content type='html'>&lt;p&gt;Trong một tuần có hai ngày mà chúng ta không cần phải bận tâm về chúng, có hai ngày chúng ta không nên để vướng bận, lo   âu hay sợ hãi.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Ngày đầu tiên chính là ngày hôm qua, với tất cả lỗi lầm, với tất cả những sai sót, với những nỗi buồn và cả những niềm đau.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Ngày hôm qua là ngày đã qua rồi, và mãi mãi vuột khỏi tầm tay chúng ta.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Chẳng có điều gì có thể thay đổi được ngày hôm qua. Chúng ta chẳng thể lấy lại những thứ đã cho đi, cũng chẳng thể xóa đi dù chỉ một lời chúng ta đã nói - bởi ngày hôm qua đã qua rồi.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Ngày còn lại chính là ngày mai, với những thử thách mà chúng ta chẳng thể biết được. Những phiền muộn hay những niềm vui của ngày mai cũng ở ngoài tầm tay chúng ta.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Mặt Trời ngày mai sẽ mọc. Dù tỏa sáng rực rỡ hay bị che khuất sau những đám mây thì Mặt Trời ngày mai vẫn mọc. Và cho đến tận lúc đó chúng ta chẳng thể nào đánh cuộc chuyện gì sẽ xảy ra, bởi ngày mai vẫn chưa đến.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Chúng ta chỉ còn lại một ngày - đó là ngày hôm nay. Bất cứ một người bình thường nào cũng có thể vượt qua những thử thách chỉ trong một ngày hôm nay. Nhưng người ta lại thường gục ngã khi phải cộng thêm vào gánh nặng của ngày hôm qua và những gánh nặng của ngày mai.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Con người thường đau khổ không phải vì hiện tại và chính vì những nuối tiếc trong quá khứ và nỗi lo âu cho tương lai. Vì thế, chúng ta hãy sống cho trọn vẹn một ngày. &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-2587202996138853507?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/2587202996138853507/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/05/hom-qua-hom-nay-va-ngay-mai.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/2587202996138853507'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/2587202996138853507'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/05/hom-qua-hom-nay-va-ngay-mai.html' title='HÔM QUA, HÔM NAY VÀ NGÀY MAI……….'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-8754914475071411992</id><published>2009-05-12T20:14:00.001+07:00</published><updated>2009-05-12T20:16:29.609+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Quà tặng cuộc sống'/><title type='text'>Một câu chuyện về lòng tự tin</title><content type='html'>Có một lần khi đi tập thể dục trong sân vận động của trường tôi đã được chứng kiến một sự việc như sau: Có một em bé da đen sống cùng khu với nơi tôi ở cứ đứng núp sau những thanh sắt để ngó nhìn các bạn Trung Quốc đang đùa nghịch nhau với ánh mắt rất ngưỡng mộ và muốn được chơi cùng. Nhưng đứng đó một lúc lâu tôi vẫn thấy cậu bé chỉ ôm các thanh sắt, và thỉnh thoảng liếc nhìn các bạn mà không chạy đến làm quen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng lúc đó có một tốp các bạn học sinh và thầy cô đem rất nhiều các dụng cụ khác nhau ra sân bóng rổ để chuẩn bị cho trận đấu chiều hôm đó, trong đó có rất nhiều bóng bay với nhiều màu sắc khác nhau. Lũ trẻ thấy vậy liền thi nhau chạy đến để xin bóng, nhưng cậu bé hàng xóm của tôi thì vẫn đứng im tại chỗ, chỉ khác ở chỗ khuôn mặt có vẻ sốt sắng hơn trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vài phút sau, khi mấy đứa trẻ kia đã chạy ra xa để đùa bóng thì tôi bỗng thấy cậu bé đi một cách rón rén đến chỗ bóng bay và nói một câu tiếng Trung “Ông có thể cho em một quả bóng không?" Tất cả mọi người ai cũng nhìn em một cách ngỡ ngàng nhưng liền sau đó có một thầy giáo đi đến chỗ cậu bé và nói “Tất nhiên rồi. Em muốn lấy bóng màu gì?" Cậu bé đã thật dũng cảm và nói “Em muốn một quả bóng màu đen". Mọi người lúc đó lại càng ngạc nhiên hơn vì thấy cậu chọn bóng màu đen. Nhưng thầy giáo đã hiểu được tâm trạng của cậu bé và đưa ngay cho cậu bé quả bóng màu đen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tay cầm quả bóng cậu bé từ từ mở những ngón tay bé nhỏ của mình ra để cho bóng bay lên trời và đứng đó ngước nhìn bóng đang bay một hồi lâu với vẻ mặt thích thú. Bỗng dưng tôi thấy bàn tay của thầy xoa nhẹ lên đầu cậu bé và nói: ”Hãy nhớ, bóng bay được hay không, không phải do màu sắc, hình dạng mà do trong bóng được bơm đầy hyđrô. Cũng giống như con người thành công hay không, không phụ thuộc vào việc người đó xuất thân như nào mà quan trọng ở chỗ người đó có tự tin hay không." Tôi có cảm giác cậu bé hàng xóm của mình không hiểu được những điều thầy nói, nhưng cậu bé đã rất lễ phép cảm ơn thầy và đi bộ về phía các bậc cầu thang.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-8754914475071411992?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/8754914475071411992/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/05/mot-cau-chuyen-ve-long-tu-tin.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8754914475071411992'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8754914475071411992'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/05/mot-cau-chuyen-ve-long-tu-tin.html' title='Một câu chuyện về lòng tự tin'/><author><name>Minh Tâm Chiêu</name><uri>https://profiles.google.com/118339685068824558207</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-On178_PtEtk/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAACCM/ROVFBsvgkOk/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-722987401467284095</id><published>2009-05-10T12:54:00.001+07:00</published><updated>2009-05-10T12:54:37.807+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản mạn cuối tuần'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hermione9333'/><title type='text'>ƯỚC MƠ BỊ ĐÁNH CẮP</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&amp;#160;&lt;/div&gt;  &lt;p&gt;Tôi tình cờ xem anh diễn trên sân khấu ở một câu lạc bộ. Người ta giới thiệu anh là một ca sĩ, nhưng vì anh không nổi tiếng nên chẳng có tiếng vỗ tay nào ủng hộ. Vậy mà anh vẫn say sưa hát, hát say mê mặc cho những giọt mồ hôi ướt đẫm gương mặt. “I walk this empty street, on the Boulevard of broken dreams.My shadow’s the only one that walks beside me. Sometimes, I wish some one cut there will find me..” Tôi đi trên con đường vắng, trên đại lộ của những giấc mơ tan vỡ. Chiếc bóng của tôi là thứ duy nhất đi bên cạnh tôi. Nhiều lúc tôi mong ai đó tìm thấy tôi”… Phải chăng anh đang hát về chính mình, giọng hát đầy khát khao mãnh liệt về một giấc mơ?! Ngoài kia, có biết bao người mơ ước trở thành ca sĩ như anh, có người thành công, có người thất bại. Tôi biết anh đang mệt mỏi, cô đơn, nhưng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, tôi biết rằng ước mơ ấy, với anh là tất cả và anh sẽ không bỏ cuộc.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tôi chợt nhớ đến câu chuyện về cậu bé Monty Roberst trong truyện Hãy đuổi theo ước mơ của mình. Monty muốn khi lớn lên, cậu sẽ xây dựng một trang trại. Monty đã trình bày kế hoạch của mình vào bày luận “ Một ước mơ hão huyền!”, thầy giáo đã cố tình làm tan vỡ ý định của Monty bằng điểm F cho bài luận ấy. Nhưng thật đáng khâm phục và ngạc nhiên khi Monty tuyên bố : “Thầy cứ giữ lấy điểm F cho thầy, còn em vẫn sẽ tiếp tục với ước mơ của mình”.