Hưu khi niên thiếu thông minh tử, Quảng hữu anh tài trí quá nhân. Đàm luận thế gian vô hãn sự, Phân minh Cổ Thánh hiện kỳ thân. Tạm dịch : Đừng khinh tuổi trẻ bậc Thần đồng, Có lắm anh tài trí quảng thông. Luận việc thế gian không giới hạn, Thánh xưa hiện rõ thể vừng đông. Tối hôm ấy, Đức Khổng Tử ngồi thẩn thờ trước án, ngọn đèn bạch lạp lụn tàn. Tử Lộ mạo muội vào hỏi thầy : - Thầy trầm tư về cuộc tranh luận với Hạng Thác ? - Phải. - Thầy không vui vì mình yếu lý ? - Không. Thấy Tử Lộ có ý hồ nghi, nên Đức Khổng Tử nói tiếp : - Nầy Do, bình sanh ta đi chu du thiên hạ để truyền bá Nhơn đạo, mặt luôn luôn hướng thẳng, lòng sáng tợ gương, ý thành, ngôn chánh. Còn miệng lưỡi của Hạng Thác là miệng lưỡi của phường biện sĩ, nên có thể chứng minh ngựa trắng không phải là ngựa trắng. Khi xướng thuyết Liên Hoành cũng thuận, mà bày kế Hợp Tung cũng thông. Xét từ bản chất của ngôn ngữ, cuộc tranh luận vừa qua cũng như nước chảy dòng đôi, xa trăm ngàn đợt sóng nhấp nhô, nhưng kỳ thật không lượn ...
Cỏ dại luôn được xem là tầm thường. Nhưng cỏ dại luôn là loài kiên cường, dù bị nhổ vẫn có thể mọc. Phát triển rất tươi tốt bên cạnh những người bạn khác