Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 5, 2009

Tình Yêu là gì?

Một chàng trai đưa cô bạn gái thân vào quán uống nước.Sau khi người phục vụ đặt hai cốc nước trắng lên bàn và đợi thì cô gái chợt đặt ra một câu hỏi: - Đố anh "Tình Yêu" là gì? Chàng trai mỉm cười quay sang cô phục vụ và nói: - Chị cho em một ấm trà, một cốc cà fê đen, một cốc cà fê sữa, một ly rượu vang và một ly sâm panh. Sau khi mọi thứ đã được mang ra, chàng trai lấy ấm trà và uống chén đầu tiên. Anh ta nói: - Tình yêu như ấm trà này. Khi ta uống nước đầu sẽ rất đậm đà, nước thứ hai sẽ dìu dịu thanh thanh. Còn nước thứ ba thì sao? Tình yêu không như ấm trà này bởi sau nước thứ ba ấm trà sẽ không còn hương vị ban đầu. Anh ta lại nhấp một ngụm cà fê đen và nói: - Tình yêu mang hương vị của cốc cà fê này, lúc đầu có thể phải trải qua vị đắng nhưng dần dần vị ngọt và thơm sẽ ngấm dần vào mỗi người. - Nhưng tình yêu không như cốc cà fê sữa. Uống cà fê sữa ta sẽ cảm thấy ngay vị ngọt, vị ngọt của nó đến rất nhanh và đi rất nhanh. Còn tình yêu không n...

Chạy trong “Thế giới phẳng”

Mỗi buổi sáng ở châu Phi, một con linh dương thức dậy Nó biết rằng nó phải chạy nhanh hơn con sư tử nhanh nhất nếu không nó sẽ bị giết. Mỗi sáng một con sư tử thức dậy Nó biết rằng nó phải chạy nhanh hơn con linh dương chậm nhất hoặc nó sẽ bị chết đói. Điều quan trọng không phải là việc bạn là sư tử hay linh dương Khi mặt trời mọc, bạn phải bắt đầu chạy...

Tái ông thất mã

塞翁失馬 Tái: Vùng biên giới. Ông: ông già. Thất: mất. Mã: ngựa. Tái ông là ông già ở vùng biên giới giữa hai nước. Tái ông thất mã là ông già ở vùng biên giới mất ngựa. Sách Hoài Nam Tử có chép một câu chuyện như sau: "Một ông lão ở gần biên giới giáp với nước Hồ phía Bắc nước Tàu, gần Trường thành, có nuôi một con ngựa. Một hôm con của ông lão dẫn ngựa ra gần biên giới cho ăn cỏ, vì lơ đễnh nên con ngựa vọt chạy qua nước Hồ mất dạng. Những người trong xóm nghe tin đến chia buồn với ông lão. Ông lão là người thông hiểu việc đời nên rất bình tỉnh nói: - Biết đâu con ngựa chạy mất ấy đem lại điều tốt cho tôi. Vài tháng sau, con ngựa chạy mất ấy quay trở về, dẫn theo một con ngựa của nước Hồ, cao lớn và mạnh mẽ. Người trong xóm hay tin liền đến chúc mừng ông lão, và nhắc lại lời ông lão đã nói trước đây. Ông lão không có vẻ gì vui mừng, nói: - Biết đâu việc được ngựa Hồ nầy sẽ dẫn đến tai họa cho tôi. Con trai của ông lão rất thích cỡi ngựa, thấy con ngựa Hồ ...