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Giá như trong cuộc sống, chúng ta cũng can đảm theo đuổi ước mơ của mình bất chấp mọi khó khăn nhưng thế ! Cuộc sống là một tên cướp, nó sẽ đánh cắp, sẽ bào mòn mơ ước của con người bằng những trở ngại và thất bại. Chỉ những ai dũng cảm, kiên trì đi đến cuối con đường đầy chông gai ấy mới có thể thành công. “Nếu chỉ đứng yên một chỗ, có thể người ta sẽ không bị vấp ngã, nhưng nếu can đảm bước đi, khả năng đến đích sẽ cao…”&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Cuối cùng, với nỗ lực miệt mài, Monty đã trở thành chủ trang trại như mơ ước. Mỗi chúng ta, ai cũng có những dự định, mơ ước của riên mình. Vì nó, hãy sống dũng cảm và làm tất cả…. “Đừng bao giờ để người khác đánh cắp ước mơ của bạn”.&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-722987401467284095?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/722987401467284095/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/05/uoc-mo-bi-anh-cap.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/722987401467284095'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/722987401467284095'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/05/uoc-mo-bi-anh-cap.html' title='ƯỚC MƠ BỊ ĐÁNH CẮP'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-8264547009585236890</id><published>2009-05-10T12:51:00.001+07:00</published><updated>2009-05-10T12:51:52.032+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản mạn cuối tuần'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hermione9333'/><title type='text'>MƯA TAN TRƯỜNG</title><content type='html'>&lt;p&gt;Ngoài trời đang mưa, mưa càng lúc càng nặng hạt. Cũng phải thôi, vì đây là mùa tan trường mà. Nếu bạn dừng suy nghĩ chỉ trong một phút thôi, bạn sẽ cảm nhận thời gian trôi qua chậm rãi như thế nào và có thể cảm nhận được hết ý nghĩa của“ mưa tan trường”.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Đối với tôi, mưa tuy buồn nhưng rất đẹp, tiếng mưa nghe rất vui tai, giá như tôi có thể trở về thời thơ ấu vì cứ mỗi lần trời mưa, dù to hay nhỏ tôi vẫn chạy ra ngoài trời chạy nhảy cùng đám bạn, và dù bị ba mẹ la và khuyến cáo là sẽ mắc bệnh nhưng tôi vẫn dầm mưa - một cảm giác thích thú kì lạ. Đối với học sinh cuối cấp chúng tôi thì thiên nhiên cũng cất bước theo qui luật muôn thuở của nó, những giọt lệ của thiên nhiên và sắc đỏ của hoa phượng có vẻ như báo hiệu rằng chín năm đèn sách và biết bao nhiêu kỉ niệm vui buồn của tuổi học trò ngây ngô đã kết thúc. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Và do vậy mùa mưa năm nay rất khác so với những năm trước, Mưa buồn lắm! Mưa còn làm cho mọi vật, mọi người xung quanh buồn lây. Sáng nay, chỉ còn tuần nữa là kết thúc năm học, không hiểu sao lòng tôi ngập tràn cảm xúc, một cảm xúc mà không có một ngôn ngữ nào có thể diễn tả đích xác được. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Vẫn biết thời gian luôn trôi đi và không có một tác nhân nào có thể cản lại được, nhưng giả như tôi có phép màu hay đơn giản là có một điều ước vào lúc này, một và chỉ một mà thôi! Tôi sẽ cố níu kéo cho nó trôi chậm lại để có thể cảm nhận được trọn vẹn cái ý nghĩa “mưa tan trường” ấy. Người ta thường nói là hãy để cảm xúc tuân theo lí trí, và lí trí mách bảo cho tôi rằng hãy làm những gì bạn muốn, tôi muốn đến bắt tay từng người và muốn ôm chặt lấy những người bạn học của tôi. Tôi cũng muốn gửi lời cám ơn đến tất cả các thầy cô, tôi muốn nói là tôi rất rất yêu quí và kính trọng họ. Họ là những thầy cô tuyệt vời, tràn đầy nhiệt huyết với tụi học trò “nhất quỉ nhì ma thứ ba học trò” 9&lt;sup&gt;6&lt;/sup&gt; này. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tôi cũng muốn khóc, muốn la thật to: “Tôi yêu các bạn rất nhiều, các bạn có biết không?” Nhưng cũng chính lí trí ngăn tôi lại, nó bảo rằng: “Đâu chỉ có mình bạn như thế! Tất cả mà!”. Bỗng có một bàn tay vỗ nhẹ sau lưng, kéo tôi ra khỏi tâm trạng vu vơ suy nghĩ đó, hình như là con Trang &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Nó nói: “Mày kí tên lên sổ tao nha!” &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tôi cũng không có lí do gì để từ chối nó, kí tên lên cái áo đầy chữ kí các thần tượng của nó, vì trên đó có những câu nói đại loại như “kí tặng fan hâm mộ.” Một câu nói vui nhưng cũng rất đúng, bạn bè đôi khi cũng chính là thần tượng của nhau, xuất phát từ sự ngưỡng mộ lẫn nhau. Hôm nay, tôi lại có thêm một bài học ý nghĩa, bài học về ý nghĩa của tình bạn và sự vị tha. Vì trước đó, tôi từng có xích mích với nó, và từng có ý định là sẽ không bao giờ nói chuyện với nó nữa. Hôm nay nó chủ động xin tôi kí tên, làm tôi càng cảm thấy mình có lỗi. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tôi hỏi nó: “Tao kí bằng bút xanh nha!” &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Nó đáp: “Mày kí bằng bút dạ quang đi để cho nó nổi.” &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;“Chí lí, ok.” Tôi trả lời và nói: &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;“Tao xin lỗi mày nha! Tụi mình vẫn là bạn tốt của nhau đúng không nè. Cuối năm rồi. Mọi hiềm khích bỏ qua hết nhé.” &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Nó gật đầu và cười: “Tao không để bụng chuyện nhỏ như con thỏ đó đâu mày ơi!” &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Bây giờ là đến màn cả lớp quây quần chụp hình, thật là vui, ai cũng tranh giành nhau chụp. Đầu tiên, lớp trưởng thúc giục cô chủ nhiệm: &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;“Cô ơi! Xuống chụp với chúng em vài tấm hình.” &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Cô vui vẻ nhận lời. Cô cười thật tươi, điều mà trước đây chúng tôi hiếm khi thấy. Cô vò đầu các bạn và hăm hở kí tên vào mấy chiếc áo trắng tinh. Chúng tôi cảm nhận được tình thương của cô. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Không khí lúc ấy quả thật vui như một ngày hội. Chúng tôi chưa bao giờ đoàn kết như thế, bởi chúng tôi cảm nhận giây phút chia tay đang đến rất gần. Tất nhiên, vui nhất là cảnh cả lớp nhảy cẫng lên chụp hình cùng cô chủ nhiệm. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Sau đó tôi là người chủ động kiếm tìm từng cái áo mà kí tên, tôi cảm thấy rất thích thú. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Đến gần cuối giờ, lớp trưởng tuyên bố: “Tụi mình sẽ chọn ngày mùng 5 tết là ngày họp lớp. Ai đồng ý giơ tay lên.” &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Cả lớp đồng thanh dõng dạc: “Mùng 5 thì mùng 5”, có đứa giơ đến hai tay, có đứa giơ cả hai chân, quang cảnh lúc ấy thật nhốn nháo. