Bạn đã bao giờ có cảm giác như thế này chưa? Cuộc sống của bạn đang vô cùng êm đềm bình lặng, đột nhiên có một người xuất hiện, và rồi tất cả mọi thứ bỗng nhiên đảo loạn hoàn toàn.
Vốn dĩ bạn nên làm những công việc mà mình phải làm, nên ăn cơm, buổi tối nằm dài trên giường ăn đồ ăn vặt, xem mấy bộ phim, lúc nào mệt thì đi ngủ. Không có gì để nhớ thương, đáy lòng bình lặng như mặt hồ êm ả. Nhưng đến một ngày nọ, bạn vô tình gặp một người, không biết tại sao mà trong khoảnh khắc ấy, mặt hồ đã dậy lên những lớp sóng lăn tăn.
Lúc làm việc bạn nhớ đến người đó, lúc ăn cơm cũng nhớ đến người đó, thậm chí đến khi nhắm mắt lại chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, tâm trí bạn vẫn ngập tràn hình bóng của đối phương. Nhưng vấn đề là, bạn và người đó không quá thân quen, thậm chí đến số lần nói chuyện cũng vô cùng ít ỏi.
Thế là nội tâm của bạn bỗng chốc trở nên xao động, không thể quay trở lại những ngày tháng an yên trước đây nữa. Bạn thấy rất khó chịu, rất trống rỗng, tất thảy đều do người kia mang tới.
Khát khao được nhìn thấy một ai đó quá đỗi giày vò và đau khổ. Tại sao trước khi để tâm đến người đó, chúng ta không hề cảm thấy gì? Nhưng từ sau khi người ấy đi lạc vào tim chúng ta, ươm mầm bén rễ ở đó, thì từng ngày từng giờ trôi qua lại gian nan như vậy. Tôi nghĩ, đây chính là tâm trạng khi yêu chăng?
Bài Lạc Thần Phú nổi tiếng của Tào Thực tả mối tình với Chân thị. Chân thị nguyên là con dâu Viên Thiệu, sau khi Tào Tháo phá Ký Châu thì đem gả cho Tào Phi, mặc dù Tào Thực cũng xin được lấy nàng. Về sau Phi trúng gian kế của Quách phi mà bức tử Chân hậu, nhưng rồi ân hận, nên đem tặng Thực chiếc gối của Chân hậu. Tào Thực dạo chơi bên dòng sông Lạc rồi nghỉ đêm tại đó, ôm gối nằm mộng thấy Chân thị, tỉnh giấc làm ra bài phú này, tả giấc mơ gặp nữ thần sông Lạc. Với sự tưởng tượng thần kỳ và từ chương hoa lệ, tình cảm tha thiết chân thành, bài phú trở thành một kiệt tác tình yêu trong văn học Trung Quốc.
Nhận xét
Đăng nhận xét