Chữ
TIỀN 前 (qián) này có một quá trình diễn tiến về đồ hình và ngữ nghĩa
tương đối phức tạp. Chữ nguyên được viết là “歬” . Một bàn chân người (止)
đặt trước mũi thuyền (舟), ngụ ý thuyền đang tiến về phía trước. Sau đó 止
biến thành 䒑 và 舟 viết thành 月 lại thêm bộ ĐAO⺉ trở thành 前 với nghĩa
là “cây kéo” , chính là chữ gốc của TIỄN 剪 (cây kéo) ngày nay. Sau khi
TIỀN 前 được dùng để chỉ nghĩa là TIỀN TIẾN (tiến lên phía trước) người
ta lại thêm vào bộ ĐAO 刀 phía dưới, tạo thành TIỄN 剪 (cây kéo, cắt).
Trên đây là quá trình diễn tiến của chữ TIỀN 前. Ngày nay, chữ TIỀN 前
được dùng với nghĩa là TRƯỚC cả về không gian lẫn thời gian:
Bài Lạc Thần Phú nổi tiếng của Tào Thực tả mối tình với Chân thị. Chân thị nguyên là con dâu Viên Thiệu, sau khi Tào Tháo phá Ký Châu thì đem gả cho Tào Phi, mặc dù Tào Thực cũng xin được lấy nàng. Về sau Phi trúng gian kế của Quách phi mà bức tử Chân hậu, nhưng rồi ân hận, nên đem tặng Thực chiếc gối của Chân hậu. Tào Thực dạo chơi bên dòng sông Lạc rồi nghỉ đêm tại đó, ôm gối nằm mộng thấy Chân thị, tỉnh giấc làm ra bài phú này, tả giấc mơ gặp nữ thần sông Lạc. Với sự tưởng tượng thần kỳ và từ chương hoa lệ, tình cảm tha thiết chân thành, bài phú trở thành một kiệt tác tình yêu trong văn học Trung Quốc.
Nhận xét
Đăng nhận xét