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Nhìn xuống sân trường, những hàng ghế đá, hai hàng cây xanh thẳng tắp, mọi vật tưởng như rất quen thuộc ấy, nhưng dường như cũng rất xa vời ấy, bởi vì khi chúng tôi ra trường rồi, liệu chúng tôi còn thấy nó không, có còn cùng nhau ngồi trên những hàng ghế đá đấy nữa không. Riêng tôi, những hình ảnh ấy sẽ là những kỉ niệm, kí ức đẹp của thời học trò trong trắng, hồn nhiên mãi mãi khắc sâu trong tâm trí. Tôi sẽ nhớ tất cả, nhớ những cái nickname ngộ nghĩnh như: Nữ Hoàng Ai Cạp (lớp trưởng), bexinhhonggiongai(quyen trâu) , khacakem (thằng bạn ngồi cuối lớp)... và rất rất nhiều nickname tức cười khác... &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tôi sẽ rất nhớ những người bạn tốt của tôi, những người bạn mà tôi không muốn cách xa tẹo nào cả, nhưng bản chất của cuộc sống là luôn vận động tiến về phía trước, do đó chúng ta cũng phải tiến về tương lai để không bị nó hòa tan, loại bỏ, để tiến tới những ước mơ, hoài bão mà chúng ta đã từng ấp ủ và để đi tìm ý nghĩa cuộc sống của riêng chúng ta. Đó có lẽ là giá trị tinh thần vĩnh cửu làm hành trang vững chắc để tôi bước vào đời mỗi khi tôi cảm thấy mất thăng bằng trong cuộc sống, mỗi khi tôi có niềm vui, nỗi buồn cần được sẻ chia. Ý nghĩa cuộc sống và tình bạn theo quan điểm của tôi là như thế đấy các bạn ạ. Nếu cho tôi nói một lời vào lúc này, tôi vẫn sẽ nói: “Tôi yêu các bạn lắm các bạn ơi!” &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Và ngày đó- ngày tổng kết lớp cuối năm, tôi sẽ không khóc đâu, nhưng tôi sẽ chủ động bắt tay thật chặt từng người để cảm nhận sự ấm áp của tình bạn. Một tình bạn đích thực. Và sau đó tôi sẽ tự tin bước đi trên con đường của riêng mình, một con đường đầy chông gai và thử thách, nhưng tôi vẫn sải bước tự tin vì có sự hậu thuẫn của tình bạn, là động lực để tôi chấp cánh bay cao hơn, xa hơn trên bầu trời của tri thức, của học vấn. Nhưng trước hết chúng tôi chúc nhau và tự hứa với nhau sẽ vượt qua được kì thi tuyển sinh lớp 10 đầy cam go và thử thách ở phía trước. Và ngoài trời hình như mưa cũng đang tạnh dần. &lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-8264547009585236890?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/8264547009585236890/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/05/mua-tan-truong.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8264547009585236890'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8264547009585236890'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/05/mua-tan-truong.html' title='MƯA TAN TRƯỜNG'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-8079999190156365552</id><published>2009-05-10T12:17:00.001+07:00</published><updated>2009-05-10T12:17:09.137+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Putin song ca cùng nữ sinh</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;img src="http://d.yimg.com/hb/xp/vne/20090509/13/3903082885-putin-song-ca-c-ng-n-sinh.jpg?x=210&amp;amp;y=164&amp;amp;sig=fhJmE72iiprL4_dW2kZrOg--" /&gt;&lt;strong&gt;Sẽ là một cơn ác mộng cho bất cứ học sinh nào phải hát trước vị khách quan trọng nhưng lại sợ quá quên mất lời. Điều này càng gây bối rối hơn khi vị khách đó là Thủ tướng Nga Putin, nhưng chính ông là người đã &amp;quot;cứu nguy&amp;quot; cho ca sĩ.&lt;/strong&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;img alt="" src="http://row.bc.yahoo.com/b?P=PXTLxHxsfeoISaKKSeqEOgJwdkVeI0oGXowADn9e&amp;amp;T=1419k49r6%2fX%3d1241931408%2fE%3d2022555076%2fR%3dvn_news%2fK%3d5%2fV%3d2.1%2fW%3dHR%2fY%3dVN%2fF%3d3210611514%2fQ%3d-1%2fS%3d1%2fJ%3dAB7C6C7C&amp;amp;U=13fjpi469%2fN%3dNpOtTnxsfLc-%2fC%3d629078.13440052.13526791.7209949%2fD%3dLREC%2fB%3d5378562%2fV%3d1" width="1" height="1" /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Katya Kazakova, một học sinh tại trường nội trú ở Moscow dành cho con gái của các quan chức trong quân đội Nga, cảm thấy như đất sụp khi cô bị lạc giọng hoàn toàn trong một bài hát về chiến tranh, khi đứng trước mặt ông Putin.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Nhưng may mắn cho Katya, chính thủ tướng Nga đã bỏ đi vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày và cứu nguy cho cô bé bằng cách song ca cùng cô trong bài hát về Thế chiến II có tên The Dug Out. &amp;quot;Lửa bập bùng trên lò sưởi. Nhựa trên thanh củi trông như những giọt nước mắt. Và trong một căn hầm trú ẩn, tiếng đàn accordion vang lên, ca ngợi nụ cười và đôi mắt của bạn&amp;quot;, Putin cất lời bằng giọng hát nhẹ nhàng và êm dịu.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Trước đó, thủ tướng Nga cũng hâm nóng căn phòng bằng cách vẽ một khuôn mặt cười trên bảng trắng của lớp, trong chuyến thăm nhân kỷ niệm ngày chiến thắng phát xít 9/5. Ngoài việc ca hát, ông Putin còn có khả năng như vẽ tranh, lái máy bay, đi câu với thân hình cởi trần tráng kiện, hay bắn tên săn thú tại vùng Cận Đông.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;   &lt;div align="right"&gt;     &lt;p&gt;M.T. (theo AFP)&lt;/p&gt;   &lt;/div&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-8079999190156365552?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/8079999190156365552/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/05/putin-song-ca-cung-nu-sinh.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8079999190156365552'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8079999190156365552'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/05/putin-song-ca-cung-nu-sinh.html' title='Putin song ca cùng nữ sinh'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-938380649290195798</id><published>2009-04-23T18:48:00.002+07:00</published><updated>2009-04-23T18:48:57.671+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Quà tặng cuộc sống'/><title type='text'>Câu chuyện bát mì</title><content type='html'>&lt;p&gt;   &lt;p&gt;Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là &amp;quot;Câu chuyện bát mì&amp;quot;.Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.      &lt;br /&gt;o O o       &lt;br /&gt;Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ.       &lt;br /&gt;Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.       &lt;br /&gt;- Xin mời ngồi!       &lt;br /&gt;Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:       &lt;br /&gt;- Có thể... cho tôi một… bát mì được không?       &lt;br /&gt;Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.       &lt;br /&gt;- Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.       &lt;br /&gt;Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:       &lt;br /&gt;- Cho một bát mì.       &lt;br /&gt;Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. “Ngon quá” - thằng anh nói.       &lt;br /&gt;- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.       &lt;br /&gt;Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon ! Cám ơn !” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.       &lt;br /&gt;- Cám ơn các vị ! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.       &lt;br /&gt;Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.       &lt;br /&gt;- Có thể… cho tôi một… bát mì được không?       &lt;br /&gt;- Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!       &lt;br /&gt;Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:       &lt;br /&gt;- Cho một bát mì.       &lt;br /&gt;Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:       &lt;br /&gt;- Vâng, một bát mì!       &lt;br /&gt;Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:       &lt;br /&gt;- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?       &lt;br /&gt;- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.       &lt;br /&gt;Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”       &lt;br /&gt;Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.       &lt;br /&gt;- Thơm quá!       &lt;br /&gt;- Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!       &lt;br /&gt;- Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!       &lt;br /&gt;Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.       &lt;br /&gt;- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!       &lt;br /&gt;Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.       &lt;br /&gt;Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”. Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đêu đã lớn rất nhiều.       &lt;br /&gt;- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón.       &lt;br /&gt;Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:       &lt;br /&gt;- Làm ơn nấu cho chúng tôi…hai bát mì được không?       &lt;br /&gt;- Được chứ, mời ngồi bên này!       &lt;br /&gt;Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: &amp;quot;Hai bát mì”       &lt;br /&gt;- Vâng, hai bát mì. Có ngay.       &lt;br /&gt;Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.       &lt;br /&gt;Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.       &lt;br /&gt;- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!       &lt;br /&gt;- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?       &lt;br /&gt;- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.       &lt;br /&gt;- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.       &lt;br /&gt;Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.       &lt;br /&gt;- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!       &lt;br /&gt;- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?       &lt;br /&gt;- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.       &lt;br /&gt;- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.       &lt;br /&gt;- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!       &lt;br /&gt;- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!       &lt;br /&gt;- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.       &lt;br /&gt;- Có thật thế không? Sau đó ra sao?       &lt;br /&gt;- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên ! Chúc hạnh phúc ! Cám ơn !”       &lt;br /&gt;Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.       &lt;br /&gt;- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.       &lt;br /&gt;- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?       &lt;br /&gt;- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con.”       &lt;br /&gt;Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:       &lt;br /&gt;- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!       &lt;br /&gt;Lại một năm nữa trôi qua.       &lt;br /&gt;Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện.       &lt;br /&gt;Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.       &lt;br /&gt;“Việc này có ý nghĩa như thế nào?” Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này.       &lt;br /&gt;Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua.       &lt;br /&gt;Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.       &lt;br /&gt;Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên.       &lt;br /&gt;Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:       &lt;br /&gt;- Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?       &lt;br /&gt;Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói:       &lt;br /&gt;- Các vị… các vị là…       &lt;br /&gt;Một trong hai thanh niên tiếp lời:       &lt;br /&gt;-Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.       &lt;br /&gt;Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra, đứng dậy nói:       &lt;br /&gt;- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao ? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên!       &lt;br /&gt;Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:       &lt;br /&gt;- Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.       &lt;br /&gt;Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:       &lt;br /&gt;- Có ngay. Ba bát mì.       &lt;br /&gt;o O o       &lt;br /&gt;Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm. Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng : chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt ,nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.       &lt;br /&gt;Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng : &amp;quot;Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt.&amp;quot; Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động.&lt;/p&gt;    &lt;p&gt;     &lt;div align="right"&gt;       &lt;p&gt;Trích từ &lt;a href="http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n1ntntn0n31n343tq83a3q3m3237nvn"&gt;VN thư quán&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;     &lt;/div&gt;&lt;/p&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-938380649290195798?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/938380649290195798/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/04/cau-chuyen-bat-mi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/938380649290195798'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/938380649290195798'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/04/cau-chuyen-bat-mi.html' title='Câu chuyện bát mì'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-3903613116983738471</id><published>2009-04-23T18:40:00.002+07:00</published><updated>2009-04-23T18:41:43.098+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Câu chuyện con lừa</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;a href="http://lh6.ggpht.com/_YNbgS5Kxh40/SfBTpuoTIHI/AAAAAAAAAFg/K12sQhDaIrE/s1600-h/clip_image001%5B3%5D.gif"&gt;&lt;img title="clip_image001" style="border-top-width: 0px; display: inline; border-left-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-right-width: 0px" height="178" alt="clip_image001" src="http://lh5.ggpht.com/_YNbgS5Kxh40/SfBTqGGo1CI/AAAAAAAAAFk/vsddGTOxMP8/clip_image001_thumb.gif?imgmax=800" width="240" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;  &lt;hr align="center" width="100%" size="2" /&gt;  &lt;p&gt;Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại sảy chân rơi xuống một cái giếng. Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì. Cuối cùng ông quyết định: con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả. Ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng. Ngay từ đầu, lừa đã hiểu chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và lóc cóc chạy ra ngoài.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://www.petalia.org/Inspiration/cuocsong.htm"&gt;Cuộc sống&lt;/a&gt; sẽ đổ rất nhiều thứ khó chịu lên người bạn. Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp phải là một hòn đá để bạn bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng sâu nhất chỉ đơn giản bằng cách đừng bao giờ đầu hàng. &lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;(ST)&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-3903613116983738471?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/3903613116983738471/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/04/cau-chuyen-con-lua.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/3903613116983738471'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/3903613116983738471'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/04/cau-chuyen-con-lua.html' title='Câu chuyện con lừa'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh5.ggpht.com/_YNbgS5Kxh40/SfBTqGGo1CI/AAAAAAAAAFk/vsddGTOxMP8/s72-c/clip_image001_thumb.gif?imgmax=800' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-6115548461431676497</id><published>2009-04-22T19:37:00.000+07:00</published><updated>2009-04-22T19:38:28.622+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản mạn cuối tuần'/><title type='text'>Liệu điều bạn ước có thành sự thật ???