For Koga Haruka from H2 of Mitsuru Adachi

Bạn có đặt câu hỏi là tại sao mình lại đem 1 bài viết về truyện tranh vào blog Ngọc thô. Là bởi vì câu chuyện của Adachi viết quá hay, quá tình cảm và làm cho ai đọc rồi cũng đều không quên. Một tình cảm nhẹ nhàng của học sinh cấp III —o--- Càng ngày tôi càng thấy thích cái gia đình nhỏ bé của MAFC…bài viết này là do một thành viên của MAFC - beHippo - viết cho Reviews Contest. Mọi thứ sẽ dễ dàng để cảm nhận và để hiểu hơn nếu bạn là người yêu thích Adachi và các tác phẩm của ông, đặc biệt khi bạn đang trao lòng cho một ai đó. Always smile(viết cho Koga) “Ngay từ tập đầu tiên của H2 tôi đã thực sự rất ấn tựơng với Koga- một cô nàng “nobita” hậu đậu, hay vấp phải thứ này thứ khác đến nỗi có luôn thói quen mang theo băng cá nhân trong cặp. Lần đầu gặp Koga, Hiro cũng phải thốt lên “con gái mà hậu đậu gì đâu … nhưng cũng dễ thương gì đâu ^^”. Mà đúng là dễ thương thật. Càng đọc truyện lại càng thấy Koga dễ thương, vì khuôn mặt dễ thương, vì tính cách dễ thương và vì...

HÔM QUA, HÔM NAY VÀ NGÀY MAI……….

Trong một tuần có hai ngày mà chúng ta không cần phải bận tâm về chúng, có hai ngày chúng ta không nên để vướng bận, lo âu hay sợ hãi. Ngày đầu tiên chính là ngày hôm qua, với tất cả lỗi lầm, với tất cả những sai sót, với những nỗi buồn và cả những niềm đau. Ngày hôm qua là ngày đã qua rồi, và mãi mãi vuột khỏi tầm tay chúng ta. Chẳng có điều gì có thể thay đổi được ngày hôm qua. Chúng ta chẳng thể lấy lại những thứ đã cho đi, cũng chẳng thể xóa đi dù chỉ một lời chúng ta đã nói - bởi ngày hôm qua đã qua rồi. Ngày còn lại chính là ngày mai, với những thử thách mà chúng ta chẳng thể biết được. Những phiền muộn hay những niềm vui của ngày mai cũng ở ngoài tầm tay chúng ta. Mặt Trời ngày mai sẽ mọc. Dù tỏa sáng rực rỡ hay bị che khuất sau những đám mây thì Mặt Trời ngày mai vẫn mọc. Và cho đến tận lúc đó chúng ta chẳng thể nào đánh cuộc chuyện gì sẽ xảy ra, bởi ngày mai vẫn chưa đến. Chúng ta chỉ còn lại một ngày - đó là ngày hôm nay. Bất cứ một người bình thường nào cũng có...

Một câu chuyện về lòng tự tin

Có một lần khi đi tập thể dục trong sân vận động của trường tôi đã được chứng kiến một sự việc như sau: Có một em bé da đen sống cùng khu với nơi tôi ở cứ đứng núp sau những thanh sắt để ngó nhìn các bạn Trung Quốc đang đùa nghịch nhau với ánh mắt rất ngưỡng mộ và muốn được chơi cùng. Nhưng đứng đó một lúc lâu tôi vẫn thấy cậu bé chỉ ôm các thanh sắt, và thỉnh thoảng liếc nhìn các bạn mà không chạy đến làm quen. Đúng lúc đó có một tốp các bạn học sinh và thầy cô đem rất nhiều các dụng cụ khác nhau ra sân bóng rổ để chuẩn bị cho trận đấu chiều hôm đó, trong đó có rất nhiều bóng bay với nhiều màu sắc khác nhau. Lũ trẻ thấy vậy liền thi nhau chạy đến để xin bóng, nhưng cậu bé hàng xóm của tôi thì vẫn đứng im tại chỗ, chỉ khác ở chỗ khuôn mặt có vẻ sốt sắng hơn trước. Vài phút sau, khi mấy đứa trẻ kia đã chạy ra xa để đùa bóng thì tôi bỗng thấy cậu bé đi một cách rón rén đến chỗ bóng bay và nói một câu tiếng Trung “Ông có thể cho em một quả bóng không?" Tất cả mọi người ai cũng nhìn e...

