Truyền thuyết Khuất Nguyên: Vào cuối thời Chiến Quốc,
có một vị đại thần nước Sở là Khuất Nguyên. Ông là vị trung thần nước
Sở và còn là nhà thơ, nhà văn hoá nổi tiếng của Trung Quốc. Tương truyền
ông là tác giả hai bài thơ Ly Tao và Sở từ,
nổi tiếng trong văn hóa cổ Trung Hoa, thể hiện tâm trạng buồn vì đất
nước suy vong. Do can ngăn vua Hoài Vương không được, lại bị gian thần
hãm hại, ông đã uất ức gieo mình xuống sông Mịch La tự vẫn ngày mùng 5
tháng 5. Dân làng ở đó đã mang thuyền đến giữa dòng sông để cố gắng cứu
vớt nhưng không thành. Để cho cá và các linh hồn
của ma quỷ không lại gần được thi thể của ông họ đã đánh trống và vẩy
nước bằng mái chèo của họ. Sau đó để tưởng nhớ, tỏ rõ sự tiếc thương một
người trung nghĩa, mỗi năm cứ đến ngày đó, dân Trung Quốc
xưa lại làm bánh, quấn chỉ ngũ sắc bên ngoài (ý làm cho cá sợ, khỏi đớp
mất) rồi bơi thuyền ra giữa sông, ném bánh xuống cúng Khuất Nguyên.
Bài Lạc Thần Phú nổi tiếng của Tào Thực tả mối tình với Chân thị. Chân thị nguyên là con dâu Viên Thiệu, sau khi Tào Tháo phá Ký Châu thì đem gả cho Tào Phi, mặc dù Tào Thực cũng xin được lấy nàng. Về sau Phi trúng gian kế của Quách phi mà bức tử Chân hậu, nhưng rồi ân hận, nên đem tặng Thực chiếc gối của Chân hậu. Tào Thực dạo chơi bên dòng sông Lạc rồi nghỉ đêm tại đó, ôm gối nằm mộng thấy Chân thị, tỉnh giấc làm ra bài phú này, tả giấc mơ gặp nữ thần sông Lạc. Với sự tưởng tượng thần kỳ và từ chương hoa lệ, tình cảm tha thiết chân thành, bài phú trở thành một kiệt tác tình yêu trong văn học Trung Quốc.
Nhận xét
Đăng nhận xét