</title><content type='html'>Nếu bầu trời có vẻ như bao phủ đầy mây xám mà bạn lại đi ra ngoài khi trời mưa… Nếu bạn đang mong nhìn thấy một chiếc cầu vồng rạng rỡ nhưng màu sắc của nó lại mang đến cho bạn nỗi buồn… Nếu quả đất vẫn tiếp tục quay mà bạn phải đi đến kết thúc… Nếu bạn đang tìm kiếm ánh sáng mặt trời mà tất cả những gì bạn nhìn thấy là bóng đêm tối mịt… Nếu tất cả xung quanh bạn là những niềm vui mà riêng với bạn chỉ là nỗi buồn… Nếu bạn đang quá sức mệt mỏi mà cuộc sống lại tiếp tục quật ngã bạn… Nếu bạn khóc…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thì bạn hãy nghĩ những giọt nước mắt của bạn rơi xuống đất đã làm nên điều kỳ diệu: vẻ đẹp của những bông hoa như sự dịu dàng trên tay bạn. Thì bạn hãy cảm nhận không khí xung quanh bạn đang sực nức mùi cỏ mới cắt. Thì bạn hãy cười đùa với những đứa trẻ và nhận lấy sự ngây thơ từ chúng khi chúng cười đùa. Thì hãy tưởng tượng mình đang bay cùng một cô bướm xinh xinh trong một khu rừng đầy màu sắc. Thì bạn hãy lắng nghe tiếng thì thầm của đại dương và bạn để làn da của mình được mơn man bởi làn gió ấm áp của mùa hạ. Thì bạn hãy nếm một viên kẹo và cảm nhận vị ngọt ngào của những kỷ niệm thời thơ ấu đang dịu ngọt trên đầu lưỡi bạn. Thì bạn hãy lắng nghe giai điệu trong trẻo của những chú chim hót đón chào một ngày mới. Thì bạn hãy nhớ những nỗi dịu dàng quá đỗi mà bạn nhận được từ nụ hôn êm đềm của mẹ khi ôm chặt bạn vào lòng và thủ thỉ những lời yêu thương vô bờ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-6115548461431676497?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/6115548461431676497/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/04/lieu-ieu-ban-uoc-co-thanh-su-that.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/6115548461431676497'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/6115548461431676497'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/04/lieu-ieu-ban-uoc-co-thanh-su-that.html' title='Liệu điều bạn ước có thành sự thật ???'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-8529076108764994368</id><published>2009-04-10T18:34:00.000+07:00</published><updated>2009-04-10T18:35:20.782+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Truyện Bài học từ Socrates</title><content type='html'>Ngày ấy có một cậu học trò hăm hở muốn có được trí tuệ và sự sáng suốt. Cậu ta tìm đến Socrates, người thông thái nhất thành Athen để xin chỉ dẫn. Ngưỡng mộ Socrates là một người già dặn và uyên bác, cậu học trò cũng muốn biết làm cách nào ông đạt được sự tinh thông như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vốn ít lời, Socrates quyết định không nói mà dùng hành động để minh họa. Ông đưa cậu học trò đến bãi biển rồi đi thẳng xuống nước với bộ áo quần còn nguyên trên người. Socrates vẫn thích làm những chuyện kỳ quặc như vậy, nhất là những khi ông muốn làm sáng tỏ một điều gì đó. Cậu học trò thận trọng bước theo Socrates đến khi nước biển lên đến cằm hai người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đột nhiên Socrates đến nắm lấy hai vai cậu bé, nhìn thật sâu vào mắt cậu rồi dùng hết sức nhấn đầu cậu bé xuống nước. Cậu bé vùng vẫy dữ dội và khi chỉ còn một khắc nữa thôi tính mạng cậu bé sẽ nguy kịch, Socrates mới chịu buông tay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi cố hết sức ngoi nhanh khỏi mặt nước, hớp vội lấy không khí và sặc sụa vì nước biển, cậu bé tức tối nhìn quanh tìm Socrates, không ngờ lại thấy ông đang kiên nhẫn chờ sẵn trên bờ. Lên đến bãi cát, cậu bé giận dữ gào lên: "Tại sao ông muốn dìm chết tôi?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Socrates chậm rãi đáp lại bằng một câu hỏi: "Này cậu bé, thế trong lúc cậu suýt chết ngạt dưới biển, cậu đã mong muốn điều gì hơn bất kỳ mọi thứ trên thế gian này?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu bé suy nghĩ một lúc rồi trả lời theo trực giác: "Tôi muốn thở".&lt;br /&gt;Ngay lúc bấy giờ gương mặt Socrates bừng sáng với một nụ cười rạng rỡ. Ông trìu mến nhìn cậu bé rồi ôn tồn nói: "Thế đấy, khi con muốn có được trí tuệ và sự sáng suốt mãnh liệt như khi con muốn được thở dưới mặt biển ban nãy, con sẽ có được chúng."&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-8529076108764994368?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/8529076108764994368/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/04/truyen-bai-hoc-tu-socrates.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8529076108764994368'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8529076108764994368'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/04/truyen-bai-hoc-tu-socrates.html' title='Truyện Bài học từ Socrates'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-5783149897204644517</id><published>2009-04-07T22:23:00.000+07:00</published><updated>2009-04-07T22:25:09.133+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Điều quan trọng trong cuộc sống</title><content type='html'>(Dân trí) - Vị thương gia Mỹ đang trong kỳ nghỉ đứng bên bờ biển duyên dáng của một làng chài Mexico xinh đẹp, đúng lúc chiếc thuyền nhỏ cập bến. Trên thuyền là người ngư dân trẻ cùng vài con cá ngừ vàng loại lớn...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thương gia Mỹ mở lời ngợi khen chàng ngư dân vì chất lượng hảo hạng của những con cá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Anh mất bao lâu để đánh số cá này?” - Thương gia Mỹ hỏi ngẫu nhiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Ồ, khoảng vài tiếng” - Chàng trai Mexico đáp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Sao anh không ở ngoài đó lâu hơn để đánh thêm cá?” - Thương gia Mỹ lại hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng trai Mexico nồng nhiệt trả lời: “Số cá này là quá đủ cho gia đình tôi rồi”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thương gia Mỹ tỏ vẻ nghiêm túc: “Nhưng anh làm gì với khoảng thời gian còn lại?”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng trai Mexico nở nụ cười: “Tôi ngủ nướng, chơi với các con, xem đá bóng, ăn siesta cùng vợ. Đôi khi, buổi tối tôi đi dạo vào làng để gặp gỡ bạn bè, đánh ghita và ca hát…”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thương gia Mỹ sốt ruột ngắt lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Nghe này, tôi có bằng MBA của trường Havard, và tôi có thể giúp anh kiếm được nhiều lợi nhuận hơn. Anh có thể bắt đầu từ việc câu cá thêm vài giờ mỗi ngày, với số cá thừa, anh bán lấy tiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với số tiền kiếm được, anh có thể mua một chiếc tàu lớn hơn. Chiếc tàu lớn sẽ mang đến cho anh thêm thu nhập. Anh lại mua thêm chiếc tàu thứ hai, thứ ba, và cứ thế cho đến khi có cả một hạm đội tàu đánh cá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó, thay vì bán lẻ số cá anh đánh được cho những người trung lưu, anh bán thẳng cá cho nhà sản xuất, thậm chí mở riêng nhà máy đóng hộp. Cuối cùng, anh có thể kiểm soát toàn bộ sản phẩm, khâu chế biến và phân phối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh có thẻ rời bỏ làng chài nhỏ bé này để chuyển tới sống trên thành phố, thậm chí đến Los Angeles hay New York, nơi có anh sẽ mở rộng hơn nữa công việc kinh doanh”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa từng nghĩ đến những điều gì như thế, chàng ngư dân hỏi: “Thế làm vậy mất bao lâu?”