ƯỚC MƠ BỊ ĐÁNH CẮP

  Tôi tình cờ xem anh diễn trên sân khấu ở một câu lạc bộ. Người ta giới thiệu anh là một ca sĩ, nhưng vì anh không nổi tiếng nên chẳng có tiếng vỗ tay nào ủng hộ. Vậy mà anh vẫn say sưa hát, hát say mê mặc cho những giọt mồ hôi ướt đẫm gương mặt. “I walk this empty street, on the Boulevard of broken dreams.My shadow’s the only one that walks beside me. Sometimes, I wish some one cut there will find me..” Tôi đi trên con đường vắng, trên đại lộ của những giấc mơ tan vỡ. Chiếc bóng của tôi là thứ duy nhất đi bên cạnh tôi. Nhiều lúc tôi mong ai đó tìm thấy tôi”… Phải chăng anh đang hát về chính mình, giọng hát đầy khát khao mãnh liệt về một giấc mơ?! Ngoài kia, có biết bao người mơ ước trở thành ca sĩ như anh, có người thành công, có người thất bại. Tôi biết anh đang mệt mỏi, cô đơn, nhưng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, tôi biết rằng ước mơ ấy, với anh là tất cả và anh sẽ không bỏ cuộc. Tôi chợt nhớ đến câu chuyện về cậu bé Monty Roberst trong truyện Hãy đuổi theo ước mơ của ...

MƯA TAN TRƯỜNG

Ngoài trời đang mưa, mưa càng lúc càng nặng hạt. Cũng phải thôi, vì đây là mùa tan trường mà. Nếu bạn dừng suy nghĩ chỉ trong một phút thôi, bạn sẽ cảm nhận thời gian trôi qua chậm rãi như thế nào và có thể cảm nhận được hết ý nghĩa của“ mưa tan trường”. Đối với tôi, mưa tuy buồn nhưng rất đẹp, tiếng mưa nghe rất vui tai, giá như tôi có thể trở về thời thơ ấu vì cứ mỗi lần trời mưa, dù to hay nhỏ tôi vẫn chạy ra ngoài trời chạy nhảy cùng đám bạn, và dù bị ba mẹ la và khuyến cáo là sẽ mắc bệnh nhưng tôi vẫn dầm mưa - một cảm giác thích thú kì lạ. Đối với học sinh cuối cấp chúng tôi thì thiên nhiên cũng cất bước theo qui luật muôn thuở của nó, những giọt lệ của thiên nhiên và sắc đỏ của hoa phượng có vẻ như báo hiệu rằng chín năm đèn sách và biết bao nhiêu kỉ niệm vui buồn của tuổi học trò ngây ngô đã kết thúc. Và do vậy mùa mưa năm nay rất khác so với những năm trước, Mưa buồn lắm! Mưa còn làm cho mọi vật, mọi người xung quanh buồn lây. Sáng nay, chỉ còn tuần nữa là kết thúc năm học...

Putin song ca cùng nữ sinh

Sẽ là một cơn ác mộng cho bất cứ học sinh nào phải hát trước vị khách quan trọng nhưng lại sợ quá quên mất lời. Điều này càng gây bối rối hơn khi vị khách đó là Thủ tướng Nga Putin, nhưng chính ông là người đã "cứu nguy" cho ca sĩ. Katya Kazakova, một học sinh tại trường nội trú ở Moscow dành cho con gái của các quan chức trong quân đội Nga, cảm thấy như đất sụp khi cô bị lạc giọng hoàn toàn trong một bài hát về chiến tranh, khi đứng trước mặt ông Putin. Nhưng may mắn cho Katya, chính thủ tướng Nga đã bỏ đi vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày và cứu nguy cho cô bé bằng cách song ca cùng cô trong bài hát về Thế chiến II có tên The Dug Out. "Lửa bập bùng trên lò sưởi. Nhựa trên thanh củi trông như những giọt nước mắt. Và trong một căn hầm trú ẩn, tiếng đàn accordion vang lên, ca ngợi nụ cười và đôi mắt của bạn", Putin cất lời bằng giọng hát nhẹ nhàng và êm dịu. Trước đó, thủ tướng Nga cũng hâm nóng căn phòng bằng cách vẽ một khuôn mặt cười trên bảng trắng của lớp,...