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhẩm tính trong giây lát, thương gia đáp lời: “Khoảng 15-20 năm, có thể sẽ ít hơn nếu anh làm việc thực sự chăm chỉ”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Thế rồi sao, thưa ngài?” - chàng trai đánh cá lại hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Gì cơ? Thế là tốt nhất rồi”, thương gia cười lớn. “Thời cơ đến, anh có thể bán cổ phần công ty của mình và trở nên cực kỳ giàu có. Anh sẽ có hàng triệu đô!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Hàng triệu? Thật thế sao? Rồi tôi làm gì với số tiền quá lớn ấy?” - chàng đánh cá lại hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vị thương gia ba hoa: “Khi ấy anh tha hồ sống vui vẻ với số tiền mình kiếm được, như chuyển đến một làng chài thanh bình nơi anh thỏa sức ngủ nướng, chơi đùa với các con, xem bóng đá, ăn siesta cùng vợ, vào làng gặp gỡ bạn bè, chơi ghita và hò hát cùng họ”…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau cùng, điều bạn nên xác định vẫn là: Cái gì quan trọng nhất trong cuộc sống? Đôi khi, nó ở rất gần - gần hơn bạn tưởng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Huyền Anh&lt;br /&gt;TheoMTU&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-5783149897204644517?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/5783149897204644517/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/04/ieu-quan-trong-trong-cuoc-song.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/5783149897204644517'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/5783149897204644517'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/04/ieu-quan-trong-trong-cuoc-song.html' title='Điều quan trọng trong cuộc sống'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-156194076164405464</id><published>2009-03-27T21:51:00.004+07:00</published><updated>2009-03-27T21:59:20.358+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tình yêu'/><title type='text'>Ý nghĩa 1001 con hạc giấy</title><content type='html'>Đây là 1 bài viết mình đọc trên mạng, không rõ nguồn gốc. Mình đành chép lại nguyên văn. 1001 con hạc giấy đối với mình cũng có ý nghĩa thật riêng biệt. Đó là ước mong mình muốn đạt được, dù rằng muốn có được nó cũng rất khó. Và biết rằng khi không có được nó, có lẽ mình sẽ rất đau khổ. Nhưng mình vẫn chấp nhận và theo đuổi tới cùng. Đôi khi con người ta ngốc khi yêu và có lẽ mình cũng vậy. Dù biết ngốc nhưng mình vẫn chấp nhận và không hối tiếc những gì mình đã làm.&lt;br /&gt;Đây là nội dung của câu chuyện mình đã đọc:&lt;br /&gt;Có một chàng trai đã gấp 1001 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì xán lạn nhưng họ vẫn luôn hạnh phúc bên nhau. Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc nhưng rồi nỗi đau của chàng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà người yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằnh anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, như thể thời gian không bao giờ làm đổi thay nụ cười ấy, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Ðến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Vì vậy nàng quyết định xa anh. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng trai bật khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ bởi vì họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ. Nhưng điều này không còn có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có. Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại. Trong tình yêu chẳng còn gì tồi tệ hơn để nhớ thương một người là ngồi cạnh họ và lo sợ rằng sẽ mất họ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-156194076164405464?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/156194076164405464/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/03/y-nghia-1001-con-hac-giay.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/156194076164405464'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/156194076164405464'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/03/y-nghia-1001-con-hac-giay.html' title='Ý nghĩa 1001 con hạc giấy'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-8371529360561077136</id><published>2009-03-27T21:42:00.002+07:00</published><updated>2010-04-04T13:51:42.824+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tình bạn'/><title type='text'>Slideshow Suối Tiên</title><content type='html'>Ngày 30-11-2008 quả là ngày thật đặc biệt với mình. Mình đã cùng Nhung 8, Nỡ, Ly và Minh chơi thật thoải thích.&lt;br /&gt;&lt;object height="360" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.dailymotion.com/swf/video/x9bpct"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowScriptAccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed type="application/x-shockwave-flash" src="http://www.dailymotion.com/swf/video/x9bpct" width="480" height="360" allowfullscreen="true" allowscriptaccess="always"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://www.dailymotion.com/video/x9bpct_suoi-tien-hoan-chinh-high-quality_people"&gt;Suoi tien hoan chinh-high quality&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Uploaded by &lt;a href="http://www.dailymotion.com/anbinhtrong"&gt;anbinhtrong&lt;/a&gt;. - &lt;a href="http://www.dailymotion.com/channel/people/featured/1"&gt;Discover videos of people, family and friends.&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-8371529360561077136?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/8371529360561077136/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/03/slideshow-suoi-tien.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8371529360561077136'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/8371529360561077136'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/03/slideshow-suoi-tien.html' title='Slideshow Suối Tiên'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-5988968173290456864</id><published>2009-03-25T21:55:00.000+07:00</published><updated>2009-03-25T22:01:56.270+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Dễ và khó</title><content type='html'>Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó. Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình. Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình. Dễ là khi làm tổn thương một người bạn yêu thương, khó là khi hàn gán vết thương đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ là khi tha thứ cho người khác, khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình. Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, khó là khi làm theo chúng. Dễ là khi thể hiện chiến thắng, khó là khi nhìn nhận một thất bại. Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, khó là khi đứng dậy và đi tiếp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ là khi hứa một điều với ai đó, khó là khi hoàn thành lời hứa đó. Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, khó là khi làm cho người khác cảm thấy điều đó hàng ngày. Dễ là khi phê bình người khác, khó là khi cai thiện chính bản thân mình. Dễ là khi để xảy ra sai lầm, khó là khi học từ những sai lầm đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ là khi nghi về một việc, khó là khỉ ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động. Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin. Dễ là khi nhận, khó là khi cho. Dễ là khi đọc những điều này, khó là khi bạn thực hiện nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Theo  Sành điệu&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-5988968173290456864?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/5988968173290456864/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/03/de-va-kho.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/5988968173290456864'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/5988968173290456864'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/03/de-va-kho.html' title='Dễ và khó'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-4910271141361332414</id><published>2009-03-07T10:34:00.000+07:00</published><updated>2009-03-07T10:36:04.551+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tình yêu'/><title type='text'>Ngôn ngữ của tình yêu</title><content type='html'>Hai người yêu nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía gia đình nhà cô gái. Họ cho rằng chàng trai không xứng đáng với địa vị của gia đình cô và họ sẽ không tha thứ cho cô nếu tiếp tục có quan hệ với anh ta.&lt;br /&gt;Mặc dù cô gái rất yêu chàng trai nhưng khi hai người gặp nhau cô luôn hỏi: "Anh có yêu em nhiều không?". Cô hay bực bội do chàng trai không trả lời như ý cô mong muốn. Và áp lực của gia đình khiến hai bạn trẻ bất hoà. Cô thường trút giận lên chàng trai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về phía mình, chàng trai luôn chịu đựng trong im lặng. Sau một năm anh tốt nghiệp và quyết định đi du học. Trước khi ra đi anh đã cầu hôn với cô gái: "Anh biểu lộ tình cảm của mình bằng lời nói không giỏi nhưng những gì anh biết là anh yêu em. Về phía gia đình, anh sẽ cố gắng hết sức thuyết phục gia đình em đồng ý. Em thuận ý làm vợ anh chứ?".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái ưng thuận và với sự quyết tâm của chàng trai, cuối cùng gia đình cô gái cũng nhượng bộ và đồng ý cho họ kết hôn với nhau. Trước khi chàng trai đi học, hai người làm lễ đính hôn. Cô gái tham gia công tác xã hội trong khi anh tiếp tục học ở nước ngoài. Họ bày tỏ tình cảm của mình qua những lá thư và điện thoại. Tuy có khó khăn nhưng họ vẫn luôn nghĩ về nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày nọ, cô gái bị tai nạn giao thông trên đường đi làm. Khi tỉnh dậy cô thấy cha mẹ mình bên cạnh giường. Cô cảm nhận được tình trạng tồi tệ của mình. Nhìn thấy mẹ khóc, cô muốn làm cho mẹ yên lòng nhưng những gì cô có thể thốt ra là tiếng thở dài. Cô đã mất đi giọng nói. Bác sĩ bảo rằng tai nạn đã gây thương tổn não của cô khiến cô không thể nói được nữa. Cô suy sụp mặc dù cha mẹ cô động viên rất nhiều. Trong suốt thời gian ở bệnh viện cô chỉ biết khóc trong thầm lặng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xuất viện về nhà, tình trạng cô cũng chẳng thay đổi gì. Mỗi khi có tiếng điện thoại reo, cô có cảm giác như từng nhát dao đâm vào tim. Cô không muốn cho anh biết và càng không muốn trở thành gánh nặng của anh. Cô viết cho anh một lá thư nói rằng cô không còn đủ kiên nhẫn đợi chờ anh nữa. Cô gửi lại anh chiếc nhẫn đính hôn. Chàng trai gửi hàng ngàn lá thư và gọi biết bao cuộc điện thoại nhưng cô không trả lời và chỉ khóc. Cha mẹ cô quyết định chuyển nhà, hi vọng rằng cô sẽ quên những gì đã xảy ra để có thể sống yên ổn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu một cuộc sống mới. Mỗi ngày cô tự nhủ mình hãy quên anh ấy đi. Nhưng một hôm bạn của cô đến cho hay anh đã trở về. Cô van xin người bạn đừng cho anh biết chuyện gì đã xảy ra với cô. Từ đó cô không còn nhận được tin tức gì của anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một năm trôi qua. Người bạn của cô đến thăm và trao cho cô thiệp mời dự lễ kết hôn của anh. Trái tim cô gái tan vỡ. Nhưng khi mở thiệp cưới cô gái thấy tên mình trong tấm thiệp. Ngước lên, cô thấy anh đang đứng trước mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng trai dùng cử chỉ nói với cô gái: "Một năm qua anh đã dành thời gian học ngôn ngữ này. Chỉ để em hiểu rằng anh không quên lời ước hẹn của chúng ta. Hãy cho anh có cơ hội nói với em rằng anh yêu em."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh lồng chiếc nhẫn vào tay cô gái. Cuối cùng nụ cười đã trở lại trên môi cô.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-4910271141361332414?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/4910271141361332414/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/03/ngon-ngu-cua-tinh-yeu.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/4910271141361332414'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/4910271141361332414'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/03/ngon-ngu-cua-tinh-yeu.html' title='Ngôn ngữ của tình yêu'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-6953580488992233773</id><published>2009-02-10T21:41:00.001+07:00</published><updated>2009-02-10T21:41:57.000+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>ĐỪNG</title><content type='html'>Ðừng nên thờ ơ với những gì đã quá quen thuộc với bạn. Hãy giữ chắc lấy chúng như những gì quan trọng nhất, vì sẽ có lúc bạn cảm thấy tiếc nuối khi những điều thân thuộc ấy mất đi.&lt;br /&gt;Ðừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh bản thân mình với người khác. Mỗi chúng ta là một con người khác nhau và đều có những giá trị khác nhau.&lt;br /&gt;Ðừng mãi mê theo đuổi những mục tiêu mà người khác cho là quan trọng, vì chỉ có bạn mới hiểu rõ những mục tiêu nào là tốt cho mình.&lt;br /&gt;Ðừng ngại học hỏi. Kiến thức là một tài sản vô hình và sẽ là hành trang vô giá theo bạn suốt cuộc đời.&lt;br /&gt;Ðừng ngại mạo hiểm để làm những điều tốt. Ít nhất bạn cũng học được cách sống dũng cảm với những lần mạo hiểm.&lt;br /&gt;Ðừng nên phí phạm thời gian hoặc những lời nói thiếu suy nghĩ. Cả hai thứ ấy một khi đã qua đi hay thốt ra thì không thể nào bắt lại được.&lt;br /&gt;Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời.&lt;br /&gt;Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bị bỏ rơi.&lt;br /&gt;Đừng đánh mất niềm tin vào bản thân mình, chỉ cần tin là mình có thể làm được và bạn lại có lý do để cố gắng thực hiện điều đó.&lt;br /&gt;Đừng lấy của cải vật chất để đo lường thành công hay thất bại, chính tâm hồn của mỗi con người mới xác định được mức độ " giàu có" trong cuộc sống của mình.&lt;br /&gt;Đừng để những khó khăn đánh gục bạn, hãy kiên nhẫn rồi bạn sẽ vượt qua.&lt;br /&gt;Đừng do dự khi đón nhận sự giúp đỡ, tất cả chúng ta đều cần được giúp đỡ ở bất kỳ khoảng thời gian nào trong cuộc đời.&lt;br /&gt;Đừng chạy trốn mà hãy tìm đến tình yêu, đó là niềm hạnh phúc nhất của bạn.&lt;br /&gt;Đừng chờ đợi những gì bạn muốn mà hãy đi tìm kiếm chúng.&lt;br /&gt;Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho.&lt;br /&gt;Đừng ngần ngại thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo.&lt;br /&gt;Đừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình, bạn mới học được can đảm.&lt;br /&gt;Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó. Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do.&lt;br /&gt;Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu.&lt;br /&gt;Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng.&lt;br /&gt;Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dễ dàng.&lt;br /&gt;Đừng sử dụng thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại.&lt;br /&gt;Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá...&lt;br /&gt;Đừng bao giờ cho là bạn đã thất bại khi những kế hoạch và giấc mơ của bạn đã sụp đổ, vì biết được thêm một điều mới mẻ thì đó là lúc bạn tiến bộ rồi.&lt;br /&gt;Đừng quên mỉm cười trong cuộc sống.&lt;br /&gt;Đừng quên tìm cho mình một người bạn thực sự, bởi bạn bè chính là điều cần thiết trong suốt cuộc đời.&lt;br /&gt;Và cuối cùng đừng quên ơn những người đã cho bạn cuộc sống hôm nay với tất cả những gì bạn cần. Bởi vì con cháu đời sau của bạn sẽ xem bạn như tấm gương của chúng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-6953580488992233773?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/6953580488992233773/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/02/ung.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/6953580488992233773'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/6953580488992233773'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/02/ung.html' title='ĐỪNG'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-544734818620347650</id><published>2009-02-10T21:36:00.001+07:00</published><updated>2009-02-10T21:38:35.883+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Quà tặng cuộc sống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Sống trọn vẹn từng ngày</title><content type='html'>Trong một buổi diễn thuyết vào đầu năm học, Brian Dison - tổng giám đốc của tập đoàn Coca Cola đã nói chuyện với sinh viên về mối tương quan giữa nghề nghiệp với những trách nhiệm khác của con người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc đời như một trò chơi tung hứng. Trong tay bạn có năm quả bóng mang tên: công việc, gia đình, sức khỏe, bạn bè và tinh thần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công việc là một quả bóng cao su, khi bạn làm rơi xuống đất nó sẽ nẩy lên lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng còn bốn quả bóng kia đều là những quả bóng thủy tinh. Nếu bạn lỡ tay đánh rơi, chúng sẽ bị trầy xước, có tỳ vết, bị nứt, hư hỏng hoặc thậm chí bị vỡ mà không thể sửa chữa được. Chúng không bao giờ trở lại như cũ. Bạn hãy hiểu điều đó để cố gắng phấn đấu giữ sự quân bình trong cuộc sống của bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải làm thế nào đây?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn đừng tự hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với người khác vì mỗi chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau. Mỗi chúng ta là một cá nhân đặc biệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn chớ đặt mục tiêu của bạn vào những gì mà người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn mới biết rõ điều gì tốt nhất cho chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim bạn. Bởi vì nếu không có chúng, cuộc sống của bạn phần nào sẽ mất đi ý nghĩa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sống cuộc đời mình trong từng khoảng khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đời mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chớ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó để cho đi. Không có gì là hoàn toàn bế tắc, mà nó chỉ thật sự trở nên bế tắc khi ta thôi không cố gắng nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn chớ ngại mạo hiểm. Nhờ mạo hiểm với những cơ hội của đời mình mà bạn biết cách sống dũng cảm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian yêu ai. Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là hãy cho đi. Cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là níu giữ thật chặt. Còn phương cách tốt nhất để giữ được tình yêu là bạn hãy chắp cho nó đôi cánh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh đến nỗi không những bạn quên mất nơi mình đang sống mà còn có khi quên cả nơi mình định tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn chớ quên nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là cảm thấy mình được đánh giá đúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn chớ ngại học. Kiến thức không có trọng lượng, nó là kho báu mà bạn luôn mang theo bên mình một cách dễ dàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn chớ phí phạm thời giờ hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều đó một khi mất đi sẽ không bao giờ lấy lại được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc đời không phải là đường chạy.&lt;br /&gt;Nó là một lộ trình mà bạn phải thưởng thức từng chặng đường mình đi qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hạnh Nguyễn dịch.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-544734818620347650?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/feeds/544734818620347650/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/02/song-tron-ven-tung-ngay.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/544734818620347650'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3086490607517917670/posts/default/544734818620347650'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngoctho1001.blogspot.com/2009/02/song-tron-ven-tung-ngay.html' title='Sống trọn vẹn từng ngày'/><author><name>Bình Trọng Án</name><uri>https://profiles.google.com/107878658880659559232</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh5.googleusercontent.com/-fpdPKaQbYXw/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAXc/4MsH-eKhClU/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-6180412766548131766</id><published>2009-02-08T10:40:00.000+07:00</published><updated>2009-02-08T10:48:33.596+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc  và suy ngẫm'/><title type='text'>Bức tranh và những lời phê bình</title><content type='html'>Ngày xưa, có một họa sĩ tên là Ranga, một người siêu việt, vẽ được rất nhiều kiệt tác đáng ghi nhớ khiến ai cũng đều khen ngợi. Ông mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong một số lượng lớn học trò, Rajeev là một người có tài nhất, chăm chỉ, sáng tạo,nên anh ta tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hài lòng về Rajeev.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- "Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được. Bây giờ là thời điểm con làm bài thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng. Ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rajeev làm việc ngày đêm, trong rất nhiều ngày và đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt diệu. Thầy Ranga xem qua rồi bảo:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- "Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính, để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau hai ngày, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu X.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng Ranga tỏ ra bình tĩnh và khuyên Rajeev đừng thất vọng, cố gắng lần nữa. Rajeev vẽ một kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga bảo phải thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để màu vẽ và bút vẽ ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai ngày sau, khi lấy tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa gì hết và tự tin đem đến chỗ Ranga. Ranga nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- "Con đã thành công vào ngày hôm nay. Bởi vì nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi thì chưa đủ, mà con còn phải biết rằng con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng. Con người thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách nhiệm gì mà lại cho đó là việc không cần động não.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng khi con đề nghị họ sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết - nhữn
